Hắn đã tìm thấy nó ở đâu? Chắc chắn trong nhà tôi không có loại rìu lớn như thế này, sự thật chưa biết này khiến tôi sởn gai ốc.
Tôi cầu nguyện cảnh sát hãy mau đến, tôi không muốn chết.
Cánh cửa gỗ không thể chịu nổi vài nhát rìu, rất nhanh đã bị c.h.é.m một lỗ lớn.
Một bàn tay từ bên ngoài thò vào, tiện tay mở khóa cửa.
"Anh… anh đừng qua đây..."
Tôi giơ con d.a.o thái trong tay lên, hai tay siết chặt, chĩa về phía kẻ đang bước vào.
"Tôi đã báo cảnh sát rồi, họ sẽ nhanh chóng đến thôi, tôi khuyên anh mau đi đi."
Kẻ đó cười phá lên một cách càn rỡ, nụ cười khiến vết sẹo trên mặt hắn co giật, trông càng thêm kinh hãi.
Quả nhiên đáng sợ đúng như tôi nghĩ.
Chắc chắn tôi chưa từng nhìn thấy khuôn mặt này.
6
"Anh là ai, giữa chúng ta không oán không thù, tại sao lại nhắm vào nhà chúng tôi chứ?"
“Anh quen Lục Phong bằng cách nào? Có phải có ai đó đã sai anh đến không?”
Tôi dẫn dắt hắn nói ra đồng phạm của mình, có lẽ đó là sự thật của mọi chuyện.
Hắn khạc một bãi nước bọt: “Tao thấy tụi bây còn sống nên không vui… Tụi bây phải cùng tao xuống địa ngục!”
Hắn vừa nói vừa giơ cây rìu trong tay c.h.é.m về phía tôi. Tôi vội vã né tránh rồi chạy về phía cửa.
Vừa chạy đến phòng ăn, tôi đã thấy Lục Phong đổ gục trong vũng máu.
Tôi không dám nán lại, hắn cứ bám sát phía sau.
Tôi chạy đến cửa, thấy mình chỉ cần mở cửa chạy ra ngoài, tôi nghĩ hắn ta không dám cầm rìu đuổi theo.
Một cái, hai cái, cửa đã khóa.
Khi tôi cố gắng mở khóa thì đã quá muộn, hắn đuổi kịp, một nhát rìu bổ thẳng vào cánh tay tôi.
Tôi cảm thấy đau nhói, chắc chắn cánh tay đã phế rồi, m.á.u chảy dọc theo ngón tay xuống đất.
Tôi không dám chần chừ, cố nén đau mở cửa. Cửa vừa mở, nụ cười trên khóe môi còn chưa kịp nở, tôi đã kinh ngạc nhìn về phía sau lưng. Cây rìu bổ thẳng vào người tôi, chưa kịp la lên tôi đã ngã xuống.
Tôi lại c.h.ế.t rồi.
Đúng như dự đoán của tôi, tôi lại trọng sinh.
Xem ra tôi đã bước vào một vòng lặp nào đó, nếu không thể thoát khỏi số phận cái c.h.ế.t thì tôi sẽ mãi mãi luân hồi.
Tôi liếc nhìn thời gian trên điện thoại, quả nhiên thời điểm trọng sinh lại được đẩy lùi về trước.
Lần này, tôi không nghĩ ngợi gì, cầm điện thoại rồi lao ra khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguyen-cuoi-tro-lai/chuong-4.html.]
Mãi cho đến khi đứng trên đường phố, nhìn dòng người qua lại, tôi mới có cảm giác mình đang sống.
Giờ đây, chỉ cần tôi không quay về, tên kẻ g.i.ế.c người đó tuyệt đối không thể tìm thấy tôi.
Tạm thời tôi chỉ có thể đến nhà cô bạn thân.
Cô bạn thân tên Dao Dao, cô ta vừa có tiền lại vừa có nhan sắc, đúng chuẩn nữ chính trong phim.
Tuy bố mẹ mất sớm nhưng họ đã để lại cho cô ta khối tài sản kếch xù, không cần đi làm cũng đủ để sống hết đời.
Thế nhưng cô ta cũng có công việc thuận lợi, cô ta là một họa sĩ nổi tiếng, đàn ông thì thi nhau vây quanh, chẳng ai khiến cô ta bận tâm. Mỗi lần nhìn thấy đều khiến tôi ngưỡng mộ đến chảy nước miếng.
“Dao Dao, tớ có thể đến nhà cậu ở vài hôm không?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng điệu nhẹ nhàng: “Sao vậy, Lục Phong và cậu cãi nhau à?”
Tôi suy nghĩ một chút, cuối cùng tôi không kể những chuyện kỳ lạ đó: “Không có, chỉ là tớ nhớ cậu thôi.”
Cúp điện thoại, tôi mở ứng dụng gọi xe, rồi đứng yên chờ bên đường.
Chẳng mấy chốc xe đã đến, vừa thấy xe tới gần, tài xế không giảm tốc độ mà còn tăng tốc hơn.
Tôi không kịp tránh, bị tông đến bay lên.
Tôi như một con diều đứt dây, ngã vật xuống đất.
Tôi biết, tôi lại sắp c.h.ế.t rồi.
Trước khi bất tỉnh, tôi nhìn về phía tài xế.
Tôi luôn có cảm giác hắn ta rất quen thuộc, ánh mắt đó, bộ quần áo đó, tôi không biết mình đã nhìn thấy ở đâu.
Sau đó lại là tiếng còi cảnh sát quen thuộc vang lên, cảnh sát lại đến muộn rồi.
Vừa mở mắt, tôi lại thấy mình trở về nhà.
Giờ vẫn là buổi tối, Lục Phong đang ngủ bên cạnh.
Đây là lần trọng sinh thứ ba của tôi rồi, việc trọng sinh không có đầu mối ngược lại càng khiến tôi buồn bực hơn.
Theo cái c.h.ế.t lần trước, tôi tưởng rời khỏi nhà sẽ an toàn, ai ngờ còn đẩy nhanh cái c.h.ế.t của tôi hơn.
Vậy tôi không thể rời khỏi đây sao? Tại sao lại như vậy chứ?
Tôi nhìn Lục Phong đang ngủ bên cạnh.
Anh ta đang ngủ yên bình, có lẽ đang mơ một giấc mơ đẹp, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Nếu bây giờ tôi g.i.ế.c anh ta thì anh ta cũng sẽ không tỉnh dậy đâu nhỉ!
Không, có lẽ anh ta còn chưa kịp giãy giụa tôi đã có thể tiễn anh ta đi rồi.
Chỉ cần tôi g.i.ế.c anh ta thì tình nhân đồng tính của anh ta sẽ không đến, tôi cũng sẽ không c.h.ế.t và cũng không cần phải trọng sinh nữa.
Tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường, ra khỏi phòng ngủ và đi vào bếp.
--------------------------------------------------