Lần “tẩu hỏa nhập ma” này không gây ra sóng gió lớn. Những người xuất hiện dị trạng đều chỉ là các đệ t.ử Trúc Cơ kỳ. Họ được đưa vào Tĩnh Tâm Uyên, chưa đầy nửa tháng, đã có thể ổn định đạo tâm.
Ngụy Mân nghiêm nghị bẩm báo với sư phụ: “Bẩm sư tôn, hai trăm mười hai người đã tỉnh lại. Tự nguyện đến Chấp Pháp Đường để tạ tội.”
Thật mỉa mai thay.
Mê muội lại hóa thành tỉnh táo.
Tỉnh táo lại hóa thành mê muội.
Ta ngước mắt nhìn, thấy sư phụ khoát tay hào phóng: “Miễn đi, lỗi không ở họ.”
“Vâng.” Ngụy Mân lại tiếp tục hỏi, “Sư tôn, có phải là ngoại địch đã lẻn vào Bồng Lai không ? Lần này là chuyện đồng linh, lần trước là khi tiểu sư đệ bị thương lúc Trúc Cơ cũng…”
Sư phụ khẽ liếc nhìn Ngụy Mân, rồi ánh mắt lướt qua ta.
Ông không nói gì, nhưng ta biết ông đang nghi ngờ ta.
Sống qua hàng trăm năm, tu sĩ nào chẳng tinh tường?
Sư phụ nói: “Đã phái người đi điều tra rồi. Gần đây các quốc gia tranh chấp liên miên, thiên hạ cũng không yên bình, có thế lực nào muốn khuấy đảo Bồng Lai tiên sơn, cũng không có gì lạ.”
Ông mỉm cười đầy ý tứ: “Đối với loại người này, Bồng Lai không sợ. Kẻ đến, c.h.ế.t.”
Uy áp từ tu sĩ Độ Kiếp kỳ thật ghê gớm.
Lưng ta đổ mồ hôi lạnh, cố gắng không né tránh ánh mắt của ông, tỏ ra cuồng nhiệt vỗ tay khen ngợi: “Sư phụ thật oai phong lẫm liệt!”
Ngụy Mân: “…”
Tuyên Yến: “…”
Kỳ Mạc: “…”
Đến cả sư phụ cũng quay mặt đi, im lặng không đáp.
****
Một kế không thành thì phải tính kế khác.
Nhưng trước khi làm vậy, ta phải hiểu rõ Kỳ Mạc là người thế nào.
Cách tốt nhất để kết thân với hắn — là mời hắn uống rượu.
Hôm ấy, chúng ta đến một thành trì gần đó.
Nơi này nằm trên đồng bằng, là kho lương của cả vùng mấy chục dặm, mùa màng luôn bội thu.
Rượu gạo nơi này cũng có hương vị đậm đà, thơm ngon.
Ta bỏ ra vài đồng tiền, mua hai bát rượu ngon.
Kỳ Mạc ngồi xuống, nhướng mày: “Chỉ cho sư huynh một bát thôi sao? Keo kiệt quá vậy?”
Ta thản nhiên đáp: “Uống mỗi nơi một hớp, lỡ đâu quán sau lại có hương vị ngon hơn?”
Kỳ Mạc không có ý kiến.
Quán rượu treo cờ, trong làn gió nhẹ buổi chiều thoáng thoảng hương men.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Ta nói chuyện phiếm một lúc, mới thử thăm dò hỏi: “Sư huynh, huynh có biết tẩu hỏa nhập ma là cảm giác thế nào không?”
Kỳ Mạc nhặt một hạt đậu nành cho vào miệng, nhếch cười: “Ai mà biết được chứ. Nhưng mà…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sat-tien-thanh-dao/chuong-8.html.]
Hắn vẫn giữ vẻ lơ đễnh: “Có cơ hội thì thử đi. Trên con đường tu tiên, không một lần tẩu hỏa nhập ma thì còn gì là công đức viên mãn nữa?”
Ta: “…”
Ta nhất thời không rõ hắn đang nói đùa hay là nghiêm túc.
Chỉ có thể nhìn qua mặt bàn gỗ trong quán, hướng đến đan điền của hắn.
Nơi đó, sinh vật ký sinh vẫn tràn đầy sinh lực, những xúc tu kéo dài đến tận tim phổi, đại não và đầu.
…Quả nhiên chưa c.h.ế.t.
Ta im lặng một lúc mới nói: “Vụ móng vuốt lần trước, đa tạ sư huynh.”
Kỳ Mạc lại nói: “Chuyện để đệ cảm tạ ta còn nhiều lắm.”
Ta ngẩn người, Kỳ Mạc cạn bát rượu, úp cái chén lại, vẫy tay gọi: “Đi, đi thôi, qua quán khác.”
Ngày hôm đó, Kỳ Mạc đưa ta đi qua hết cả con phố.
Ta uống cùng hắn đến mức cuối cùng phải vịn cửa mà nôn ra ven đường.
Hắn vẫn điềm nhiên không có gì, khoanh tay cười nhạo ta: “Tiểu Đồng à, t.ửu lượng của đệ kém quá rồi, còn thua cả Tuyên Yến nữa, có thấy xấu hổ không?”
Ta nhận lấy bát nước trong tiểu nhị đưa cho, súc miệng xong liền dùng tay lau đi khóe miệng:
“Không xấu hổ. Huynh và sư tỷ nhập môn cùng lúc, sư tỷ còn mạnh hơn huynh nữa.”
Thấy ta đã ổn định, Kỳ Mạc đưa ta rời khỏi t.ửu phố, hừ nhẹ: “Đó là vì nàng ăn gian. Hai thanh loan đao, tự nhiên mà tăng bậc. Ta và đại sư huynh hợp lực cũng không đấu lại nàng.”
Khi đi đến góc phố, có một tiệm phấn son.
Lúc này trời gần về chiều, bà chủ đang chuẩn bị đóng cửa, nhưng khi thấy Kỳ Mạc liền cười rạng rỡ: “Công t.ử lại mua phấn son sao? Hàng mới vừa về đấy, muốn xem không?”
Ta nhìn Kỳ Mạc như nhìn thấy quỷ.
Thầm nghĩ, hắn thật đúng là phong lưu khoái hoạt.
Có lẽ không ít lần dùng phấn son để dỗ dành các cô nương.
“Không cần, hàng lần trước không chống nước hại nàng ấy bị lem lớp trang điểm, mắng cho ta một trận.” Kỳ Mạc cười khổ, “Lần này ta đến chọn một cây trâm gỗ.”
Ta: “Hả…?”
Ta bừng tỉnh: Cái này cho sư tỷ sao?”
“Nếu không thì là cho ai?” Kỳ Mạc chăm chú chọn lựa, “Ngươi nghĩ rằng một người thô kệch như nàng biết làm mấy chuyện này sao, ai lo liệu cho những bộ đồ nàng mặc?”
Ta: “…”
Ta lặng thinh nhìn hắn, chọn lựa rất kỹ, không hài lòng với kiểu dáng, không ưng ý sắc màu, chọn mãi mới vừa ý một cây trâm đào mộc, rồi móc túi trả tiền.
Trước khi rời đi, Kỳ Mạc như chợt nghĩ đến điều gì.
Hắn thuận miệng hỏi: “Hài t.ử đâu rồi?”
Bà chủ vỗ tay: “Ai dà! Hôm nay bận quá nên quên mang ra cho công t.ử xem. Chờ một chút!”
Nói rồi bà chạy vào trong, chẳng mấy chốc, bế ra một đứa trẻ khoảng chừng một tuổi.
Hài t.ử hồng hào đáng yêu, mắt tròn xoe như quả nho, tay ngậm trong miệng, tò mò nhìn ta.
Ta buột miệng: “…Sư huynh, huynh và sư tỷ đã có hài t.ử rồi sao?”
Không ngờ, Kỳ Mạc cất cây trâm đào mộc vào trong áo, thu lại nụ cười rồi đáp: “Hãy đặt tên cho nó đi.”
-----