Sau khi uống “tiên đan”, ít nhất một giờ đầu ta sẽ an toàn.
Vẫn có thể nôn ra được.
Nhưng nếu làm thế, lại một lần nữa Trúc Cơ thất bại, sau khi bị lộ, chắc chắn ta sẽ c.h.ế.t.
Nhưng Trúc Cơ thành công… rốt cuộc có nghĩa là gì chứ?!
Khốn kiếp.
Ta hoàn toàn không dám để bản thân “Trúc Cơ thành công.”
Ta nhìn Kỳ Mạc lắc lắc bầu rượu trống rỗng, uể oải nói:
“Này sư đệ, cố mà sớm Trúc Cơ Kết Đan đi, sau khi Trúc Cơ, thế giới sẽ hoàn toàn khác.”
Gương mặt hắn tuấn lãng phong lưu, ánh mắt thật chân thành.
Nhìn không thể nào đoán ra được đây là một kẻ m.á.u lạnh từng tàn sát cả một gia tộc.
Lòng ta bỗng rối bời, gật đầu qua loa, trở về chỗ sư phụ để nhận lấy đan d.ư.ợ.c, ta uống ngay trước mặt họ.
Sau đó ta về phòng và để lại một mảnh giấy.
Ta đặt một con d.a.o găm, điều chỉnh góc độ b.ắ.n ra.
Tiếp đó tìm cách trói c.h.ặ.t hai tay mình lại.
Ta muốn thử thách… Trúc Cơ.
****
Canh giờ thứ sáu.
Dạ dày đã bắt đầu co bóp đau đớn.
Trán ta lấm tấm mồ hôi lạnh, tầm nhìn có chút mờ đi.
Có tiếng động hỗn loạn và ồn ào, vo ve bên tai.
Cữu mẫu chỉ còn một tay, đưa ta cái bọc, mỉm cười ôn hòa:
“Đồng nhi, đường đi xa xôi cách trở, ta làm cho con bộ đồ mới.”
Mắt cữu cữu nhắm lại, xoa đầu ta:
“Chăm sóc tốt bản thân. Đừng lo cho thôn.”
Ta thấy bên ngoài thôn Bạch Hạc, ngay tại tấm bia khắc tên thôn, có rất nhiều người quen đến tiễn đưa, ai nấy đều căn dặn ta đi đường cẩn thận.
Ơ?
Kỳ lạ thật.
Cữu mẫu chỉ có một tay sao? Còn cữu cữu bị mù từ khi nào vậy?
Ta gạt bỏ nghi ngờ, đi được một đoạn thì quay đầu lại, họ vẫn cười vẫy tay.
Ta vô thức đi tiếp.
Không biết qua bao lâu, xuyên qua màn sương xám bất thường, ngẩng đầu lên thì lại thấy cổng thôn.
“Đồng nhi, đường đi xa xôi cách trở, ta làm cho con bộ đồ mới.” Cữu mẫu dùng một bàn tay có nhiều ngón, đưa cho ta bộ đồ.
Các đường gân đen nổi lên, đập từng nhịp theo từng mạch m.á.u, những giác hút* dính c.h.ặ.t thấm ướt lớp vải trắng.
*Giác hút có dạng tròn thường thấy ở xúc tu bạch tuộc, mực…
Cữu cữu mở to mắt, xoa đầu ta: “Chăm sóc tốt bản thân. Đừng lo cho thôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sat-tien-thanh-dao/chuong-3.html.]
Toàn thân ông có đến hơn bảy trăm con mắt đang dịu dàng nhìn ta, cười bảo:
“Trong mắt cữu cữu, con vẫn luôn là hài t.ử. Con còn nhớ hồi nhỏ chơi đ.á.n.h chuột chũi không?”
Ồ, ta nhớ ra rồi.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Hồi bé, ta từng chọc vào mắt ông ấy chơi, giống như đ.á.n.h chuột chũi vậy.
Mỗi lần chọc trúng con mắt mở là có thể móc tròng mắt ra.
Nghĩ vậy, ta lần nữa đành lòng mà quay đi.
Ánh mắt phía sau vẫn đầy yêu thương.
Nhưng kỳ lạ là ta lại… không dám ngoảnh lại.
Canh giờ thứ mười ba.
Bên ngoài cửa sổ, chuông đồng vang nhẹ theo gió.
Keng keng keng—
Keng keng keng keng keng keng keng, keng… keng keng!
Ta nghiêng đầu, nhìn ra bầu trời tối đen bên ngoài.
Một chất lỏng đặc sánh từ trời đổ xuống.
Ta nói: “Chuông đồng đã vang mười chín lần.”
Keng keng, keng keng¥%*keng keng
Ta nói: “Chuông đồng đã vang mười chín lần.
“Chuông đồng đã vang mười chín lần.
“Chuông đồng đã vang bảy ngàn chín trăm ba mươi tám lần.”
Ta ngừng lại, chợt hỏi: “Ngươi là ai?”
****
Cùng lúc đó.
Ngón tay co giật liên tục của ta chạm vào chốt cơ quan của con d.a.o găm tự chế.
Nó bật ra ngay lập tức.
Đâm thẳng vào đan điền của ta.
Máu phun ra ngay tức thì.
Mọi âm thanh quanh ta lặng đi, rồi ngay sau đó, những tiếng rì rầm ch.ói tai như muốn xuyên thủng đầu ta:
“¥%!……%&*&%¥@”
Ta ngất đi ngay lập tức.
Không biết qua bao lâu, ta choàng tỉnh, mồ hôi lạnh đẫm người.
Nhìn cảnh tượng bừa bộn khắp phòng, mùi tanh của gỉ sắt xộc lên khiến ta khó chịu.
Cùng lúc đó, bên ngoài phòng có tiếng gõ cửa:
“Sư đệ, có trong đó không? Đã bốn ngày rồi!
“Sao vậy? Đừng bảo là có vấn đề gì nhé?
“Theo lý thì ba ngày là có thể Trúc Cơ thành công rồi mà—sư đệ! Mau mở cửa!”
-----