Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyện Cười Trở Lại

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay sau đó, Lục Phong lộ ra vẻ mặt sợ hãi, không ngừng lùi lại.

Được rồi, lúc này vẫn phải diễn kịch phải không?

Là do tôi không đủ tài năng, không thể bằng anh ta được.

"Thiếu nữ yếu ớt, khụ... thiếu nam, bị người đàn ông vạm vỡ ném lên giường, chiếc váy ngắn không thể ngắn hơn, bị xé tan nát, thiếu nam sợ hãi lùi lại nhưng bị một tay giữ chặt..."

Thực ra trí tưởng tượng của tôi cũng khá phong phú, nếu đối tượng không phải là chồng tôi.

Tôi mong chờ những gì sẽ xảy ra tiếp theo, dù tôi đáng lẽ phải tức giận nhưng cái m.á.u hóng hớt này cứ không thể ngừng lại được.

Đúng lúc tôi nghĩ rằng tiếp theo sẽ là một cuộc hoan ái lớn.

Không ngờ một tiếng hét chói tai đã phá vỡ tất cả.

4

Lục Phong đang hoảng loạn lùi lại thì bị túm gọn, ngay sau đó, kẻ đó rút con d.a.o không biết từ đâu ra, đ.â.m vào người Lục Phong.

Lục Phong hét lên một tiếng, mắt trợn trắng, rồi tắt thở.

Tôi bịt miệng mình để không để phát ra tiếng kêu.

Nhưng "thịch… thịch… thịch…" của tim, cho thấy tâm trạng của tôi lúc này thật sự không hề bình ổn.

Lục Phong c.h.ế.t rồi, là bị bồ nhí của anh ta g.i.ế.c và tất cả những điều này đều được tôi, người đang trốn trong tủ quần áo, tận mắt chứng kiến và quay phim.

Tôi may mắn vì muốn thu thập bằng chứng Lục Phong ngoại tình nên đã bật quay phim từ trước, giờ đây, nó trở thành bằng chứng duy nhất chứng minh Lục Phong bị g.i.ế.c.

"Báo cảnh sát, đúng vậy, báo cảnh sát."

Tôi luống cuống bấm nút nguồn điện thoại, lại không cẩn thận chạm phải chùm chìa khóa đang cắm sẵn trong tủ, phát ra tiếng "leng keng".

Cả người tôi lập tức nổi da gà, chậm rãi nhìn chùm chìa khóa đang rung lắc.

Tim đập loạn xạ không thành tiếng, tôi vô thức nín thở, sau đó chăm chú nhìn ra ngoài tủ.

Quả nhiên, kẻ đó cũng nghe thấy tiếng động, hắn nắm chặt con dao, từng bước tiến về phía tủ quần áo.

Máu từ mũi d.a.o nhỏ giọt xuống sàn, phát ra tiếng "tách tách" như đang nhảy múa trên tim tôi, chỉ cần một chút sơ sẩy, tôi sẽ bị đ.â.m tóe máu.

Tôi nghĩ chắc là mình quá nhạy cảm, nếu không sao lại nghe rõ đến vậy.

Tôi nắm chặt điện thoại, đây là vũ khí duy nhất của tôi.

Tiếng tim đập dồn dập cùng với tiếng thở hổn hển nặng nề.

Tôi cảm thấy chắc chắn mình đã bị phát hiện rồi, tiếng động lớn như vậy, không thể nào trốn thoát được.

Tôi chỉ mong khoảnh khắc hắn mở cửa tủ, tôi có thể đ.á.n.h trúng mắt hắn, sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguyen-cuoi-tro-lai/chuong-2.html.]

Dù chỉ là một phút ngắn ngủi, tôi cũng có cơ hội sống sót.

Tôi thấy hắn sắp đi tới, liền siết chặt điện thoại, điều chỉnh góc tấn công.

“Ting ting… ting ting…”

Khi tôi cứng đờ quay đầu lại, không thể tin nổi nhìn màn hình điện thoại đang sáng lên.

Có phải tôi đã vô tình chạm vào nút nguồn không?

“Bạn thân của cậu gọi tới rồi, mau nghe điện thoại đi!” Là tiếng chuông mà tôi đã thiết lập cho bạn thân của mình.

Tôi lập tức tắt máy nhưng lại thấy khóe miệng hắn nở nụ cười quỷ dị.

Hắn lôi tôi từ trong tủ quần áo ra, ném thẳng xuống sàn nhà.

Đầu tôi va vào tường, đầu óc tôi như thể trống rỗng, người đàn ông đứng ngược sáng, khuôn mặt mờ đi trong bóng tối.

Ánh sáng không thể chiếu vào người hắn nhưng tôi vẫn thấy hắn đang cười và những vết sẹo trên mặt hắn đang run lên.

Cả người tôi run rẩy lùi lại cho đến khi lưng chạm vào giường.

Não tôi như bị tê liệt trong phút chốc, tay tôi chạm trúng thứ gì đó nhớp nháp, một mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi.

Tôi nhìn đôi bàn tay đầy m.á.u của mình mà sợ hãi đến cực độ: “Máu… máu.”

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sợ m.á.u đến thế vì tôi là một bác sĩ phẫu thuật, dù đã thấy m.á.u không biết bao nhiêu lần nhưng đây là lần đầu tiên tôi sợ hãi đến thế.

Tôi run rẩy cầu xin hắn: “Làm ơn tha cho tôi đi, tôi thật sự không nhìn thấy gì cả…”

Không biết có phải do tôi cầu xin quá tha thiết hay không, người đàn ông thật sự dừng lại và nhìn quanh căn phòng.

Tôi tranh thủ lúc hắn lơ là, liền lén bấm vài nút trên điện thoại.

Thời gian trôi qua, tôi âm thầm tính toán thời gian cảnh sát đến, thầm hy vọng cảnh sát sẽ nhanh chóng đến đây, vì sở cảnh sát nằm gần khu vực nhà tôi nên sẽ không mất nhiều thời gian.

Quả nhiên, tiếng còi cảnh sát vang lên, tim tôi đập dữ dội, người đàn ông ngay trước mắt này, chỉ cần một cái cử động nhẹ thì tôi cũng có thể toi đời.

Tôi hy vọng hắn sẽ sợ hãi để tôi nhanh chóng chạy thoát.

Tôi run rẩy nói: “Cảnh sát đến rồi, anh mau đi đi, tôi sẽ không nói gì cả…”

Nhưng hắn lại cười điên dại, sau đó hét lên: “Con khốn, mày dám báo cảnh sát à?”

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng nói của hắn, tuy giọng hắn không phải giọng địa phương nhưng nghe rất quen.

Tôi hoảng sợ đưa điện thoại cho hắn xem là tôi không hề báo cảnh sát, hắn giật lấy điện thoại ném xuống đất rồi nắm chặt cổ áo tôi: “Đồ khốn, tao mà c.h.ế.t thì mày cũng đừng hòng sống.”

Hắn vung d.a.o lên, tôi không kịp suy nghĩ mà hất tay hắn ra, vội vàng chạy về phía cửa, vừa chạm vào tay nắm cửa thì một cảm giác tê dại trên da đầu ập tới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyện Cười Trở Lại
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...