Tôi nhìn bóng bà ta rời đi, sao chẳng ai nhận ra…trên cổ bà ta có một người phụ nữ đang bám vào?
Người phụ nữ đó cảm nhận được ánh mắt của tôi, cổ cứng xoay ngược 180 độ, đồng thời vươn dài cổ từ từ áp sát mặt tôi, những con giòi trong hốc mắt đen ngòm đang ngọ nguậy, thỉnh thoảng có vài con rơi xuống đất.
Hàm trên và hàm dưới của cô ta dường như đã bị xé toạc ra một cách tàn bạo, không chỉ răng rụng hết mà còn có thể nhìn thấy bên trong chỉ còn sót lại nửa cái lưỡi.
Chúng tôi gần như mặt đối mặt, tôi nhìn rõ vết hằn đỏ trên cổ và những vết bầm tím chằng chịt trên người bà ta.
Tôi hét lên, chạy ra núp sau lưng mẹ, bố mẹ và bà mối Lâm đều không hiểu chuyện gì.
Tôi viện cớ tránh đi, từ xa nhìn người phụ nữ kia cắn vào cổ bà mối Lâm , từng nhát từng nhát.
Thứ tôi thấy , là chiếc cổ ội cắn nát đến be bét m.á.u thit của bà Lâm.
Nhưng bà mối Lâm chỉ sờ lên cổ mình: “Dạo này tôi phải đi xem thầy lang mới được, không biết có phải nằm sai tư thế không mà cổ lúc nào cũng đau..”
Rồi bà ta nhanh chóng rời khỏi nhà tôi dưới sự cười xòa của mẹ.
Nhưng lần này, cổ bà ta quấn đầy băng trắng, dày cộm lớp trong lớp ngoài nhìn mà tưởng bà ta sắp ngạt thở.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Bên ngoài băng còn đeo một bức tượng phật ngọc dây đỏ, người phụ nữ bám trên cổ bà ta trước đó đã biến mất.
“Đại Đệ, bố mẹ con đâu?”
Tôi quay đầu lại, bố tôi đang ăn sáng trong nhà chính đối diện cổng, mẹ tôi đứng bên cạnh gắp thức ăn cho ông.
Bà mối Lâm nhìn theo ánh mắt của tôi liền đi nhanh vào nhà..
“Nhà họ Triệu! Lần này các người gặp vận may lớn rồi!”
Khi bà ta đi, cổ cứ lắc lư, như thể có thể rớt ra bất cứ lúc nào vậy.
4
Vài ngày sau, bà mối lại đến.
“Một cô gái ở làng bên tên là Tôn Vi đã đồng ý gả cho con trai nhà các người rồi!”
Mẹ tôi nghĩ một lúc: “Nhà đó có phải bố mẹ đều c.h.ế.t cả, tuyệt tự rồi không?”
“Đúng vậy! Hơn nữa, cô ta còn học hết cấp ba đấy, có học thức! Mà bà nghĩ xem, trong nhà không có bố mẹ, dễ bảo lắm.”
“Học cao như vậy, liệu có nghe lời chúng ta không?”
Bà mối Lâm vỗ đùi một cái.
“Tôi nói thật, bỏ lần này khó có lần sau, tôi đã xem qua cô bé Tôn Vi rồi, đẹp người đẹp nết, quan trọng là m.ô.n.g to dễ đẻ con trai, nhà bà chẳng phải muốn tìm một người sinh cháu đích tôn sao!”
“Hơn nữa, người ta còn không chê nhà các người nghèo, đây quả là chuyện hiếm có khó tìm đấy.”
Mẹ nhìn bố, rồi bảo tôi đi gọi anh trai.
Tôi gọi mấy tiếng, anh tôi mới ngái ngủ, khoác áo ra.
Anh nhìn tôi đánh giá từ đầu xuống dưới: “Đại Đệ lại lớn rồi.”
Tôi cúi đầu tránh ánh mắt anh, nói tiếp: “Bà mối Lâm giới thiệu vợ mới cho anh.”
Anh ấy cười hì hì, đi nhanh vào nhà chính.
Nghe bà mối Lâm giới thiệu, anh ấy không ngừng xoa cằm: “Tốt, tốt, cô nàyđược đấy.”
“Người trước như cá chết, lại còn xấu, lần này tìm một người xinh đẹp!”
Bố tôi cũng gật đầu, chuyện này coi như đã định.
Cho đến khi bà mối Lâm đi rồi, anh tôi vẫn còn nói: “Đúng là số tôi Triệu Phú Quý quá tốt mà!”
Sau đó anh ấy khoác áo định ra ngoài, mẹ tôi gọi lại hỏi đi đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sach-da-nguoi/chuong-2.html.]
“Đi ra đó xem.”
Mẹ không hỏi gì thêm, gọi tôi dọn bàn ăn.
5
Chị dâu mới tên là Tôn Vi, lần đầu tiên đến nhà tôi, chị ấy đã ngồi thẳng vào chiếc ghế chủ nhà trong phòng khách.
“Anh Phú Quý, thật ra em thích con người anh.”
Chị ấy mặc chiếc áo bông hoa nhỏ màu hồng, b.í.m tóc tết đen nhánh, thật xinh đẹp, thật giống chị hai!
Anh tôi không kìm được muốn sờ tay chị ấy, chị ấy đã tránh đi.
“Hai chúng ta còn chưa kết hôn, anh không được linh tinh như vậy.”
Giọng chị ấy ngọt ngào, dù là từ chối vẫn khiến lòng người ta ngứa ngáy.
Anh tôi căng thẳng l.i.ế.m môi, tôi biết anh ấy không dám tùy tiện động chạm Tôn Vi.
Bởi Tôn Vi khác với người chị dâu trước, chị ấy có anh trai.
Anh trai tôi nhìn Tôn Vi: “Vậy bao giờ chúng ta kết hôn?”
“Anh đã chuẩn bị tiền sính lễ chưa?”
Anh ấy gật đầu lia lịa: “Chuẩn bị rồi, không phải chỉ là ba món đồ lớn sao! Đều đủ cả!”
Tôn Vi cười lạnh, liếc nhìn tôi: “Ba món thì không đủ, em còn muốn thêm bốn vạn tệ tiền mặt và một bộ nội thất mới!”
Tôi và anh trai cùng hít một hơi lạnh. Phải biết rằng cuốn sách da người của chị hai tôi cũng chỉ bán được ba vạn tệ, vậy mà chị ấy há miệng đòi nhiều như vậy. Trong lòng tôi thở phào nhẹ nhõm, hôn sự này chắc không thành rồi.
Mẹ tôi vừa vào nhà đã nghe thấy Tôn Vi nói vậy, bà lập tức cuống lên, nhe răng múa móng gào thét.
“Con bé này tưởng mình làm bằng vàng à? Bốn vạn tệ! Không có cửa đâu!”
Tôn Vi không để ý đến mẹ tôi, tôi thấy chị ấy thò tay xuống gầm bàn, sờ lên đùi anh trai tôi, từ từ vuốt ve.
Hơi thở của anh tôi đột nhiên dồn dập, mặt cũng hơi đỏ lên.
Tôn Vi quay sang nhìn anh tôi: “Anh Triệu, anh nói có được không?”
Anh tôi lén nắm lấy tay Tôn Vi: “Bốn vạn, bốn vạn tệ thì có là gì! Anh cũng có thể mua cho em một bộ nội thất, em yên tâm.”
Mẹ tôi không nhịn được: “Nhà chúng ta chỉ có hơn hai vạn thôi!”
“Còn tiền bên kia nữa! Cứ bảo cô ta nhận thêm một ít là được rồi!”
Mẹ tôi còn định nói tiếp, anh tôi trừng mắt giận dữ, vẻ mặt nóng nảy giống hệt bố tôi.
“Bà la cái gì mà la, Tôn Vi xinh đẹp như vậy, lại còn tốt nghiệp cấp ba, đòi như vậy chẳng phải là đúng sao!
“Hơn nữa, nhà đâu phải không có tiền, nếu thật sự không có…”
Ánh mắt anh ấy đảo một vòng, rồi dừng lại trên người tôi.
“Bán nó đi cũng được!”
Tôi run rẩy, chỉ muốn thu nhỏ mình lại một góc.
“Em nói cho anh biết, chuyện của người khác em không quan tâm, nhưng trước khi kết hôn em không muốn thấy m.á.u me.”
Tôn Vi nói xong, lại liếc nhìn tôi vài lần một cách lơ đãng: “Hơn nữa, bán con bé đi thì sau này ai làm việc nhà?”
Mẹ tôi lại nổi giận: “Nhà tôi cưới cô về chẳng lẽ cô không làm việc?”
Lần này Tôn Vi thậm chí còn không nói lời nào, chỉ liếc mắt dưa tình với anh tôi.
“Cái bà già vô dụng này, đừng nói mấy lời vô nghĩa đó nữa! Mấy ngày tới phải lo đủ tiền cho tôi, chuyện của tôi và Tôn Vi phải nhanh chóng!”