8
Tôi nhìn qua mắt thần, chỉ thấy người đến đội một chiếc mũ dày cộp, vành mũ kéo rất thấp nhưng tôi vẫn nhận ra hắn chính là kẻ đã g.i.ế.c tôi hai lần.
Không biết có phải tôi nghĩ nhiều rồi không nhưng ngay khoảnh khắc tôi nhìn sang, kẻ đó ngẩng đầu lên, hắn nhìn chằm chằm vào mắt mèo, cuối cùng nở nụ cười toe toét.
Tôi may mắn vì ngày xưa đã lắp một chiếc mắt mèo chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài để bảo vệ sự riêng tư, bằng không chắc chắn ánh mắt hoảng sợ của tôi lúc này sẽ bị đối phương nhìn thấy.
“Không sao đâu, không sao đâu, hắn không vào được đâu.”
Tôi không định để ý đến hắn, hắn không thể vào được đâu. Chỉ cần chúng tôi không ra ngoài, chỉ cần báo cảnh sát, cảnh sát sẽ đưa hắn đi.
Tôi quay người ra hiệu cho Lục Phong, nếu không muốn c.h.ế.t thì mau gọi cảnh sát.
Lục Phong lại hoảng sợ nhìn về phía sau lưng tôi, một luồng khí lạnh chạy thẳng dọc sống lưng.
Tôi bỗng có dự cảm không lành.
Quay đầu lại, tôi đã thấy hắn đứng ngay sau lưng tôi. Khóe miệng dưới vành mũ cong lên đầy châm chọc, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, vết sẹo lớn trên mặt lộ rõ trước mắt tôi.
Tôi không hiểu, tại sao Lục Phong lại quen biết một người như vậy.
Cây rìu khổng lồ bổ vào vai tôi, tôi lại chết.
Mở mắt ra, tôi phát hiện lần này mình không ở nhà, đập vào mắt là màu trắng chói chang.
“Đây là…?”
“Cậu tỉnh rồi à?”
Tôi nhìn về phía phát ra âm thanh, là cô bạn thân Lục Dao của tôi.
Tôi từng đùa rằng, nếu không phải tôi gặp Lục Dao trước, tôi còn tưởng Lục Phong là anh ruột của cô ta.
Nhưng điều đó là không thể, bởi vì Lục Phong có bố mẹ, còn Lục Dao là trẻ mồ côi, họ chỉ trùng họ mà thôi.
Lục Dao nhàn nhã ngồi trên ghế ngoài ban công, bên cạnh giá hoa là một bức tranh vừa mới hoàn thành.
Lục Dao thích vẽ tranh, cô ta là một họa sĩ nổi tiếng, muốn cô ta vẽ một bức khó như lên trời, vậy mà một người như thế lại là bạn thân của tôi, tôi cũng cảm thấy vinh dự.
“Sao tớ lại ở đây?”
Lục Dao đứng dậy, đi đến trước mặt tôi: “Cậu nói gì vậy? Cậu cãi nhau với Lục Phong rồi, còn giả vờ mất trí nhớ à, mau đứng dậy đi.”
Từ lời nói của cô ta, tôi mới biết, lần này mình lại trọng sinh vào lần tôi và Lục Phong cãi nhau.
Tôi nhớ lần đó, Lục Phong vì cô em khóa dưới của anh ta mà cho tôi leo cây, tôi tức giận nên mới đến nhà Lục Dao ở.
“Sao lại thế này?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguyen-cuoi-tro-lai/chuong-6.html.]
Bây giờ tôi không biết chỉ mình tôi trọng sinh hay Lục Phong cũng trọng sinh cùng.
Theo lý mà nói, chỉ cần tôi ở chỗ Lục Dao sẽ không có ai tìm tôi được.
Lục Dao không để ý đến tôi, cô họa sĩ lớn này đi nói chuyện với khách hàng về chuyện vẽ tranh. Tôi buồn chán đi vòng quanh sân.
“Ting ting…”
Điện thoại đổ chuông, là tin nhắn từ Lục Phong.
[Em đang ở đâu, mau đến cứu anh…
Anh trọng sinh về lúc đang ở cùng Dương Thái!
Anh không muốn chết, em mau nghĩ cách cứu anh đi.]
Tôi đang nghĩ Dương Thái là ai?
Bên kia nhanh chóng gửi tin nhắn: [Dương Thái chính là kẻ đã g.i.ế.c em.]
Tôi càng sốc hơn, xem ra tôi nghĩ không sai, Dương Thái đã g.i.ế.c anh ta, vậy thì tôi đúng là bị liên lụy, dù sao tôi với Dương Thái cũng không quen biết.
Vậy việc tôi trọng sinh có lẽ là để Lục Phong không chết, sau đó bắt Dương Thái là có thể phá bỏ vòng lặp trọng sinh này.
Nói như vậy, việc Lục Phong cãi nhau với tôi là do anh ta đã ở cùng đối tượng đồng tính của mình là Dương Thái.
“Dương Thái? Cái tên này thật xa lạ, mình chưa từng nghe qua.”
Tôi lên mạng tìm thông tin, không tìm thì thôi, tìm rồi lại thật sự tìm ra được chút gì đó.
Hóa ra Dương Thái từng ngồi tù, còn là vì tội cố ý g.i.ế.c người.
Tôi không dám tin, cho đến khi tôi nhìn thấy bức ảnh, trông y hệt kẻ đã g.i.ế.c tôi mấy lần trước, đúng là hắn.
Tôi vội vàng gửi ảnh và thông tin cho Lục Phong: [Hắn đã từng g.i.ế.c người, còn từng ngồi tù đó!]
Bên kia Lục Phong m vẫn đang trong trạng thái soạn thảo, cuối cùng chỉ gửi đến một biểu tượng cảm xúc vẻ mặt khổ sở.
Chắc hẳn bây giờ Lục Phong đang đứng ngồi không yên.
Anh ta không thể chết, tôi phải bảo vệ anh ta mới có thể bảo vệ được mình.
9
Ngay khi tôi đang do dự có nên báo cảnh sát trước hay không thì Lục Dao từ trên lầu đi xuống. Và tôi cũng tình cờ thấy Lục Phong cùng với người mà anh ta nói là Dương Thái, cùng nhau bước vào cửa.
Tim tôi đập thình thịch vì sốc, chân tôi mềm nhũn ra.
Lục Phong ba bước hai bước đi đến trước mặt tôi, khụy gối xuống đất: “Viện Hựu, anh sai rồi, em tha thứ cho anh đi!”
--------------------------------------------------