Ta “phì” một tiếng bật cười, khẽ ho vài tiếng.
“Quay lại.”
Nó lại xoay người.
“Làm gì!”
Ta ngoắc tay với nó.
Nó thức thời tiến lại gần ta.
Ta cúi đầu nhìn nó: “Con cũng muốn một cái mũ hổ đầu à?”
Đôi mắt nó bỗng sáng rực, ngượng ngùng “ừm” một tiếng.
“Vậy ta bảo nhũ mẫu làm cho con một cái.”
Nó nhìn ta: “Con không muốn nhũ mẫu làm.”
Ta hứng thú “ồ?” một tiếng.
“Cái của Trinh ca ca là do mẫu thân hắn làm cho!”
Ta gật đầu: “Con muốn ta làm cho con?”
Mặt Tuyên ca nhi lập tức đỏ lên, quay đầu đi, ậm ừ một tiếng.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Nhưng chẳng phải con không nhận ta làm mẫu thân sao?”
“Con… cũng không phải là không nhận.”
Ta giơ tay nhéo nhéo má nó: “Hôm qua con chẳng phải còn nói ta là nữ nhân xấu xa sao? Còn muốn cha con đuổi ta ra ngoài?”
Nó đưa tay gạt tay ta ra.
“Con… con… được rồi, xin lỗi.”
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nó.
Mặt nó đỏ bừng, lại còn len lén nhìn ta mấy lần.
Nó lại nói: “Xin lỗi ~ con không nên nói người là nữ nhân xấu xa, là lỗi của con.”
“Được rồi, đã khi con xin lỗi ta, ta sẽ tha thứ cho con!”
“Có điều… ta làm cho con cái mũ nhỏ, con gọi ta một tiếng nương thân thì cũng không quá đáng chứ?”
Nó há miệng, trên mặt vẫn có chút khó xử.
“Vậy thôi con không cần nữa.”
Ta giả vờ buồn bã thở dài một tiếng.
“Thôi vậy, là ta làm khó con rồi.”
Nó bĩu môi, miệng mấp máy.
Có lẽ giằng co rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không gọi ta.
“Con gọi người là tiểu di trước, được không?”
Ta mím môi cười, cũng xem như là một bước tiến.
Giả vờ khó khăn suy nghĩ một chút: “Cũng được thôi!”
Sau đó liếc nhìn nó một cái.
Lại bổ sung: “Vậy cái mũ hổ đầu, ta cũng coi như chịu thiệt, làm cho con một cái nhé ~”
Ngay lập tức, nụ cười trên gương mặt đứa nhỏ ấy gần như không kìm nổi nữa.
Thấy ta đang nhìn nó, nó lại kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
“Thật ra… người cũng khá tốt.”
Nói xong, nó quay người bỏ chạy.
Ta nhìn bóng lưng phấp phới của nó, bất lực lắc đầu.
Quả thật là một người cứng nhắc sinh ra một đứa nhỏ cũng cứng nhắc y như vậy.
07
Từ đó trở đi, mỗi ngày vừa tỉnh dậy.
Việc đầu tiên Tuyên ca nhi làm chính là hỏi ta: “Cái mũ của con làm xong chưa?”
Đi qua đi lại như vậy, đứa nhỏ này cũng trở nên thân thiết với ta hơn nhiều.
Thỉnh thoảng còn đến giục ta, không cho phép ta lười biếng.
Ta cầm cây kim nữ công trong tay.
Cuối cùng bực bội khẽ “chậc” một tiếng.
Than phiền: “Con thật lắm lời quá đi!”
Nó bĩu môi, ghé sát lại nhìn cái mũ hổ đầu mới làm được một nửa trong tay ta.
Chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy vẻ không tin nổi.
“Sao tai của nó, một cái to một cái nhỏ thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mua-xuan-hoa-no/4.html.]
Ta ngẩn ra, giơ mũ lên nhìn kỹ lại.
Ngượng ngùng cười: “Đúng thật nhỉ.”
Nó bất đắc dĩ thở dài: “Thôi kệ, xấu thì xấu, con không chê đâu.”
Khóe miệng ta giật giật.
Đưa tay nhéo má nó thêm một cái.
“Con còn biết bình luận nữa hả?”
Nó chống nạnh, bực bội hừ hừ: “Nói nhiều lần rồi, không được nhéo má con! Con giờ đã là đứa trẻ lớn rồi, người ta sẽ chê cười đó.”
Ta thản nhiên “ồ” một tiếng.
“Được rồi! Được rồi!”
Miệng thì nói vậy, nhưng lần sau ta vẫn sẽ nhéo nó.
Khi còn ở Giang Nam, lúc các tỷ muội trong phủ cùng nhau học thêu thùa, chỉ có ta là người không ngồi yên nhất.
Mỗi lần có thể kéo dài thì đều kéo dài.
Thêm vào đó, từ nhỏ ta đã mất mẹ, đích mẫu đối với con cái thứ xuất cũng không quá nghiêm khắc.
Cầm kỳ thi họa biết sơ sơ là được.
Các nhũ mẫu cũng biết ta vốn lười nhác.
Chủ mẫu đã không quản nhiều, thì các bà ấy đương nhiên cũng chẳng quản.
Đến giờ, coi như là phải nếm mùi khổ sở rồi.
Một cái mũ hổ đầu, thế mà ta tháo ra sửa tới sửa lui hơn nửa tháng mà vẫn chưa làm xong.
Sắp đến Tết xuân rồi.
Có khi, đợi làm xong thì mùa đông này cũng đã qua mất.
Thế nhưng đứa nhỏ này hiếm khi thay đổi cách nhìn về ta.
Lại là lần đầu tiên mở miệng xin ta một thứ.
Vẫn phải coi trọng mới được.
Buổi tối, Bùi Triệt rửa mặt chải đầu xong, liền thấy ta ngồi trước nhuyễn tháp, cau mày nhìn cái mũ.
Hắn còn tốt bụng hỏi ta: “Sao thế?”
Ta bưng cái mũ lên cho hắn xem.
Hắn nhìn kỹ một lúc, rồi hỏi ta một câu.
“Cái thứ trợn mắt nhe răng này là cái gì vậy?”
Trong chớp mắt, đạo tâm ta vỡ vụn, tự tin dường như bị đè xuống đất chà đạp thê t.h.ả.m một phen.
“Đây là mũ hổ đầu, chẳng lẽ không giống sao?”
Hắn nhận lấy cái mũ, lại xem thêm một lượt.
Cuối cùng gật đầu: “Ừ! Giống.”
Lúc ấy ta mới hài lòng nở nụ cười.
Ai mà thèm quan tâm hắn có thấy lương tâm c.ắ.n rứt hay không.
Ngay giây sau, hắn liền cầm kim chỉ ngồi xuống bên cạnh ta.
Cúi đầu, nghiêm túc sửa lại cái mũ.
Ta mừng rỡ, mặt đầy ngạc nhiên, liền ghé sát lại gần.
“Chàng còn biết cả nữ công à?”
Hắn nhìn ta, lắc đầu.
“Không biết.”
Nụ cười trên mặt ta cứng lại, cảnh giác nói:
“Cái này ta làm rất lâu rồi, Tuyên ca nhi ngày nào cũng mong được đội đấy! Chàng đừng làm hỏng của ta.”
“Ta sẽ không làm hỏng đâu.”
Một lúc sau, ta ôm cái mũ, vui sướng đến mức miệng cười không khép lại được.
Đôi tai một to một nhỏ, đã được hắn sửa thành vừa vặn.
Ta phấn khích ôm lấy hắn, hôn một cái.
“Chàng thật sự giỏi quá đi.”
Hôn xong mới ý thức được mình vừa làm gì.
Vội vàng rụt tay lại.
Nhưng lại thấy tai hắn đỏ ửng cả lên.
Ta vốn thích nhất là trêu chọc người thật thà, trong lòng lập tức nổi lên tâm tư xấu xa.
Liền ôm cánh tay hắn, cười ranh mãnh.
--------------------------------------------------