Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyện Cười Trở Lại

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cẩn thận chọn một con d.a.o sắc bén, vừa tay, sau đó trở về phòng ngủ.

Tôi nhìn Lục Phong trên giường: “Cái này, anh không thể trách tôi được, nếu tôi không g.i.ế.c anh thì cả hai chúng ta đều sẽ chết. Anh chỉ có thể trách mình lại đi quen người đồng tính mà còn là một kẻ g.i.ế.c người.”

Tôi nén nỗi sợ hãi giơ con d.a.o trong tay lên…

Tôi đã g.i.ế.c Lục Phong, m.á.u chảy đầy giường. Giờ tôi phải dọn dẹp, nếu không dù tôi không bị kẻ g.i.ế.c người kia g.i.ế.c c.h.ế.t thì ngày mai tôi cũng sẽ bị bắt, tôi không muốn ngồi tù.

Tôi lấy túi đựng đồ trong vali ra, chuẩn bị nhét Lục Phong vào trước.

Cái túi này chính là do Lục Phong mua, giờ đựng anh ta thì quá hợp lý rồi.

Tôi vất vả kéo Lục Phong từ trên giường xuống, rồi nhét anh ta vào trong, cuối cùng ném luôn tấm ga trải giường dính m.á.u vào, sau đó kéo khóa lại.

Tôi thoải mái nằm trên giường, giờ đây tôi đã an toàn.

Tôi đang tưởng tượng xem nên xử lý t.h.i t.h.ể Lục Phong thế nào, đột nhiên tôi thấy hoảng loạn, không hiểu sao bắt đầu khó thở.

Tình hình càng lúc càng tệ, tôi run rẩy ngã từ trên giường xuống đất, chưa kịp bò được hai bước đã không thể động đậy nữa.

Cuối cùng tôi lật người nằm ngửa trên đất, nhìn trần nhà: “Mẹ kiếp… lại không được… thế này cũng không được, Lục Phong không thể chết, anh ta mà c.h.ế.t thì mình cũng không sống được.”

Tôi không có bệnh tim nhưng lại đau tim dữ dội, ngay cả việc hô hấp cũng đau đớn… vì tôi đã g.i.ế.c Lục Phong sao?

7

Lần trọng sinh thứ tư, tôi và Lục Phong nhìn nhau.

Anh ta cảnh giác lùi lại, đề phòng nhìn tôi.

Tôi ngượng nghịu mím môi: “Anh nghe em nói… Có lẽ anh không tin nhưng em thật sự không cố ý!”

Lục Phong vốn đã đề phòng càng thêm tức giận: “Viện Hựu, em coi anh là thằng ngốc sao? Em muốn g.i.ế.c anh! Nếu không phải anh đã trọng sinh, có phải em còn định g.i.ế.c anh thêm lần nữa không?”

Tôi há miệng, không biết phải giải thích với anh ga thế nào.

Tôi đúng là có nghĩ đến việc thử xem có thể dùng cách khác để g.i.ế.c anh ta không.

“Thật ra, em g.i.ế.c anh là vì anh dám quen kẻ đồng tính!”

Tôi không tránh né, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Lần này đến lượt anh ta c.h.ế.t lặng.

“Sao… sao có thể? Anh đã giấu rất kỹ mà, dù cho…”

Sau đó anh ta nghĩ ra điều gì đó, siết chặt chiếc điện thoại trong tay: “Có phải em đã lục điện thoại của anh không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguyen-cuoi-tro-lai/chuong-5.html.]

Không đúng, điện thoại của anh đã xóa sạch sẽ, không thể có bằng chứng được?

Em đang lừa anh phải không?”

Nếu đã như vậy thì tôi thấy không cần thiết phải giấu nữa: “Tôi không biết, chỉ là mấy lần tôi trọng sinh đều là tình nhân đồng tính của anh đã g.i.ế.c tôi.”

Lục Phong khó tin nhìn chằm chằm vào tôi: “Anh không tin, em đừng lừa anh, anh ấy tốt như vậy mà.”

Tôi không biết nên nói anh ta ngây thơ hay ngu ngốc, ngay cả việc mình đã chọc phải tên kẻ g.i.ế.c người từ lúc nào cũng không biết, anh ta bị người ta bán đứng rồi còn đếm tiền giúp người ta nữa chứ.

“Tôi nói thật với anh nhé, hắn là người đầu tiên g.i.ế.c anh, còn tôi chỉ bị vạ lây thôi.”

Tôi chỉ vào chiếc giường bên cạnh: “Xem đi, lần đầu tiên anh cũng c.h.ế.t trên chiếc giường đó, m.á.u chảy đầy sàn nhà.”

Sau đó tôi lại chỉ vào cạnh ghế sofa trong phòng khách: “Thấy chưa, đó là nơi anh c.h.ế.t lần thứ hai.”

Tôi sợ anh ta không tin, còn cố gắng miêu tả chi tiết hơn nữa: “Hắn dùng rìu chặt đứt tứ chi của anh, rồi ném lung tung trên sàn nhà…”

Lục Phong không ngừng nuốt nước bọt.

Nhưng những điều đó cũng có phần tôi phóng đại, tôi hy vọng anh ta có thể tin tôi, tốt nhất là nghe lời tôi, không liên lạc với bồ nhí nữa.

“Em đừng lừa anh, anh không tin. Anh biết… anh biết lần trước chính là em đã g.i.ế.c anh. Chắc chắn là em sợ anh báo cảnh sát… anh không tin đâu.”

Anh ta đứng dậy từ ghế sofa, đi đi lại lại trong phòng khách, miệng vẫn lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào, chắc chắn là em đang lừa anh.”

Tôi không muốn quản anh ta nhưng kinh nghiệm trọng sinh trước đây đã nói với tôi rằng không thể không quản.

Anh ta vẫn chưa thể chết.

“Kính coong~”

Tôi ngạc nhiên nhìn về phía cửa, lúc này, sao lại có người đến?

Nghĩ đến điều gì đó, tôi nhìn Lục Phong bên cạnh, quả nhiên anh ta chột dạ cúi đầu.

Tôi đã biết ai đến rồi.

Chắc là Lục Phong đã gửi tin nhắn cho kẻ kia, vì tôi biết bí mật của anh ta, anh ta muốn bịt miệng tôi.

Tuy nhiên, lời nói trước đó của tôi đã làm anh ta sợ hãi, xem ra Lục Phong cũng không hoàn toàn tin tưởng hắn, bằng chứng là bây giờ anh ta không đi mở cửa.

Tôi chậm rãi di chuyển, cho đến khi áp người vào cánh cửa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyện Cười Trở Lại
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...