8
Tôi lục lọi khắp gian trong.
Cuối cùng cũng phát hiện một manh mối.
Ba chân giường đều kê trên gạch lát nền, chỉ có cái chân giường sát tường là màu đỏ nâu.
Tôi mất một hồi mới lôi ra được một cái hộp gỗ.
Cái hộp này tôi còn nhớ, hồi nhỏ từng thấy bà nội mở ra một lần.
Bên trong cất ngọc bội và mấy đồng tiền cổ.
Mở ra nhìn, quả nhiên không sai.
Nhưng ở đáy hộp còn có cái gì đó bị giấy ép dưới.
Tôi đổ hết ra thấy một khối ngọc bội, trên mặt khắc hình một con rắn, một xâu tiền cổ đã xanh rỉ, mòn đến mức chẳng nhìn rõ chữ khắc, dưới cùng là một quyển sách, bìa sách lỗ chỗ vết mọt ăn, trên đó viết bốn chữ kỳ lạ, tôi không nhận ra.
Tôi lật ra xem, vẫn chẳng hiểu nổi.
Nhìn cứ như chữ giáp cốt vậy.
Tôi nhặt khối ngọc bội lên, cầm trong tay thấy ấm áp, trơn mượt.
Xâu tiền thì được xâu bằng dây đỏ, giống như một cái vòng tay.
Không hiểu tác dụng gì, nhưng tôi chắc đây chính là mấy món trấn tà.
Đồ cụ cố để lại, hẳn là để bảo vệ con cháu.
Tôi đeo luôn xâu tiền vào cổ tay.
Ít nhất, trong lòng cũng thấy yên ổn hơn nhiều.
9
Mấy ngày sau, đầu óc tôi cứ mụ mị.
Sáng tỉnh dậy, trên gối toàn là tóc rụng từng nắm.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Đến lúc gội đầu thì tóc rụng càng nhiều hơn.
Tôi hoảng loạn nghĩ không lẽ mình bị bệnh?
Hay là mắc phải bệnh nan y gì rồi?
Mẹ tôi về nhà, vừa nhìn thấy tôi liền hoảng sợ, kéo ngay đi bệnh viện.
Tôi cố trấn an: “Con chỉ hơi mệt thôi, chẳng có gì to tát đâu…”
Mẹ tôi gắt: “Nhìn con đi! Đầu thì sắp hói, tinh thần thì sa sút thế này! Không được, nhất định phải đi bệnh viện kiểm tra!”
Mẹ không để tôi phản kháng, lôi thẳng đến bệnh viện.
Đăng ký, xếp hàng, xét nghiệm…
Một phen bận rộn, trời đã tối đen.
Kết quả kiểm tra đưa ra, bác sĩ cũng ngạc nhiên, mọi chỉ số của tôi đềunhiên liệu,
Ông ấy chỉ đoán chắc tôi vừa tốt nghiệp, áp lực việc làm lớn, dặn đừng suy nghĩ lung tung, uống nhiều nước, nghỉ ngơi nhiều hơn.
Uống nhiều nước?
Tôi: ……
Trong lòng, tôi sớm đã có đáp án.
Tất cả sự bất thường đều bắt đầu từ cái quán lẩu kia!
Về đến nhà, mẹ an ủi:
“Con trai, chắc do áp lực thôi. Đừng lo, dù không đi làm, mẹ vẫn nuôi nổi con! Nghỉ ngơi đi, mẹ hầm cho con canh gà, bồi bổ sức khỏe.”
Nghe vậy, tôi bỗng thấy có lỗi với mẹ.
Đã lớn như thế này rồi, còn để mẹ phải lo lắng.
Tôi không dám nói cho mẹ biết chuyện quán lẩu, sợ mẹ sẽ hoảng hốt.
Càng sợ liên lụy đến cả nhà.
10
Cuối cùng cũng cầm cự được tới cuối tuần.
Trời còn chưa sáng tôi đã bật dậy, chạy một mạch tới thị trấn.
Lần này, tôi không đi thẳng tới quán lẩu, mà nấp ở góc đường, phải quan sát trước đã.
Đợi đến khi trời tối rồi hãy tính.
Anh Vương mở cửa, không có gì bất thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-lau-am-duong/chuong-4.html.]
Trông chẳng khác gì quán bình thường, chỉ là ban ngày nơi này rất ít người đến, dù có đi ngang cũng chẳng ai bước vào.
Trước cửa quán lẩu lúc nào cũng vắng vẻ lạnh lẽo.
Anh Vương như thường lệ bày hai cái bàn ra ngoài, trên bàn đặt sẵn nguyên liệu lẩu cay nồng, mùi thơm lan khắp không khí, khiến bụng tôi réo “ục ục”!
Có mấy ông già lại đến ăn lẩu.
Tôi bèn chạy sang con phố khác, tìm quán mì lót dạ, rồi quay lại tiếp tục rình.
Anh Vương ngồi ở cửa hút thuốc, thỉnh thoảng còn liếc về phía tôi, nhưng cứ như là không nhìn thấy tôi vậy.
Tôi thấy mấy ông già ăn lẩu kia, có hai người đứng dậy đi mất.
Còn lại hai người thì lại bước hẳn vào bên trong quán.
Đến khoảng mười giờ đêm, dần dần bắt đầu có người xuất hiện.
Họ giống như từ không khí mà hiện ra vậy!
Những kẻ đó vẫn mặc đủ loại quần áo kỳ quái, áo dài, trường sam, áo tôn trung sơn, thậm chí cả giáp trụ…
Tôi còn thấy một người mặc quan phục triều Thanh.
Mấy ông lão còn lại ban ngày cũng bắt đầu ăn lẩu uyên ương, vẫn toàn ăn đồ chay.
Tôi chú ý thấy, mỗi lần bưng đồ ăn lên cho khách, anh Vương đều múc một thìa từ cái hũ sành, rồi đổ vào bát họ.
Cái hũ đó chính là thứ tôi từng thấy, chứa đầy tóc.
Và khi khách càng ăn, tôi cảm giác trước mắt mình dần mờ đi, thân thể ngày càng lạnh, như thể nhiệt lượng bị rút mất vậy.
Trong hũ sành kia… chắc chắn là tóc của tôi!
Cái thứ nước mà “khách” uống, chính là nấu từ tóc của tôi!
Anh Vương và cái quán lẩu này có vấn đề!
Tôi không thể vào trong được!
Phải mau mau về nhà, đốt nhiều vàng mã cho cụ cố, cầu ông phù hộ!
Tôi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng chưa chạy xa đã phát hiện mình lại vòng về chỗ cũ.
Tôi đổi hướng khác, vậy mà vẫn quay lại trước quán lẩu.
Đúng lúc tôi tuyệt vọng, phía sau vang lên một giọng già nua:
“Đừng chạy nữa, càng chạy tinh khí mất càng nhanh!”
Tôi quay lại, thấy một ông già.
Tóc bạc, râu ria xồm xoàm, dáng vẻ có phần nhếch nhác.
Khuôn mặt ông ấy trắng bệch, hơi ngẩng mắt lên hỏi:
“Ngươi là chi nào của nhà họ Chu? Sao lại ở trước quán lẩu Âm Dương?”
Tôi hoảng hốt lùi lại liên tục:
“Ông là ai? Sao biết tôi họ Chu?”
Ông già hít hít mũi, vuốt râu rồi cười khẽ:
“Hề hề… nhóc con, ngươi không nhận ra ta à?”
“Từng gặp nhau sao?” - Tôi khó hiểu hỏi.
Ông già trừng to mắt, trong hốc mắt toàn là màu trắng, càng đáng sợ.
Ông ấy nói: “Thực ra chưa gặp qua.”
“Nhưng ngươi có thể gọi ta là… cụ cố!”
“Cụ cố?”
Mắt tôi sáng lên, định quỳ xuống dập đầu.
Cụ cố nói:
“Trong kia toàn là oan hồn c.h.ế.t thảm, dựa vào ăn tinh khí con người mà trụ lại cõi này. Tóc của ngươi… sao lại rơi vào tay hắn?”
Nghe mà tôi rùng mình nổi da gà.
“Thế… cụ cố, giờ con phải làm sao đây?”
Tôi run giọng hỏi.
Cụ cố vòng quanh tôi nhìn một lượt rồi bảo:
“Trên người ngươi có pháp vật, nên hắn mới không thấy được ngươi. Chuỗi tiền Ngũ Đế trên tay ngươi có thể trừ tà, làm chậm tốc độ tinh khí bị hút, nếu không thì ngươi đã c.h.ế.t từ lâu rồi!”
--------------------------------------------------