Phu nhân của Định Viễn hầu tò mò hỏi.
“Chất nữ họ xa bên nhà mẹ đẻ ta, mới từ Giang Nam lên, ta dẫn nàng đến mở rộng tầm mắt.”
Ta mỉm cười giới thiệu, cố ý làm mờ đi thân phận nàng.
Các phu nhân thấy nàng được ta tự mình dẫn đến, lại thêm dung mạo, khí chất khác thường, cũng không ai dám thất lễ.
Song, luôn có một hai giọng điệu không hòa thuận.
“Ô, chẳng phải phu nhân phủ Tĩnh Quốc Công đây sao?”
Một giọng the thé vang lên, là phu nhân Trương các lão.
Bên cạnh bà ta còn có chất nữ là tiểu thư nhà Lễ bộ thị lang, Lý tiểu thư.
Lý tiểu thư vốn nổi danh mắt cao hơn đầu, đảo mắt nhìn Vân Khê từ trên xuống dưới, trong ánh nhìn chứa sự khinh miệt không chút che giấu.
“Sớm nghe nói gia phong phủ Quốc công nghiêm ngặt, không ngờ ngay cả một thân thích tám đời chẳng liên quan cũng có thể đường đường chính chính tham dự yến hội của Trưởng Công Chúa. Đúng là vinh diệu to lớn nhỉ.”
Câu nói vừa thốt ra, xung quanh lập tức lặng ngắt.
Ánh mắt mọi người đều tập trung cả vào Vân Khê.
Ta đang định mở miệng thì Vân Khê khẽ kéo tay áo ta, lắc đầu.
Nàng bước lên một bước, khom mình hành lễ với Lý tiểu thư, giọng nói không lớn, nhưng rành rọt vang vào tai tất cả mọi người.
“Lý tiểu thư nói rất đúng. Vân Khê xuất thân chi thứ, có thể được phu nhân thương yêu, cho theo đến đây, đã là phúc phận to lớn. Không dám so với các vị tiểu thư kim chi ngọc diệp.”
Nàng trước tiên tự hạ thấp thân phận, thoả mãn tâm lý ưu thế của đối phương.
Sau đó, giọng nói chuyển hướng:
“Chỉ là, Vân Khê cũng từng nghe, Trưởng Công Chúa điện hạ mở yến, là để thưởng hoa, cũng là để thưởng người. Thưởng chính là phong thái cùng khí độ của nữ nhi Đại Chu ta.”
Nàng ngẩng đầu, không kiêu ngạo, không tự ti, nhìn thẳng vào đối phương:
“Không biết trong mắt Lý tiểu thư là xuất thân danh môn càng có thể đại diện cho phong thái ấy, hay là… sự hiểu lễ, khiêm nhường, mới càng thể hiện được khí độ ấy?”
Một đoạn lời, mềm mại mà sắc bén, bốn lạng đẩy ngàn cân.
Trực tiếp đưa cái gọi là “luận xuất thân” của đối phương, nâng lên thành “phong thái và khí độ”.
Sắc mặt Lý tiểu thư nhất thời đỏ như gan heo, nửa ngày không nói được câu nào.
Trương phu nhân cũng thấy khó xử, vừa định hòa giải, thì giọng Trưởng Công Chúa đã vang lên.
“Nói hay lắm!”
Chỉ thấy Trưởng Công Chúa được thị nữ dìu bước tới, trên mặt mang theo nụ cười tán thưởng.
“Bản cung hôm nay mở yến, thưởng chính là cái khí độ không kiêu ngạo, không tự ti này.”
Bà đi đến trước mặt Vân Khê, nắm lấy tay nàng, ân cần hỏi:
“Đứa nhỏ ngoan, con tên là gì?”
“Dân nữ Tiêu Vân Khê.”
“Tiêu Vân Khê…”
Trưởng Công Chúa gật đầu, liền tháo chiếc vòng ngọc sáng giá trên cổ tay mình, đích thân đeo lên tay nàng.
“Đứa nhỏ ngoan, vòng này, bản cung ban thưởng cho con. Sau này, hãy thường xuyên đến phủ chơi, bầu bạn cùng bản cung trò chuyện.”
Cả yến tiệc chấn động.
Thân phận của Trưởng Công Chúa thế nào, việc bà đích thân ban thưởng, lại còn mở miệng mời, không nghi ngờ gì đã cho Tiêu Vân Khê một thể diện cực lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quoc-cong-phu-nhan/7.html.]
Sắc mặt Trương phu nhân và Lý tiểu thư, khó coi đến cực điểm.
Ta nhìn Vân Khê, nàng không kiêu ngạo, không hoảng sợ, bình tĩnh quỳ xuống tạ ơn, cử chỉ đúng mực, không để ai bắt lỗi.
Ta biết, quân cờ thứ hai của ta, cũng đã đi đúng.
Từ hôm nay trở đi, cái tên Tiêu Vân Khê, sẽ không còn chỉ là một nữ nhi chi thứ vô danh tiểu tốt.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nàng là người được chính Trưởng Công Chúa điện hạ tán thưởng công khai.
9
Sau yến tiệc ngắm hoa, Tiêu Vân Khê đã coi như có chút danh tiếng trong vòng tròn quý nữ ở kinh thành.
Ta thừa thắng xông lên, bắt đầu vì nàng mà tạo thế.
Ta để nàng xuất hiện ở mọi buổi tiệc do ta tổ chức.
Để nàng trong trận mã cầu bộc lộ phong thái hiên ngang, để nàng ở thi hội thể hiện tài tình xuất chúng.
Thoáng chốc, “tiểu thư Vân Khê của Quốc công phủ” đã trở thành đề tài được không ít người trong kinh thành nhắc đến.
Mọi thứ, dường như đều đang phát triển theo đúng như ta dự tính.
Cho đến đêm hôm đó, Tiêu Chấn từ trong cung mang về một tin chấn động.
“Đoàn sứ giả Bắc Cương, đã tới kinh thành sớm hơn một tháng.”
Hắn nói trong thư phòng, sắc mặt ngưng trọng.
Tim ta chợt trầm xuống:
“Sao lại nhanh như vậy?”
“Là do Trương Đình Ngôn giở trò.”
Giọng Tiêu Chấn mang theo lửa giận.
“Hắn dâng lời trước mặt Hoàng thượng, nói chuyện hòa thân nên sớm chứ không nên muộn, kéo dài chỉ sinh biến. Hoàng thượng nghe lọt tai, liền ban chỉ, lập tức để sứ đoàn tiến kinh.”
“Chúng muốn đ.á.n.h ta trở tay không kịp.”
Ta lập tức hiểu rõ dụng ý đối phương.
Kế hoạch của ta, vốn là “nước ấm nấu ếch”.
Dùng một hai tháng, chậm rãi mà không để lộ, nâng dần thân phận của Tiêu Vân Khê, khiến nàng trở thành một lựa chọn hợp lý.
Nhưng hiện giờ, đối phương hiển nhiên không cho ta thời gian đó.
“Mục đích của sứ đoàn là gì?” Ta hỏi.
“Hai việc.”
Tiêu Chấn giơ hai ngón tay.
“Thứ nhất, thương nghị chuyện hòa thân cụ thể. Thứ hai, bọn họ muốn tận mắt gặp những quý nữ được chọn.”
“Tận mắt gặp?”
“Đúng vậy.”
Tiêu Chấn gật đầu.
“Thiền Vu phái đến đệ đệ của hắn, Yến Vương. Người này là trí giả có tiếng ở Bắc Cương, nghe nói ánh mắt độc như dao.”
“Hoàng thượng đã hạ chỉ, ba ngày sau, mở yến tiệc trong cung khoản đãi sứ đoàn. Đến lúc đó, nữ nhi đến tuổi của phủ Anh Quốc công, Định Viễn hầu và nữ nhi chúng ta, đều phải tham dự.”
Ba ngày sau.
--------------------------------------------------