Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyện Cười Trở Lại

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi nhìn theo hướng ngón tay của cô ta đang chỉ về phía sau lưng mình, dù bị hạn chế nhưng tôi vẫn thấy Lục Phong đang hôn mê, bị đánh đến thoi thóp nằm trên đất.

“Dao Dao, tại sao phải g.i.ế.c Lục Phong?

Không g.i.ế.c anh ta không được sao? Như vậy là phạm pháp, phải ngồi tù đấy.

Dao Dao, cậu nỡ để tớ ngồi tù sao?”

Lục Dao như đang suy nghĩ, còn phối hợp lắc đầu.

“Vậy cậu thả tớ ra trước có được không?”

Tôi cố gắng dụ dỗ cô ta cởi trói cho mình trước.

Lục Dao cầm lấy con d.a.o bên cạnh, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giơ con d.a.o trong tay lên.

Giọng tôi bắt đầu run rẩy: “Dao… Dao…”

Dù đã trọng sinh nhiều lần nhưng khi đối mặt với cái chết, tôi vẫn rất sợ hãi.

Thế nhưng cơn đau tưởng tượng không ập đến, tôi run rẩy mở mắt ra.

Lục Dao thật sự đã cởi trói cho tôi.

Dương Thái phát ra tiếng khó chịu bên cạnh: "Cô thả cô ta làm làm cái quái gì thế, cô muốn đi tù à, cô ta sẽ báo cảnh sát bắt cô đấy."

Vừa nói xong, hắn đã muốn tiến lên dùng con d.a.o trong tay kết liễu tôi nhưng lại bị Lục Dao chặn lại.

"Giết cô ta cũng vô ích thôi, chẳng phải chúng ta vẫn sẽ quay về à?"

Thông tin trong lời nói của Lục Dao có hơi nhiều. Cô ta có ý gì chứ? Bọn họ... là điều tôi đang nghĩ sao?

Dương Thái luồn ngón tay vào tóc, mạnh mẽ vò vò: "Nói với cô ta làm mẹ gì, lỡ như..."

Lục Dao liếc nhìn tôi, sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi, nói từng chữ một.

"Nhưng mà anh không nhận ra sao?

Hình như hai người họ cũng vậy mà!"

Dương Thái liếc nhìn tôi, rồi lại nhìn Lục Phong nằm dưới đất một cái mới chợt nhận ra lên tiếng:

"Mẹ kiếp, thảo nào tôi thấy hắn cứ là lạ, hóa ra đã biết tôi định g.i.ế.c hắn rồi!

Giờ sao đây, tôi không muốn cứ mãi như thế này, bị hơn chục lần rồi."

Tôi càng kinh ngạc hơn nữa, bọn họ...?

Lục Dao nhận ra nghi vấn của tôi, nói thẳng. "Đúng như cậu nghĩ đấy, bọn tôi đều đã trọng sinh trước cậu. Thậm chí, bọn tôi còn biết nhiều hơn cậu nữa đấy!"

Mắt tôi đảo qua lại giữa hai người, hy vọng tìm ra sơ hở để chứng minh bọn họ đang nói dối nhưng rõ ràng những gì họ nói đều là thật, quả thực bọn họ đã trọng sinh trước tôi.

"Thế thì..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguyen-cuoi-tro-lai/chuong-8.html.]

11

Dương Thái nói, hắn đã trọng sinh sau khi g.i.ế.c tôi.

Cụ thể là Dương Thái và Lục Phong ở bên nhau, tôi thì không đồng ý nên Lục Phong đã xúi giục Dương Thái g.i.ế.c tôi, sau đó hắn bị trọng sinh.

Lục Dao nói cô ta trọng sinh là vì đã đỡ d.a.o giúp tôi, cô ta đã bị Lục Phong g.i.ế.c chết.

Còn tôi c.h.ế.t là vì Dương Thái giết, hắn g.i.ế.c Lục Phong xong lại g.i.ế.c tôi, tôi mới bắt đầu trọng sinh.

Còn Lục Phong thì trọng sinh là vì tôi đã g.i.ế.c anh ta.

Tôi suy nghĩ một chút sau đó mới nói ra suy nghĩ của mình với Lục Dao và Dương Thái: "Thật ra tôi có một phát hiện mới, đó là chỉ cần tôi và Lục Phong, bất kể ai c.h.ế.t thì chúng ta đều sẽ trọng sinh, dù có tránh được cũng sẽ bị trọng sinh một cách kỳ lạ, hai người nghĩ xem có phải vậy không?"

Lục Dao gật đầu: "Đúng là như vậy!"

"Vậy thì tôi và Lục Phong đều không được chết."

Dương Thái gật đầu ra vẻ hiểu mà không hiểu.

Tôi nói tiếp: "Nhưng các cậu cũng từng nói, hai cậu không g.i.ế.c người thì một thời gian sau cũng sẽ trọng sinh. Tôi nghĩ, Dương Thái cần đi tự thú."

Ánh mắt có phần tán thưởng của Dương Thái sau khi nghe câu này lập tức trở nên lạnh lẽo: "Cô nói bậy bạ, tôi không đi tự thú đâu."

Tôi giữ Dương Thái đang đứng: "Tôi cảm thấy là như này, thật ra cũng chỉ là suy đoán thôi, tôi không biết vì sao nhưng chỉ là đang suy đoán."

"Ư..." Lục Phong lúc này vừa tỉnh lại, anh ta run rẩy đứng dậy, rồi mới bước về phía chúng tôi.

"Không phải… các người đang làm gì thế?

Còn nữa, sao người tôi toàn là vết thương thế này, Viện Hựu, sao em không gọi bác sĩ cho anh?"

Không chỉ tôi, cả Dương Thái và Lục Dao đều kinh ngạc.

"Tôi không đánh vào đầu anh, không lẽ anh mất trí nhớ rồi à?"

Lục Phong nhíu chặt mày: "Cô là ai?"

Ba chúng tôi nhìn nhau.

Tôi chỉ Dương Thái hỏi Lục Phong: "Anh có biết hắn là ai không?"

Lục Phong từ từ lắc đầu: "Không quen."

Tôi do dự hỏi: "Thế còn trọng sinh...?"

Lục Phong vỗ vỗ đầu tôi: "Em ngốc rồi à, còn trọng sinh gì chứ, em đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi hả, sau này không được nói mấy chuyện đó nữa đâu.

Ối trời… đau c.h.ế.t mất, em mau đỡ anh đi bệnh viện đi."

Không ai thèm để ý đến anh ta, anh ta đành tự mình ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa đợi chúng tôi thảo luận.

"Thật ra, hôm nay tôi đã tra được một vài thứ!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyện Cười Trở Lại
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...