Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NỢ DUYÊN

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bảo Châu cũng là con ngươi mà!

Lục Triệt, ngươi thật tốt lắm. Giang My không xứng làm người, còn ngươi càng không xứng.

Đôi câu nam nữ các ngươi, đều nên xuống bồi táng cho Bảo Châu của ta.

Ta buông rèm xe, chậm rãi nhấp ngụm trà, nói:

“Ngồi trên xe ngựa dễ buồn ngủ thật. Ta ngủ suốt đường rồi mà vẫn thấy mệt. Vào thành thì gọi ta dậy, ta ngủ thêm lát nữa.”

Đông Nhi gật đầu: “Vâng, phu nhân.”

Trong lòng nàng rất nghi hoặc, rõ ràng phu nhân cả đường tỉnh táo, không hề ngủ.

Vừa rồi còn gặp cảnh người rơi xuống nước, nhưng lại thấy c.h.ế.t không cứu, điều đó vốn không giống phu nhân.

Tuy nàng không hiểu nổi, nhưng phu nhân nói gì thì chính là như thế.

Giang My nhìn xe ngựa càng lúc càng xa, cả người như bị sét đánh, ngây người tại chỗ.

Sao có thể như vậy?

Tại sao Phương Thanh Khôi không cứu người?!

Ngực nàng ta như bị đá nghìn cân đè xuống, càng lúc càng khó thở.

Giang My cứng ngắc xoay đầu, không dám nhìn nhưng vẫn phải nhìn.

Khi thấy thân ảnh nhỏ bé trong hố băng, nàng ta rốt cuộc nhịn không nổi, toàn thân run lẩy bẩy.

Nàng ta gào lên, tiếng khóc thê lương:

“Minh Châu!”

Giang My lảo đảo chạy tới, chạy một lúc chỉ thấy bụng dưới đau nhói…

Trong bụi cây tĩnh lặng, tiếng khóc của Giang My đặc biệt chói tai, vọng đi rất xa.

Ta ngồi trên xe, loáng thoáng nghe tiếng Giang My phía sau, chỉ thấy vừa đáng thương vừa đáng cười.

Dùng chính con ruột của mình làm mồi nhử, lúc thiết kế cái bẫy này, nàng ta chẳng lẽ không nghĩ đến: nhỡ Lục Minh Châu không được cứu thì sao? Dù có cứu được, để lại hậu chứng thì sao?

Khi thấy xe ngựa không dừng lại, với thân phận một người mẫu thân, nàng ta đáng ra phải lập tức buông bỏ tính toán, chạy lại kéo con bé lên, có lẽ Minh Châu còn kịp sống.

Nhưng nàng ta không làm.

Nàng ta trơ mắt nhìn con gái c.h.ế.t đuối trong hồ băng. Giờ lại khóc cái gì?

Nàng ta thật độc.

Nếu hôm nay có thể g.i.ế.c ta, có thể chiếm hết của hồi môn, đó là một vụ làm ăn lời gấp trăm lần.

Dùng một đứa con gái đổi lấy vinh hoa cả đời và địa vị đích t.ử cho con trai, đáng để nàng ta mạo hiểm.

Chỉ tiếc Giang My đã tính sai.

“Ai đang khóc thét thế? Nghe tuyệt vọng quá, phu nhân có nghe không?”

Đông Nhi hỏi.

“Không nghe, chắc ngươi ảo giác rồi.”

Ta trả lời.

Đông Nhi vén rèm nhìn ra sau, nhưng đã quá xa, chẳng thấy gì.

Ta hơi nheo mắt, trước tiên nghỉ ngơi đã.

Hôm nay còn phải xem một màn kịch hay.

3

Quay về Lục phủ, ta nhìn cánh cổng lớn của Lục gia, chỉ cảm thấy như đã trải qua cả một đời.

Thấy ta sạch sẽ bước xuống xe ngựa, trên người không dính một giọt nước, Lục Triết trừng lớn mắt, kinh ngạc nói:

“Phu nhân? Nàng… nàng sao lại về rồi?”

Ta ngơ ngác nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/no-duyen/3.html.]

“Tướng công, hôm nay vốn là ngày ta trở về mà, chàng chẳng phải đã biết từ trước rồi sao, sao lại ngạc nhiên như vậy?”

Lục Triết gượng cười hai tiếng, che giấu:

“Ta quên mất, đúng đúng, hôm nay phu nhân trở về, xem trí nhớ của ta kìa.”

Ta chỉ mỉm cười, không nói gì.

Lục Triết lại nhịn không được mà hỏi:

“Phu nhân, trên đường về nàng có gặp chuyện gì bất trắc không? Hoặc gặp ai đó?”

Ta khẽ ngáp một cái:

“Ta ngủ suốt dọc đường, vào thành mới tỉnh.”

Lục Triết buột miệng: “Nàng ngủ suốt dọc đường?”

“Đúng vậy. Tướng công sao thế, nghe ta nói ngủ mà chàng lại có chút tức giận?”

Ta hỏi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sắc mặt Lục Triết rất khó coi, nhưng vẫn phải cố nặn ra một nụ cười lấy lệ:

“Xe ngựa xóc nảy, ta chỉ sợ nàng nghỉ ngơi không tốt.”

Trong mắt ta thoáng qua một tia giễu cợt:

“Không sao, ta ngủ rất say.”

Câu trả lời của ta khiến hắn không hài lòng, hắn quay sang hỏi Đông Nhi:

“Đông Nhi, đường đi có thuận lợi không? Có gặp chuyện gì không?”

Đông Nhi nhìn ta, rồi lại nhìn Lục Triết, trả lời hoàn hảo không kẽ hở:

“Dọc đường rất yên ổn, không gặp chuyện gì cả.”

Đông Nhi là người ta mang từ nhà mẹ đẻ qua, vô cùng trung thành với ta.

Ở đời trước, sau khi ta bệnh nặng, nàng đột nhiên biến mất.

Lục Triết nói nàng ăn cắp tài vật trong phủ nên bị đuổi đi.

Nhưng thật ra, trong bảy ngày bảy đêm ta hôn mê, hắn đã lần lượt trừ khử toàn bộ tâm phúc của ta, Đông Nhi là người đầu tiên.

Lục Triết muốn ta không thể cầu cứu nhà mẹ đẻ, để ta bị mài mòn mà c.h.ế.t trong Lục gia.

Đáng tiếc khi ấy ta chẳng thể tự bảo vệ mình, cũng không có sức truy cứu.

Ta không biết đời trước Đông Nhi có kết cục thế nào.

Sắc mặt Lục Triết trở nên kỳ lạ:

“Không có chuyện gì thì tốt, tốt lắm.”

Ta cười dịu dàng:

“Giờ cũng đến lúc dùng bữa rồi, thiếp đi cùng tướng công dùng bữa nhé. Vài ngày không gặp tướng công, tướng công chớ từ chối thiếp nha.”

Kế hoạch của Giang My thất bại, lại còn bị kích động, không biết giờ tình hình thế nào.

Ta hiện tại chính là muốn kéo dài thời gian, không cho Lục Triết rời đi.

“… Được.”

Trong lúc ăn, cả người Lục Triết đều lơ đãng, lòng hắn đã bay đến chỗ Giang My rồi.

Phương Thanh Khôi ngủ suốt cả đường về, vậy giờ Giang My đang ở đâu?

Lục Triết chỉ cảm thấy đáng tiếc vô cùng.

Hắn tính toán trăm bề, lại không tính được việc Phương Thanh Khôi sẽ ngủ trên xe ngựa.

Nếu nàng không ngủ, ắt sẽ rơi vào cái bẫy mà bọn hắn đã sắp xếp, bởi nỗi nhớ thương con gái đã khiến nàng gần như hóa điên.

Đó cũng là điều khiến Lục Triết chán ghét nàng nhất.

Từ sau khi con gái qua đời, Phương Thanh Khôi ngày ngày như người sắp c.h.ế.t, chỉ biết khóc lóc, chìm trong bi thương, đến mức lạnh nhạt cả hắn – vị phu quân này, vẻ ngoài cũng chẳng còn rạng rỡ như trước.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NỢ DUYÊN
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...