Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngưỡng Cửa Cầu Con

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bố tôi định báo cảnh sát.

Trưởng thôn ngăn lại, dúi vào tay bố năm nghìn tệ.

Ông ta bảo lãnh đạo sắp về thanh tra, xảy ra chuyện thế này ông ta khó ăn nói với cấp trên.

Nhà tôi nhận tiền xong thì im bặt, không hé răng nửa lời.

Mẹ tôi cảm thấy phải tận dụng triệt để, bèn dùng xác chị làm vật dẫn để cầu sinh con trai.

Bà nội và bố tôi cũng từ trong phòng chạy sang.

Vừa nghe tin là do chị tác quái, bà nội đập bốp một cái lên quan tài chị, gào khóc ầm ĩ: "Đồ tạp chủng quả nhiên là đồ tạp chủng, chúng tao nuôi mày lớn ngần này, không để mày thiếu miếng ăn nào, c.h.ế.t rồi còn về quấy phá."

"Phải là nhà khác ấy à, thấy là con gái thì đã vứt vào thùng phân dìm c.h.ế.t từ lâu rồi!"

"Mày sống được mười mấy năm rồi! Rốt cuộc còn cái gì chưa thỏa mãn!"

Quan tài bị bà đập kêu bồm bộp, tôi chỉ sợ bà đập thủng cả cái quan tài ván mỏng của chị.

Đó là thứ giá trị nhất mà chị từng nhận được từ cái nhà này.

"Đủ rồi, nhà bà sống thế nào, trong lòng mọi người đều rõ như gương sáng, thằng Hai kéo mẹ mày ra." Chú Sáu mất kiên nhẫn chỉ tay về phía bố tôi.

Bố tôi kéo bà nội ra.

"Lấy mấy nén hương ra đây, phải chọn người ở lại thủ linh." Chú Sáu nói với tôi.

*Thủ linh: canh quan tài

Tôi không dám chậm trễ, vội vàng đi tìm hương.

Tìm được rồi liền vội đưa cho chú Sáu.

Chú Sáu chia hương cho tất cả những người có mặt.

Đến lượt Lưu Tráng trong đội khiêng quan, chú nhíu mày: "Sao còn mỗi mình cậu?"

Lưu Tráng sợ sệt sờ đầu, răng va vào nhau cầm cập: "Cháu cũng chẳng biết, quái dị thật sự. Lúc khiêng quan tài mấy anh em vẫn còn ở đấy, đứng ngay cạnh cháu, thế mà cháu vừa quay mặt lại thì họ đã biến mất tăm."

"Cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy."

Lông mày chú Sáu nhíu càng sâu hơn, nhưng cũng không nói gì thêm, đưa hương cho Lưu Tráng.

Người đầu tiên thắp hương cho chị là thím Trương, thím châm lửa mấy lần mà hương không chịu cháy.

Rõ ràng hương vẫn khô, không hề bị ẩm, sao lại không cháy được cơ chứ.

Lạ hơn nữa là, hương của bố, bà nội và mấy người kia cũng đều không đốt được.

Của mẹ tôi thì đốt cháy, nhưng lúc cắm bát hương cho chị, cây hương gãy đôi ngay đoạn giữa.

Bà sợ đến mức chân tay bủn rủn, ngồi bệt xuống đất.

Chú Sáu thở dài sườn sượt: "Oán khí con Đình nặng quá, nó không chịu nhận hương của mọi người."

Sau đó chú chỉ tay vào tôi: "Chân Chân, lại thắp hương cho chị cháu đi."

Tôi rụt rè châm hương.

Hương cháy rồi.

Lúc tôi cắm hương cho chị cũng không có chuyện lạ gì xảy ra.

Chân mày chú Sáu giãn ra: "Có cứu rồi, có cứu rồi, Chân Chân, đêm nay cháu ở lại thủ linh cho chị."

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có tôi là tim như nhảy lên tận họng, sống lưng lạnh toát.

Tôi nuốt nước bọt mấy lần: "Chú Sáu, chỉ có một mình cháu thôi ạ? Cháu sợ..."

Chú Sáu vỗ vai tôi: "Nó là chị cháu, nó sẽ không hại cháu đâu. Yên tâm đi."

Tôi còn định nói thêm, nhưng bà nội và bố tôi đã ném cho tôi ánh mắt hung dữ.

Hết cách, tôi đành ngậm miệng.

3.

Chú Sáu bảo mẹ tôi tìm trứng gà sống, mạt sắt và đậu đỏ.

Gói tất cả những thứ đó vào giấy vàng rồi đưa cho tôi.

"Chân Chân, đêm nay thủ linh cháu phải nhớ, gặp chuyện kỳ quái gì cũng phải coi như không thấy."

"Đợi đến giờ Tý, ném mấy thứ này ra ngoài cửa linh đường để tiễn chị cháu đi. Đây gọi là Tống Sát."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguong-cua-cau-con/chuong-2.html.]

"Sau đó bắt đầu khóc."

Chú Sáu xoa đầu tôi: "Tuyệt đối phải nhớ kỹ, tiếng khóc không được ngắt quãng, vừa khóc vừa gọi tên chị cháu."

"Nếu ngừng khóc, cái mạng này của cháu có giữ được hay không thì khó nói lắm."

"Đợi đến khi trời sáng thì có thể dừng."

Tôi gật đầu lia lịa.

Khắc ghi lời dặn của chú Sáu trong lòng.

Chú Sáu dẫn những người khác rời đi.

Một mình tôi quỳ trước linh đường, trông coi cỗ quan tài trống hoác.

Bầu trời không một ánh sao, mặt trăng bị mây đen che khuất.

Gió âm thổi xoáy vào người tôi.

Tôi lạnh run cầm cập.

Cũng sợ đến run người.

Một chiếc áo khoác còn vương hơi ấm choàng lên người tôi.

Tôi quay đầu lại nhìn.

Là thím Trương, thím ấy vẫn chưa về.

Thím Trương thở dài liên tục: "Mẹ cháu đúng là tạo nghiệp mà."

"Con gái thì sao, con trai thì sao, chẳng phải đều là con mình đẻ ra à."

"Nếu đổi được thì thím thà lấy thằng con bất hiếu kia đổi chị cháu về làm con gái thím. Chị cháu giỏi giang, học hành lại tốt, sau này chắc chắn có tiền đồ lớn."

Vẻ mặt thím Trương đầy tiếc nuối: "Mẹ cháu tầm nhìn hạn hẹp quá. Tiếc thật, tiếc thật."

Thím chỉnh lại áo cho tôi rồi rời đi.

Tôi không biết mình đã canh bao lâu, hai mi mắt bắt đầu díu lại, tôi định đi xem giờ.

Vừa mới đứng dậy thì bị người ta đạp một cú lảo đảo.

Tôi ngã xuống đất, ngước mắt lên là ánh nhìn khinh bỉ của mẹ.

"Gớm, con ranh này nhớ hơi trai rồi à? Vừa mới giới thiệu mối cho, mày đã vội vàng mặc áo của người ta vào rồi?"

"Tao mà không đến, có phải mày định ngủ luôn với nó không?"

Mẹ túm tóc tôi, tát mạnh mấy cái, giật phăng chiếc áo trên người tôi, đi được mấy bước lại quay lại, đá tôi thêm mấy cú.

Tóc tai bà rũ rượi xõa trên vai, hàm răng ố vàng bốc ra mùi hôi thối nồng nặc.

Mẹ tôi biến thành thế này từ bao giờ, tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa.

Hình ảnh bà dịu dàng ôm chị em tôi trong ký ức cũng dần nhạt nhòa.

"Con gái con đứa đúng là cái đồ đĩ thõa. Tao bảo cho mày biết Chu Chân Chân, liệu hồn mà thu nết lại, bụng mà ễnh ra thì mất giá lắm đấy."

Nói xong, mẹ nhổ toẹt mấy bãi nước bọt vào người tôi rồi mới bỏ đi.

Đã đến giờ Tý rồi.

Tôi không màng đến những vết đau trên người.

Run rẩy bò dậy từ dưới đất.

Chuẩn bị ném đồ vật chú Sáu đưa ra ngoài cửa.

Nhưng cú đá lúc nãy của mẹ mạnh quá, tôi đứng không vững, ngã sóng soài ra đất.

Đồ vật gói trong giấy vàng một nửa văng ra ngoài cửa, một nửa vẫn nằm trong ngạch cửa.

Tôi sợ hãi vội vàng dùng tay vơ vét, muốn ném hết chúng ra ngoài.

Nhưng ném thế nào cũng không được.

Tôi sợ tột độ.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Bản năng mách bảo tôi không được để bất kỳ ai biết tôi đã thất bại trong việc Tống Sát.

Tôi tìm một cái hũ sành nhặt hết mạt sắt và đậu đỏ còn sót lại bỏ vào, giấu trong tủ.

Rồi ngồi bệt xuống đất, bắt đầu gọi tên chị, gào khóc t.h.ả.m thiết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngưỡng Cửa Cầu Con
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...