Tôi nhanh chóng hiểu ra, anh ta đang diễn kịch: “Không bao giờ, anh đi với cô em khóa dưới của anh đi!”
Tôi giả vờ đau khổ quay người, chạy lên lầu.
Lục Phong cũng vội vã chạy theo tôi lên.
Tôi kéo Lục Phong vào phòng, hỏi anh ta tại sao lại đưa Dương Thái đến nhà bạn thân tôi.
“Lần này thật sự không phải anh, là Lục Dao bảo bọn anh đến! Anh nghi ngờ Lục Dao muốn g.i.ế.c chúng ta!”
“Lục Dao ư?” Tôi kinh ngạc tăng âm lượng, sau đó nghĩ đến điều gì lại vội vàng bịt miệng.
“Có thể cô ta chỉ đơn thuần muốn chúng ta làm hòa thôi!”
Lục Phong vội vàng biện minh: “Thật ra là do Lục Dao giới thiệu Dương Thái cho anh quen đấy. Em tin anh đi, là thật đấy!”
Anh ta vừa nói vừa nhìn xuống lầu: “Lục Dao và Dương Thái đã quen nhau từ lâu rồi, lần này cũng là cô ta gọi điện cho Dương Thái nên anh mới đi cùng đến đây!”
Không phải tôi không tin lời Lục Phong nói mà là Lục Dao không thể làm như vậy.
Tôi chỉ có thể an ủi Lục Phong đừng nghĩ nhiều, tạm thời cứ giữ chân Dương Thái ở dưới lầu.
Hai chúng tôi bàn bạc xong, cùng nhau đi xuống lầu. Dương Thái ngồi một mình trên ghế sofa, nhìn chúng tôi.
Tôi cười ngượng ngùng: “Xin lỗi, để anh thấy trò cười rồi.”
Dương Thái thờ ơ gật đầu.
“À, Dao Dao đâu rồi?”
“Tớ đây!”
Lục Dao từ bếp đi ra, trên tay còn bưng vài chiếc cốc: “Đây là loại trà mới, tớ vừa mua, ngon lắm đó, mọi người uống thử xem.”
Lục Dao bày từng chiếc cốc, lấy ấm trà ra và làm một loạt thao tác rót trà cho mỗi người.
Sự chú ý của tôi không nằm ở những động tác hoàn hảo của cô ta mà ở bộ quần áo cô ta đang mặc.
“Dao Dao, cậu mua bộ quần áo này khi nào vậy, sao tớ chưa từng thấy cậu mặc bao giờ vậy?”
Tim tôi đập thình thịch, nếu không nhầm, lần trọng sinh thứ ba tôi bị xe tông chết, người ngồi trên xe lúc đó đã mặc một bộ quần áo này.
Lục Dao nhìn bộ quần áo của mình, thờ ơ nâng tách trà trong tay lên nhấp một ngụm: “À, ngon thật đấy, mọi người mau nếm thử đi.”
Sau đó cô ta mới trả lời câu hỏi của tôi: “Cậu nói bộ quần áo này à, tớ mua lâu rồi, chỉ là chưa mặc thôi.
Được rồi, những thứ này không quan trọng. Cậu mau nếm thử đi, không phải cậu thích uống trà nhất sao, tớ đảm bảo cái này ngon hơn những loại trà cậu từng uống đấy.”
Cô ta cười rất ngọt, đẹp như đóa hướng dương nhưng tôi lại cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Quần áo của cô ta đều mua cùng tôi, tôi không thể nhớ nhầm được.
Tôi nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, kìm nén sóng gió trong lòng.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi mới phát hiện Dương Thái và Lục Dao đang trao đổi ánh mắt.
Lục Dao liếc nhìn những chiếc cốc trà của chúng tôi, sau đó nhìn sang Dương Thái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguyen-cuoi-tro-lai/chuong-7.html.]
Tôi lập tức có dự cảm không lành.
Đột nhiên đầu tôi bắt đầu choáng váng, trước mắt cũng trở nên mờ mịt, chỉ có khuôn mặt của Dương Thái và Lục Dao cứ chập chờn trước mắt tôi.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nghĩ mình sẽ như trước, trọng sinh và được quay lại sớm hơn. Nhưng mở mắt ra tôi mới phát hiện không phải như vậy.
Tôi bị trói trên ghế, trước mặt là Dương Thái và Lục Dao.
Tôi không chết, họ chỉ trói tôi lại thôi, vậy Lục Phong đâu? Anh ta ở đâu?
Dương Thái thấy tôi tỉnh, chậm rãi bước đến gần tôi, tôi mới nhận ra trong tay hắn đang cầm một con dao.
Con d.a.o lạnh lẽo áp vào mặt tôi, khiến tôi nổi đầy da gà.
“Ồ, tỉnh rồi à!”
Tôi căng thẳng lùi lại thì bị hắn nắm tóc giật ngược về: “A!”
Da đầu bị giật đau nhói, tôi cố gắng hết sức đến gần hắn.
“Tại sao?”
Tôi không hiểu, mình đang hỏi Dương Thái hay hỏi Lục Dao.
Tôi cho rằng từ khi chúng tôi quen biết, tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với cô ta.
10
“Ha ha ha… Buồn cười thật, tại sao ư?”
Lục Dao cười ngả nghiêng, cô ta đẩy Dương Thái ra rồi đi đến trước mặt tôi.
“Nhìn cậu xem, làm sao mà so được với tôi?”
Mặt tôi bị bóp thô bạo, móng tay sắc nhọn của cô ta cắm vào da thịt tôi, tôi cảm thấy m.á.u đang chảy trên mặt mình.
Lục Dao còn hưng phấn trợn tròn mắt: “Nhìn xem, đẹp quá chừng!”
Lục Dao như một kẻ biến thái, cho ngón tay vào miệng.
Tôi nghi ngờ việc trọng sinh quá nhiều lần đã khiến thế giới này trở nên ma quái.
“Lục… Lục Dao… Dao Dao, thả tớ ra được không?”
Tôi không biết lời cầu xin của mình có hiệu quả không nhưng chỉ có thể thử như vậy thôi, cùng lắm thì trọng sinh lại một lần nữa.
“Dao Dao, chúng ta là bạn thân nhất mà!”
Lục Dao nghe vậy liền buông tay khỏi mặt tôi. Tôi vội vàng nói tiếp: “Dao Dao, có chuyện gì chúng ta có thể cùng nhau giải quyết mà!”
“Thật không?” Lục Dao nghi ngờ hỏi.
“Đương nhiên rồi!”
Lục Dao nửa tin nửa ngờ gật đầu. Tôi tưởng mọi chuyện đã diễn ra suôn sẻ, không ngờ cô ta lại tiếp tục nói.
“Được thôi, vậy cậu g.i.ế.c hắn đi, tôi sẽ tin cậu.”
--------------------------------------------------