Anh tôi nói xong liền kéo Tôn Vi ra ngoài, trước khi đi, cô ấy còn cười nhạt với mẹ tôi, ánh mắt đầy khiêu khích.
Chị ấy dường như rất thích đối đầu với mẹ tôi.
Mẹ tôi tức đến phát điên, nằm trong phòng cả buổi chiều.
Trời vừa chập tối, bố tôi đánh bài xong về nhà, mặt mày tối sầm, chắc là hôm nay thua cũng nhiều. Sau khi mẹ tôi nói cho ông ta biết yêu cầu của Tôn Vi, ông ta càng tức giận, bảo tôi đi tìm anh trai về.
Tôi như được ân xá, chạy vội ra ngoài.
Dù không biết anh ở đâu, tôi cũng không dám ở nhà nữa.
Vì tôi lại thấy người phụ nữ trep cổ trên cây liễu trong sân kia, hôm nay cô ta xuất hiện sớm hơn mọi khi, m.á.u từ đỉnh đầu bắt đầu nhỏ xuống, tí tách tí tách thấm đầy bãi đất dưới gốc cây.
Nhưng bố mẹ tôi chẳng hề hay biết, vẫn ngồi dưới gốc cây ăn cơm hóng mát.
Chân người phụ nữ bắt đầu đung đưa, lướt qua vai bố tôi từng nhịp.
Bố tôi sờ vai lẩm bẩm: “Sao lại thấy lạnh lạnh nhỉ.”
Tôi không dám lên tiếng, vì người phụ nữ đó đang dùng đôi mắt đen ngòm trừng trừng nhìn chằm chằm vào cả hai người họ.
6
Tôi vừa ra khỏi nhà thì gặp ngay Trần Tùng, cậu ấy mặc chiếc áo cộc tay màu xanh chàm, trong đêm nhìn như màu đen vậy.
Cậu ấy cười với tôi: “Em gái, đi đâu đấy?”
Tôi nói nhỏ: “Đi tìm anh trai.”
Cậu ấy đưa tay định xoa đầu tôi, tôi không né tránh, cậu ấy lại véo má tôi, rồi cười.
Trần Tùng nói: "Vậy em đi tìm anh trai đi, anh có chút việc, đi trước đây."
Cậu ấy quay người đi về phía đầu làng. Tôi có chút tò mò, đêm hôm khuya khoắt thế này ra ngoài làng làm gì?
Nhưng không kịp suy nghĩ nhiều, tôi phải nhanh chóng tìm anh trai.
Tôi hỏi mấy bà lão ở đầu làng. Ánh mắt họ nhìn tôi đầy ẩn ý và cười: "Chỗ mà anh con đi ấy, con gái nhỏ như con đến không tiện đâu."
Tôi sốt ruột hỏi rốt cuộc anh tôi đi đâu.
Họ nói: "Đi đến cái nhà màu trắng ở phía đông làng mà tìm anh con đi."
Tôi liền đi thẳng đến đó.
Ở đó có một dãy nhà màu trắng được đánh số, trông khá cũ nát, thậm chí còn không có cửa gỗ, chỉ dùng một tấm vải hoa để che.
Tôi đứng bên ngoài gọi tên anh trai, nhưng không thấy ai trả lời.
Tôi tiếp tục gọi to hơn. Một người đàn ông trung niên từ một trong những căn nhà đó bước ra, vừa kéo quần vừa nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Ánh mắt đó khiến tôi vô cùng khó chịu, giống hệt cách anh trai nhìn tôi.
Tôi lùi lại hai bước.
Lúc này, anh tôi từ căn nhà số 3 bước ra, vén rèm cửa, để trần nửa người và mắng tôi.
"Đồ ăn hại, giờ này mà mày còn làm hỏng chuyện tốt của tao?"
Tôi không dám cãi lại, chỉ nhỏ giọng nói: "Bố tìm anh có việc."
Anh ấy tiếp tục chửi rủa, rồi vào nhà mặc quần áo ra.
"Ranh con, tốt nhất là bố có việc thật, không thì tao lột da mày!"
Anh ta hung hăng va vào vai tôi khiến tôi ngã xuống đất, chưa kịp đứng dậy thì thấy một người đàn ông khác đã bước vào căn nhà số 3.
Tôi nghe thấy tiếng cởi quần áo sột soạt và tiếng van xin của một người phụ nữ.
Giọng nói đó rất quen, nhưng lúc đó tôi chưa kịp nhớ ra..
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sach-da-nguoi/chuong-3.html.]
7
Tôi phủi đất định chạy về nhà, ngoảnh lại thấy Tôn Vi đang đứng trong bụi cỏ cạnh dãy nhà trắng.
Chị ấy lặng lẽ đứng đó, không biết đã được bao lâu.
Chị ấy vẫy tay gọi tôi, thế là tôi đi qua.
Tôi rất lo lắng, nghĩ rằng chị ấy muốn hỏi chuyện về gia đình tôi, nhưng tôi sợ nói sai.
Chị ấy nâng cằm tôi lên, nhìn kỹ, rồi kéo tay áo tôi.
Nhìn thấy những vết bầm tím trên cánh tay tôi, chị ấy giận dữ hỏi: "Ai làm vậy?"
Tôi kéo tay áo xuống, mím môi không nói.
Chị ấy cười lạnh: "Chị biết rồi, là bố mẹ em làm đúng không?"
Lúc này, tôi mới ngẩng đầu nhìn chị ấy, phát hiện chị cao hơn tôi một cái đầu, tầm mắt tôi chỉ tới b.í.m tóc đen nhánh của chị.
Tôi khẽ nói: "Chị Tôn Vi, đừng gả vào nhà em."
Chị ấy xoa đầu tôi, quay đầu về phía dãy nhà trắng nói: "Không được."
Tôn Vi đưa tôi về nhà, còn cho tôi mấy viên kẹo.
Đây là kẹo trái cây lấp lánh, ngon hơn cả loại Trần Tùng cho tôi.
Nhưng vừa đến cửa nhà, tôi đã vội thu lại nụ cười, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Từ trong nhà chính vọng ra tiếng cãi vã kịch liệt.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Tôi thở phào nhẹ nhõm, không ai để ý tôi đã về.
Tôi đi vào buồng, đóng cửa lại. Ngẩng lên thì thấy cây liễu.
Người phụ nữ dưới gốc liễu vẫn ở đó. Từ xa, tôi ngửi thấy mùi tanh và mùi đất nồng ẩm.
Trong đêm đen, tôi thấy m.á.u trên đất càng nhiều hơn, gần như chảy lan đến tận cửa phòng bố mẹ.
Tiếng cãi vã trong nhà chính cũng đã ngừng lại, chỉ còn tiếng chó sủa và tiếng dế kêu trong đêm khuya.
8
Không biết anh trai và bố tôi đã thỏa thuận gì mà bố lại đồng ý với những yêu cầu của Tôn Vi.
Mẹ tôi bực tức, nhưng chỉ dám tranh thủ lúc anh trai và bố tôi vắng nhà mà chửi rủa trong sân.
“Nhà họ Triệu chúng ta cưới một cô con dâu được dát vàng! Không có của hồi môn thì thôi, còn đòi tiền sính lễ, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy!
“Một đứa con gái nhà tuyệt tự đòi nhiều tiền như thế để làm gì? Nuôi trai ngoài kia à?
“Phụ nữ có học thức đúng là nhiều mưu mẹo, chẳng ai tính toán bằng!”
Hễ anh tôi về, mẹ lại im bặt, lầm bầm chửi tôi rồi bảo tôi làm việc.
Anh tôi rất quan tâm đến Tôn Vi, ngày cưới còn cất công thuê mấy chiếc xe con từ thành phố về đón dâu.
Khi Tôn Vi mặc bộ đồ cưới màu đỏ bước vào nhà, tôi lại nhớ đến chị hai, rồi lại vô cớ nhớ đến người phụ nữ mặc đồ đỏ dưới gốc cây.
Chị ấy dâng trà cho bố mẹ tôi, bố tôi vui vẻ uống, rồi lấy ra một phong bì đỏ đưa cho chị ấy.
Đến lượt mẹ tôi, bà nhấp một ngụm, rồi cũng đưa cho chị một phong bì đỏ: “Sau này phải sống thật tốt với Phú Quý, sớm sinh cho chúng ta một đứa cháu trai bụ bẫm.”
Tôn Vi như biến thành người khác, nắm tay mẹ tôi một cách thân mật, rồi cười rạng rỡ.
“Mẹ, mẹ nói gì vậy, đây là điều con nên làm mà!”
Lúc này sắc mặt mẹ mới tốt hơn, vỗ vào bàn tay Tôn Vi, rồi đi tiếp đãi họ hàng.
Đây là lần tái hôn của anh tôi, nhiều họ hàng sau khi mừng cưới, ngồi trên bàn tiệc đều nói những lời bóng gió.
“Phú Quý đúng là có tiền đồ, chỉ trong vài năm đã cưới hai vợ, lần này nhất định phải sinh được con trai, nếu không lại phải cưới người thứ ba nữa!”