Đau khổ đến tột cùng.
Đôi khi ta cũng không chắc kẻ thù của mình là Kỳ Mạc, là núi Bồng Lai, hay là những sinh vật ghê rợn kia.
Một buổi sáng, ta bực bội chạy quanh núi Bồng Lai.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Ký sinh trùng giúp người ta thay da đổi thịt, thân thể ta đã khỏe mạnh hơn trước rất nhiều, chạy liền mười vòng mà không hề mệt.
Kết thúc buổi chạy, ta leo lên bậc đá chuẩn bị trở về.
Đến lưng chừng núi thì trời bắt đầu mưa.
Tháng tư trên núi thường có mây mù phủ kín, rừng đào nở rộ, nhẹ nhàng rơi rụng, ẩn hiện trong màn mưa mờ ảo.
Xa xa, làn khói bếp mỏng manh len qua những ngôi làng bình yên, dấu vết của nhân gian.
Ta đứng lặng ngắm nhìn một lúc, lòng ghen tị mà trầm mặc, thấy mưa nặng hạt dần, liền tìm một góc rừng để trú, buồn chán nhìn quanh.
Đột nhiên, ta khựng lại.
Không xa phía trước, giữa đám cỏ dại rậm rạp, lại có một cái hố đất ẩn giấu!
Năng lực của ta có giới hạn – khoảng cách, độ dày của vật thể, trọng lượng hoặc ánh sáng đều có thể ảnh hưởng đến khả năng nhìn xuyên.
Ta không thể thấy rõ bên dưới có gì, đành phải tiến đến gần, tìm kiếm một lúc.
Cuối cùng, không biết đã đụng phải cơ quan nào, chỉ nghe thấy một tiếng “cạch” vang lên.
Một cánh cửa ngầm dưới chân ta mở ra bất ngờ, khiến ta ngã ngồi xuống đất.
Ta lồm cồm đứng dậy, ta nhìn lên thấy trước mặt là một lối đi tối om, dẫn thẳng vào sâu trong lòng đất.
Ta ngập ngừng tự hỏi: Đây là nơi nào?
Lục lại trí nhớ về ba trăm mật đạo của Bồng Lai, ta không thấy chỗ nào khớp với nơi này.
Sau đó ta thử gọi lớn: “Có ai không?”
Không có hồi đáp.
Ta b.úng ngón tay để tạo lửa soi sáng, thấy trước mắt là một bức tường đá lớn sừng sững.
Bức tường đá cũ kỹ, rêu phong bám đầy, lẫn với những vết kiếm c.h.é.m.
Trên đó có hàng chục đạo phù chú được dán lên.
Ta hít một hơi lạnh, không dám manh động, cẩn thận ghi nhớ các văn tự trên phù chú, rồi về tìm kiếm cả mấy ngày mới tìm ra cách giải.
Chờ đến một buổi sớm mưa bão, ta lại tìm đến nơi hẻo lánh giữa rừng, mở cánh cửa dẫn xuống địa động ấy.
****
“Bộp.”
“Bộp.”
Bước chân trầm lặng.
Ta bước xuống bậc thang đá, địa đạo uốn khúc, trên tường treo đầy những thanh kiếm sắt đã gỉ sét loang lổ. Thoạt nhìn chỉ như một nhà kho chứa v.ũ k.h.í cũ nát. Thế nhưng trực giác mách bảo ta rằng, nếu chỉ là kho chứa bình thường, hẳn sẽ có ghi chép, và cửa lớn cũng sẽ không dán kín bùa chú như vậy. Ta gạt bỏ nghi ngờ trong lòng, bước càng lúc càng nhanh. Cuối cùng, ta cũng tới điểm cuối cùng — nhưng trước mặt vẫn chỉ là một khoảng trống rỗng.
Ngọn lửa nhảy múa nơi đầu ngón tay chiếu lên vách đá gồ ghề, bóng đen ma quái nhảy múa lung tung.
…Chẳng lẽ ta đoán sai rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sat-tien-thanh-dao/chuong-6.html.]
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lòng không cam tâm, nhưng không còn cách nào khác. Hít sâu một hơi, ta đành quay lưng chuẩn bị rời đi. Khi quay người, đuôi vỏ kiếm dài chạm vào vách đá, vang lên một tiếng thanh thúy rỗng tuếch. Ta giật mình, đứng sững tại chỗ. Lập tức quỳ xuống, dùng đốt ngón tay gõ từng tấc đá trên tường.
Là rỗng! Có chỗ là rỗng!
Chỉ có điều chất đá ở đây thật kỳ lạ, dù ta có cố nhìn cũng không thể thấy rõ bên trong. Ta nhanh ch.óng xác định vị trí, cầm kiếm lên mà mạnh tay c.h.é.m tới tấp. Không biết đã bao lâu, vách đá trước mặt cuối cùng cũng nứt ra thành những khe rạn nứt dữ tợn.
Bên trong khe nứt, là một… người đàn ông bị đóng c.h.ặ.t trong vách đá.
Tứ chi, lục phủ ngũ tạng đều bị đ.â.m xuyên bởi những chiếc đinh dài rộng hai ngón tay. Vô số xích sắt huyền thiết xuyên qua xương bả vai, xương cổ tay, xương sống của hắn và gắn c.h.ặ.t vào tảng đá. Thân thể vẫn chưa bị phân hủy, ta vừa định dò thử hơi thở của hắn.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, giống như bị tiếng động làm thức giấc.
Trong hốc mắt lẽ ra phải có nhãn cầu lại là hai hố sâu trống rỗng đỏ thẫm. Ánh lửa đỏ trên đầu ngón tay ta chiếu vào, càng làm tăng thêm vẻ quỷ dị kinh hoàng.
Ta: “!!!!”
Ta lập tức sợ hãi lui mấy bước, dán c.h.ặ.t vào vách đá lạnh băng, thở hổn hển. Ngọn lửa trên đầu ngón tay cũng tắt lịm.
“Bảy bảy chín năm bốn sáu bảy bảy ba tám …” Trong bóng tối, hắn lẩm bẩm đứt quãng gì đó, rồi khàn giọng hỏi ta: “Các, hạ, nào, vị?”
Ta bị dọa đến ngẩn ngơ, hồi lâu sau mới cố gắng đáp trả: “…Tiền, tiền bối là ai?”
Một người bị xây kín trong tường đá mà vẫn không c.h.ế.t, hẳn cũng là một tu sĩ.
Hắn không trả lời, ngừng lại rồi hỏi một câu khác: “Hôm nay… ngày nào?”
Ta do dự: “…Năm Thái Bình thứ ba của Đông Ngụy.”
“Đông Ngụy?” Hắn nhắc lại, dường như không hiểu, “Lưu, Hoàng thúc, vào, Thục bao lâu rồi?”
Ta mất một lúc mới hiểu ý hắn, tính nhẩm rồi đáp: “Hơn ba trăm năm.”
Vừa dứt lời, trong đầu ta như có tia sét đ.á.n.h qua.
Chuỗi số hắn lẩm bẩm khi nãy! Ta đã biết đó là gì rồi. Đó là đếm hơi thở theo thời gian, từ hơn ba trăm năm trước đếm đến tận hôm nay. Người đàn ông này…
Toàn thân ta lạnh toát.
Hắn đã bị giam trong vách đá của núi Bồng Lai, trọn vẹn ba trăm năm. Không thể cử động, chẳng thấy ánh mặt trời.
****
Muốn moi thông tin từ miệng hắn chẳng phải chuyện dễ. Sự nàng độc mấy trăm năm đã khiến ngôn ngữ của hắn thoái hóa đến cực hạn. Ta đành mỗi buổi sáng, bỏ ra thời gian một chén trà để trò chuyện, dần dần chiếm được thiện cảm của hắn.
Lời hắn nói bắt đầu trôi chảy dần. Ba tháng sau, cuối cùng hắn cũng chịu mở lời:
“Vì sao ta ở đây à? Tẩu hỏa nhập ma nên bị phong ấn lại thôi.”
Ta ngồi xếp bằng trên địa đạo, im lặng một lúc, ta thử thăm dò: “Tiền bối là Trình Toán phải không?”
“Sao ngươi biết?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Hậu bối đã tra duyệt tất cả ghi chép về các tu sĩ tẩu hỏa nhập ma thời Tam Quốc. Khi đó có tổng cộng mười ba người, mười người bị xử t.ử, ba người bị phong ấn. Còn người ở Bồng Lai, chính là ngài.”
“Không ngờ còn người nhớ đến chúng ta.” Hắn cười khẽ, rồi bật cười lớn, huyết lệ trào ra từ khóe mắt, giọng cười mang theo vẻ lạnh lẽo bi thương: “Ta coi như còn may mắn. Ngươi biết hai người kia đang ở đâu không? Tiên Môn của bọn họ nằm trong Hải Thị Thận Lâu, nên bọn họ bị phong ấn trong l.ồ.ng sắt vừa thân người, bị đóng đinh dài, xích sắt khóa c.h.ặ.t rồi dìm vào đáy biển. Đáng sợ hơn, họ vẫn còn sống. C.h.ế.t chìm rồi lại tỉnh dậy,cứ liên tục như thế.”
“Tiền bối.” Ta khẽ ngắt lời, “Tẩu hỏa nhập ma có thể g.i.ế.c c.h.ế.t trùng không?”
Toàn thân Trình Toán run rẩy, kinh hãi mà lắp bắp: “Ngươi…”
“Ta có thấu thị.” Ta tiết lộ cho hắn.
“Con trùng trong đan điền của ngài đã c.h.ế.t rồi.”
-----