Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người yêu Stockholm

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bây giờ đang là giờ thể dục.

Phần lớn học sinh đều đang tự do hoạt động trên sân vận động.

Tôi và Hạ Đình Chu lén trốn ra ngoài. Ban đầu là muốn kéo học sinh xuất sắc ra ngoài giảng thêm cho tôi vài bài tập, không ngờ lại gặp phải đám người Đường Dao.

Kế hoạch bị phá hỏng.

Tôi nghiêng đầu hỏi cậu ấy: "Quà, tặng tôi?"

Hạ Đình Chu khẽ gật đầu: “Ở trong lớp."

Tôi cứ tưởng là vì sáng nào tôi cũng mang bánh quy đến, nên cậu ấy đáp lễ bằng cách tặng lại một vài món đồ nho nhỏ tương tự.

Nhưng không phải.

Cậu ấy lấy ra một chiếc lọ thủy tinh từ trong ngăn bàn.

Bên trong đựng toàn là những con hạc giấy mà cậu ấy vẫn luôn gấp.

Đủ loại màu sắc, chắc phải đến mấy trăm con.

Tôi sững sờ, nhất thời nghẹn lời, hỏi ra một câu hỏi rất không đúng lúc.

“Hạ Đình Chu, sao cậu lại có sở thích kỳ lạ này vậy?”

Lời vừa ra khỏi miệng, tôi đã cảm thấy mình quá thất lễ.

Gì vậy trời, người ta tặng quà cho mình, mình chẳng những không lập tức nhận lấy rồi nói cảm ơn, mà còn ở đó nói năng lung tung.

Độ nhiên tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng, vội vàng xua tay.

"Không phải... Ý tôi không phải vậy..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-yeu-stockholm/chuong-10.html.]

Nhưng Hạ Đình Chu không hề tức giận.

Cậu ấy chăm chú nhìn tôi và mỉm cười: “Trì Hạ, con hạc giấy đầu tiên của tớ là do cậu tặng."

Biểu cảm của cậu ấy hoàn toàn không giống như đang nói đùa.

"Mười năm trước." Cậu ấy mở lọ thủy tinh, lấy ra một con hạc giấy và đặt vào tay tôi: “Cậu còn nhớ không?"

Mười năm trước...

Thì ra năm đó, khi cùng với các cô bảo mẫu ở cô nhi viện đến thăm ông lão thương gia giàu có kia, tôi thật sự đã gặp Hạ Đình Chu.

Ký ức của tôi lập tức ùa về.

Lúc đó, thỉnh thoảng tôi sẽ nhìn thấy một cậu bé ngồi một mình trên xe lăn.

Nhà cậu ấy cách nhà ông lão thương gia không xa và có một khu vườn xinh đẹp. Cậu ấy thường ngồi trong vườn, trên chân đắp một chiếc chăn mỏng, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Thu Vũ Miên Miên

Ở cô nhi viện cũng có rất nhiều đứa trẻ khuyết tật, nên chúng tôi thường không thấy lạ lẫm gì.

Nhưng ánh mắt của cậu ấy trông rất cô độc và buồn bã.

Lần cuối cùng rời khỏi đó, tôi lấy ra một con hạc giấy từ trong chiếc cặp sách đang đeo trên lưng.

Đó là con hạc giấy tôi đã gấp bằng giấy màu trên tủ khi đang rảnh rỗi ở nhà ông lão thương gia.

Tôi chạy tới, đưa tay qua hàng rào bên ngoài khu vườn, đưa cho cậu ấy: “Nè, tặng cậu."

Cậu ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi.

"Ông lão kia nói." Tôi chỉ vào ngôi nhà của ông lão thương gia bên cạnh: “Hạc giấy có thể đưa người bay lên trời. Tớ tặng cậu một con hạc giấy, để cậu bay ra khỏi khu vườn này, ngắm nhìn thế giới bên ngoài."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người yêu Stockholm
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...