Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quán Lẩu Âm Dương

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở thị trấn quê tôi có một quán lẩu vỉa hè, rất đặc biệt.

Mở cửa 24/7.

Ban ngày bán lẩu cay đỏ, tuyệt đối không bán lẩu uyên ương.

Nửa đêm sau mười hai giờ, chỉ bán lẩu uyên ương, tuyệt đối không bán lẩu cay đỏ.

Mỗi tuần chỉ mở cửa vào cuối tuần, còn lại thì đóng.

Ban ngày thì chẳng mấy ai, nhưng ban đêm thì rất đông người.

1

Các bạn có từng gặp quán ăn nào quái dị đến khó tin chưa?

Tôi từng gặp rồi.

Không phải mấy quán hắc ám trong rừng núi hoang vu, cũng chẳng phải nhà hàng ma trong truyền thuyết đô thị nửa đêm.

Nó nằm ngay ở quê tôi, một cái trấn nhỏ chẳng có gì đặc biệt.

Quán lẩu vỉa hè đó, chỉ mở cửa vào cuối tuần.

Ban ngày chỉ bán lẩu cay đỏ, không bán lẩu uyên ương.

Nửa đêm sau mười hai giờ, chỉ bán lẩu uyên ương, không bán lẩu cay đỏ.

Quy tắc này, đủ kỳ quặc chưa?

Kỳ quặc hơn nữa là, nó mở ngay ở cuối trấn, trong dãy nhà gần như bỏ hoang, xung quanh chẳng có cửa hàng nào ra hồn.

Người trong trấn đều bảo: “Ông chủ giàu có nên thích thì làm vậy thôi.”

2

Năm đó tôi vừa tốt nghiệp.

Một thành viên tiêu chuẩn của đội quân “tốt nghiệp = thất nghiệp”.

Tôi về quê cúng tổ tiên, vừa để cầu phúc, mong ông bà phù hộ tìm được công việc tốt, vừa để tiết kiệm tiền.

Dù sao, sống ở thành phố lớn, tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền ăn uống… cái gì cũng tốn tiền.

Đúng là đốt tiền không thôi!

Tôi rất thành tâm, chắc thành tâm đến mức tổ tiên cũng cảm động.

Sao tôi lại nói vậy?

Bởi vì tôi thật sự tìm được việc làm, ngay tại trấn, cách nhà không xa, đi bộ nhiều nhất là nửa tiếng.

Mỗi tuần, chỉ làm việc hai ngày cuối tuần.

Ca ngày bán lẩu cay đỏ, gần như chẳng có khách, rảnh đến mức tôi có thể chơi điện thoại cả ngày.

Ca đêm thì hơi bận hơn, chỉ bán lẩu uyên ương, mà khách lại rất đông.

Tôi ngồi đếm bằng tay rồi tính thử, một tuần làm việc 48 tiếng, trừ đi thời gian rảnh rỗi, thực tế làm nhiều nhất là mười tiếng.

Lương tháng là tám ngàn tám trăm tám mươi tám đồng tám hào tám.

Ông chủ là người rất cầu kỳ, tiền lương cũng phải cho số đẹp, đủ số lẻ, không thiếu một xu.

Nói thật, đãi ngộ này, có thơm không?

Đặt ai vào mà chẳng hoa mắt?

Nói thật, lúc đó trong đầu tôi chỉ lóe lên một ý nghĩ: Cụ cố hiển linh rồi!

Cụ cố của tôi, cũng chính là cha của ông nội, ở vùng quê đó, là một nhân vật truyền kỳ.

Nghe bà nội kể, khi còn trẻ cụ cố đi khắp nam bắc, kiến thức rộng rãi, còn học được vài môn “Kỳ Môn Độn Giáp”.

Trong nhà tôi vẫn luôn thờ bài vị cụ cố, lễ Tết đều phải thắp hương cúng bái.

Lần này về quê cúng tổ tiên, tôi đặc biệt thắp thêm mấy nén hương trước bài vị cụ cố.

Không ngờ, ứng nghiệm nhanh đến thế!

3

Nói về công việc này, đúng là một cái duyên!

Hôm đó tôi về quê đi chợ phiên, ngang qua dãy nhà liền kề ở cuối trấn.

Cả dãy toàn cửa hàng bỏ trống, có mở thì cũng chỉ lác đác mấy ông bà lớn tuổi ngồi bán ít kim chỉ, hương nến giấy tiền các loại.

Tôi vừa đi vừa thở dài, tốc độ đô thị hóa nhanh quá, thanh niên đều bỏ đi hết, thị trấn ngày càng nặng mùi già nua.

Đi được mấy bước, bỗng đâu thoảng đến một mùi thơm cay nồng, vừa tê vừa ngậy.

Cái mùi đó, đúng là tuyệt đỉnh!

Ủa? Trấn này còn có quán lẩu nữa sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-lau-am-duong/chuong-1.html.]

Tôi rẽ qua góc phố, mùi thơm càng nồng đậm.

Ngẩng đầu nhìn, thấy trong con hẻm tối có một quán nhỏ chẳng có bảng hiệu, trước cửa kê hai cái bàn, mấy bác trung niên đang vừa uống rượu trắng vừa ăn lẩu, cười nói rôm rả.

Cái hương vị kia, đúng chất lẩu chính tông!

Tôi nuốt nước bọt “ừng ực”, con sâu thèm ăn bị câu ra ngoài hẳn.

Đồng thời, trong lòng cũng dấy lên tò mò.

Dân trấn vốn đã ít, ai nấy đều quen nấu cơm ở nhà, trừ khi cưới hỏi ma chay mới ra ngoài ăn.

Một quán lẩu mở ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, có kiếm nổi tiền không?

Tôi vừa định nhấc chân bước vào thì một người đàn ông trung niên chặn lại.

Ông ta mặt to, đeo cái tạp dề hoa, vừa bưng thêm một đĩa thịt bò đặt lên bàn khách, vừa lấy tạp dề lau tay, ngẩng lên nhìn tôi từ đầu đến chân:

“Nhóc con, nhìn quen mặt ghê! Muốn ăn lẩu hả?”

Tôi cười đáp:

“Anh hỏi gì thế? Không ăn lẩu thì tôi tới xin việc chắc?”

Nói xong tôi còn định bước vào.

Chủ quán bỗng cười hề hề:

“Xin việc? Được đó! Tôi đang tính tuyển người đây!”

“Thật hay giả thế?”

Tôi hơi sững sờ, đưa mắt nhìn quanh quán.

Bên trong chỉ có bốn bàn, cộng với ngoài cửa là sáu bàn tất cả.

Ông chủ đâu có bận đến mức cần tuyển người?

Hình như đoán được suy nghĩ của tôi, ông ta liền kéo tay tôi, hồ hởi nói:

“Nhóc con, tôi nhìn là biết cậu dẻo dai, chắc chắn chịu được thức đêm! Thế này đi, lương tháng tám ngàn tám trăm tám mươi tám đồng tám hào tám! Chỉ làm cuối tuần, trực 24/24.”

Tôi có nghe nhầm không?

Có chuyện tốt vậy à?

Tôi vội xoa mặt, nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, sợ tiếp theo ông ta sẽ bảo:

“Bao ăn bao ở, lương trăm triệu, đưa cậu lên đỉnh cao cuộc đời.”

“Anh, anh không phải làm đa cấp đấy chứ?”

“Không phải!”

“Không phải rủ tôi ra nước ngoài lừa đảo viễn thông đấy chứ?”

“Càng không phải!”

“Không lẽ bắt tôi đứng tên làm pháp nhân gì mờ ám?”

“Lại càng không!”

Tôi choáng váng thật sự.

Có khi nào cụ cố hiển linh rồi?

Đúng là buồn ngủ có người đưa gối.

Mà này, ở cái trấn hẻo lánh quạnh quẽ này, lại có lương 8.888.88?

Ông chủ lại cười tủm tỉm, bổ sung thêm:

“Hơn nữa, chỉ cần cậu đồng ý làm, lẩu ở quán coi như cơm nhân viên, cậu ăn thoải mái!”

Tôi liền véo mạnh một cái vào tay mình, đau đến nhe răng trợn mắt.

Không phải mơ!

“Thế nào? Nhóc con, làm không?”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

“Làm! Tôi làm ngay!” - Tôi gật đầu chắc nịch.

Đùa à, cơ hội tốt thế này, ngốc mới từ chối.

Ông chủ càng cười vui, lôi từ quầy ra một bản “hợp đồng vào làm” nhàu nhĩ, nháy mắt với tôi:

“Ký tên vào, từ hôm nay coi như cậu chính thức đi làm!”

Tôi đọc kỹ ba lượt, xác nhận không có điều khoản kỳ quặc hay hợp đồng bán thân gì cả, mới ký tên mình xuống.

Lúc ấn dấu vân tay, tôi thấy ngón cái dính dính, như đụng phải thứ gì.

Kệ đi!

Miễn có tiền thì lo gì!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quán Lẩu Âm Dương
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...