“Giang My dù gì cũng là nữ nhân của chàng, còn sinh con cho chàng, phu quân sao có thể mở miệng là đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c?”
Tim Lục Triệt khựng lại một nhịp, hắn kích động nói:
“Phu… phu nhân, con tiện nhân đó nói gì với nàng rồi? Nàng tuyệt đối đừng tin nàng ta, nàng ta là kẻ tâm địa độc ác, bịa đặt vu hãm, phá hoại tình cảm phu thê chúng ta.”
Ta cong môi cười, x.é to.ạc chiếc mặt nạ giả dối của hắn:
“Lục Triệt, đừng giả bộ nữa. Giang My dẫn Lục Minh Châu tới hồ băng, muốn dụ ta nhảy xuống, đó là chủ ý của chàng.”
“Thật ra hôm đó ta đâu có ngủ, không ngờ phải không? Vốn dĩ Lục Minh Châu là đứa con duy nhất của chàng trên đời này, là chính tay chàng g.i.ế.c nó.”
Lục Triệt trừng mắt kinh hãi:
“Nàng… nàng đều biết hết?”
Hắn tuy là kẻ tiểu nhân, nhưng rất thông minh, chỉ thoáng chốc đã phản ứng được.
“Nàng cố ý? Cố ý giả vờ không biết, cố ý cho ta nạp thiếp, cố ý nói muốn nhận dưỡng t.ử của ta… Nàng muốn làm gì? Phương Thanh Khôi, nàng tính kế ta!”
Lục Triệt lại ho sặc sụa, rồi bỗng nhiên bật khóc, nước mắt nước mũi lẫn vào nhau.
“Phu nhân, ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi, nàng tha cho ta được không? Đều là Giang My, nàng ta xúi bẩy ta, toàn bộ là ý của nàng ta. Nàng ta hỏi ta nàng khi nào về, đi đường nào… ta thật sự không biết gì cả!”
“Phu nhân, trách ta không kịp nói với nàng, Giang My là ngoại thất của ta, ta chỉ sợ nàng tức giận, không ngờ nàng ta lại lòng lang dạ sói, dám hại nàng…”
Ta bật cười, thậm chí cười đến chảy cả nước mắt.
“Lục Triệt à Lục Triệt, diễn xuất của chàng đúng là tệ hại. Ngày chàng dùng cái c.h.ế.t của Bảo Châu để tính kế ta, trong lòng ta, chàng đã là kẻ c.h.ế.t rồi.”
“À đúng rồi, quên nói cho chàng hay: Giang My vì hoảng loạn mà bỏ trốn, ta cho người bắt về rồi. Lúc phản kháng, nàng ta hôn mê bất tỉnh, giờ đang nằm ở phòng sát cạnh đây.”
Ta khẽ nâng tay, lau giọt lệ nơi khóe mắt.
“Đôi cẩu nam nữ các người, cứ thế mà quấn quýt trên giường bệnh đến c.h.ế.t đi. Ta sẽ cho người ‘chăm sóc’ thật chu đáo. Người đâu!”
Trong ánh mắt khó tin của Lục Triệt, ta gọi người đến, đổi chiếc chăn dày ấm phủ trên người hắn thành một tấm chăn mỏng cũ, vừa cứng vừa lạnh, lại là đồ hạ nhân cũ dùng rồi bị thải bỏ.
Hắn thì xứng dùng chăn gấm mây thượng hạng cái gì chứ?
“Phương Thanh Khôi, nàng có ý gì? Các người định làm gì? Ta mới là gia chủ của Lục gia, các người dám ngược đãi ta? Thanh Sơn đâu, Thanh Sơn đâu rồi!”
“Thanh Sơn? Phu quân không biết à? Thanh Sơn ăn trộm tài vật trong phủ, bị ta giao cho quan phủ rồi. Phu quân không còn gặp hắn được nữa.”
Ta thản nhiên nói.
Gương mặt tái nhợt của Lục Triệt vặn vẹo lại:
“Thanh Sơn là tâm phúc của ta, nàng cố ý để ta bên cạnh không còn ai, nàng sớm đã muốn hại c.h.ế.t ta rồi đúng không?”
Ta rất bình thản: “Đúng, phu quân lại đoán trúng rồi.”
Lục Triệt hoảng hốt:
“Phương Thanh Khôi, nàng muốn mạng ta? Không, chúng ta là phu thê, nàng không thể làm vậy…”
Ta dẫn hạ nhân rời khỏi phòng, để lại cho hắn một câu cuối cùng:
“Phu quân, báo ứng của chàng mới chỉ bắt đầu thôi, cứ từ từ mà hưởng.”
Trong lòng Lục Triệt từng đợt sợ hãi vô tận dâng lên.
Giờ hắn nằm liệt trên giường, không thể nhúc nhích, chẳng khác nào miếng thịt trên thớt, mặc ta tùy ý xử trí.
Hắn sao có thể không sợ cho được?
Trên chiếc chăn mỏng cũ bốc mùi khó ngửi, Lục Triệt phẫn nộ gào thét, vô lực.
Hắn muốn xuống giường nhưng lại ngã thẳng xuống đất.
“Phương Thanh Khôi, đồ tiện nhân này! Ngay từ đầu ngươi đã giăng bẫy ta, ngươi muốn hại ta, muốn ta bệnh c.h.ế.t, đồ nữ nhân độc ác! Ngươi sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế đâu!”
“Phu nhân, ta sai rồi, ta bị mỡ heo che mắt… phu nhân, ta luôn yêu nàng… nàng quay lại đi, Phương Thanh Khôi, nàng quay lại đi!”
“…”
Tiếng c.h.ử.i rủa của Lục Triệt không dứt, lúc thì nhục mạ, lúc lại van xin.
Hắn sợ rồi.
Giờ hắn nằm liệt trên giường bệnh, chỉ còn hơi thở thoi thóp, hắn sợ ta cố ý hành hạ hắn.
“Khóa cửa cho chắc.”
Ta dặn người gác ngoài cửa.
“Vâng, phu nhân.”
Viện nơi Lục Triệt và Giang My ở rất hẻo lánh.
Ta sắp xếp hai gia đinh trông coi, đều là người nhà mẹ đẻ ta đưa tới, tuyệt đối đáng tin.
Ta quay đầu nhìn lại viện đó, hít sâu một hơi.
Làn khí lạnh tràn vào phổi khiến n.g.ự.c ta tê buốt, đầu óc cũng trở nên tỉnh táo chưa từng có.
Ta đã báo thù rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/no-duyen/12.html.]
Đông Nhi đỡ lấy cánh tay ta, nói:
“Phu nhân, không đi nhìn ả ngoại thất kia sao? Nàng ta và lão gia đều giống nhau cả, đều nằm liệt không động đậy được.”
“Không nhìn. Về thôi.”
Thuốc trong chiếc bình sứ đỏ ấy vẫn tiếp tục được dùng.
Cứ như vậy, Lục Triệt và Giang My bắt đầu sống cuộc đời giống hệt kiếp trước của ta, ngày ngày bị bệnh tật giày vò, đến cả sức đứng dậy cũng không còn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Cơm đưa đến thì lạnh ngắt, ôi thiu, nước thậm chí đóng thành băng, bọn họ phải tự làm tan mới uống được.
Giang My chống đỡ không nổi, mới một tháng đã c.h.ế.t.
Thật vô dụng.
Kiếp trước ta còn cầm cự được nửa năm.
Lục Triệt lúc đầu còn cầu xin ta, về sau có lẽ tuyệt vọng rồi, chỉ không ngừng rủa ta, thứ độc địa gì cũng chửi, nói ta sẽ xuống mười tám tầng địa ngục.
Thật trùng hợp, ta vốn là từ địa ngục bò lên.
Ta không sợ phải xuống mười tám tầng địa ngục.
“Cảm giác chỉ có thể nằm đó chờ c.h.ế.t thế nào?”
Chưa đến ba tháng, Lục Triệt đã gầy đến mức như một bộ khung xương, trông vô cùng đáng sợ.
Hiện giờ hắn thậm chí không còn sức để mắng ta.
Một chân của hắn bị đông cứng đến hỏng, đầy những vết lở loét ghê rợn.
Dù không nói được, nhưng ánh mắt hắn tràn ngập oán hận, như muốn g.i.ế.c ta ngay lập tức.
“Lục Triệt, chàng không cần nhìn ta như vậy. Nếu ta trúng kế nhảy xuống băng hồ, kết cục của ta cũng giống hệt chàng bây giờ. Là chàng muốn hại ta trước, đây chỉ là nhân quả mà thôi.”
“À đúng rồi, Phương gia cần mở rộng sản nghiệp, ta đã tự mình quyết định cho sản nghiệp Lục gia sáp nhập vào Phương gia.”
“Tương lai, việc quản lý do ca ca ta toàn quyền tiếp nhận. Từ nay, không còn Lục gia nữa.”
Lục Triệt trợn mắt muốn nứt, thở phì phò, khí ra nhiều, khí vào chẳng được bao nhiêu.
Bị ta chọc đúng chỗ đau, đêm hôm đó Lục Triệt tắt thở.
Sau khi Lục Triệt c.h.ế.t, ta biết mình phải đến nơi ta cần đến.
Ngày hôm sau, ta bàn giao rất nhiều chuyện cho Đông Nhi, trả lại khế bán thân cho nàng, còn đưa nàng năm nghìn lượng bạc.
Kiếp trước nàng bị ta liên lụy, kiếp này ta phải bù đắp.
Những tâm phúc khác của ta cũng vậy.
Bạch Phong bất ngờ tới phủ ta:
“Thanh Khôi, đi với ta được không?”
Ta lắc đầu: “Ta có nơi phải đi. Bạch Phong, huynh bảo trọng.”
12
“Phương Thanh Khôi, chấp niệm của ngươi đã tiêu tán, ân oán đã kết thúc, theo ta đi thôi.”
Giọng nói u uẩn của phán quan địa phủ vang lên.
Ta quỳ xuống đất, dập đầu thật sâu:
“Vâng, đa tạ đại nhân thành toàn.”
Nô dịch nghìn năm thì đã sao?
Bọn họ không nên dùng Bảo Châu của ta để mưu tính hại ta.
Ta không biết làm nô dịch ở địa phủ thì phải làm những gì, phải trả cái giá ra sao… nhưng ta cảm thấy đáng.
Cho dù bắt ta ngày ngày bị dầu sôi thiêu đốt, ta cũng cam tâm.
“Ngươi là kẻ mới đến, ta tìm người dẫn ngươi, ngươi theo nàng mà học cho tốt, biết chưa?”
Ta gật đầu đáp:
“Nô tỳ đã rõ.”
Một giọng trẻ con non nớt đột nhiên vang lên:
“Đây là nô tỳ mới à? Ngươi tên gì? Đi theo ta.”
Ta sững sờ đứng tại chỗ.
Giọng nói này… quen lắm.
Là giọng mà trong mơ ta đã nghe vô số lần.
Ta cứng người quay lại, nước mắt lập tức trào xuống như mưa:
“Bảo Châu…”
- Hoàn văn -
--------------------------------------------------