Mắt trái là mê chướng.
Mắt phải là nhân gian.
Trên thế gian này, chẳng có yêu ma quỷ quái.
Chỉ có tiên sơn cao lừng lững, che chở sinh dân thoát khỏi cảnh nước lửa.
****
Vì vậy, suốt hành trình lịch luyện, ta chưa bao giờ rút kiếm ra. Nhưng rồi dần dần, ta nhận ra mình không thể cứ trốn tránh mãi.
Đến gần cuối đợt lịch luyện, sư tỷ Tuyên Yến muốn các đệ t.ử mới có cơ hội rèn luyện nên tốt bụng gọi ta: “Con này yếu thôi, tiểu sư đệ thử xem nào. Cầm kiếm mà c.h.é.m nghiêng nhé, đừng lo, ta sẽ đứng bên cạnh giám sát!”
Nói rồi, sư tỷ đẩy ta một cái.
Ta nhìn vào tiểu hài t.ử đang nhìn mình bằng ánh mắt ngây thơ, đôi tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức trắng bệch, run rẩy.
“Sư… sư tỷ, ta… không được…” Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố ép những lời từ chối ra khỏi cổ họng.
Bỗng, một tia sáng trắng sắc lạnh vụt qua. Hài t.ử khoảng bảy tám tuổi vẫn mở to đôi mắt tròn xoe, nhưng trên cổ đã xuất hiện một đường m.á.u mảnh. Nó ngã xuống, khuấy động lớp bụi trong cánh đồng khô cằn, tỏa mù mịt trong không trung.
Khi đó, Kỳ Mạc lười biếng tựa lưng vào một góc, tay nắm lấy chuôi kiếm và huýt sáo gọi thanh kiếm trở lại vỏ. Hắn nhếch mép cười đầy châm chọc: “Sư đệ à, nam nhân mà nói mình ‘không được’ trước mặt nữ nhân thì còn ra thể thống gì?”
Ta lặng im.
“Biến đi!” Tuyên Yến trừng mắt nhìn hắn rồi quay sang ta, thấy mặt ta đỏ bừng vì căng thẳng, nàng nghĩ rằng ta đang ngượng ngùng liền xoa đầu an ủi:
“Đừng nghe hắn nói linh tinh. Không dám ra tay là chuyện bình thường thôi. Ngày đầu tiên đối mặt với ‘Ngũ Kỳ Quỷ’ ta còn cứng ngắc hơn ngươi nhiều.”
Tuyên Yến b.úng tay một cái: “Lịch luyện thêm vài lần nữa là quen thôi.”
Ta khẽ đáp “Ừ”, rồi vội cúi đầu nhìn xuống.
Đôi mắt dán c.h.ặ.t vào con ký sinh trùng đang vươn ra từ bụng của Tuyên Yến, quẫy đạp những xúc tu, hút lấy nỗi oán hận của hài t.ử trước khi c.h.ế.t.
Khi Kỳ Mạc g.i.ế.c hết người thân của ta, phải chăng các người cũng vui vẻ hân hoan như vậy?
Một cảm giác lạnh buốt lan ra trong lòng. Ta giận dữ thầm nghĩ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sat-tien-thanh-dao/chuong-5.html.]
Ta muốn các người phải c.h.ế.t.
Qua quá trình lịch luyện, kết hợp với những buổi giảng dạy gần đây, ta đã nắm được phần nào quy luật của chúng.
Trong lễ điện lộng lẫy đầy tiên khí của núi Bồng Lai, Huyền Thanh Tiên Tôn giảng giải cho chúng ta:
“Tiên nhân vì thiên địa lập tâm, vì dân lập mệnh.”
“Khi dân cảm kích sẽ cung phụng hương khói, đó là bậc cao thượng.”
“Còn khi dân sợ hãi lo lắng thì đó là bậc thấp kém.”
Nhưng đây chỉ là cách con ký sinh trùng thao túng vật chủ.
Thắp hương cầu nguyện có thể đem lại linh lực, giúp chúng trở nên mạnh mẽ. Còn nếu c.h.ế.t trong sợ hãi, cũng sẽ nuôi dưỡng thân thể chúng.
Làm sao để dân chúng vừa kính vừa sợ núi Bồng Lai và tiên nhân nơi đây?
Rất đơn giản.
Tối hôm ấy, ta tự nhủ và ghi chép lại:
“Làm ra những quyển sổ tay về ‘quỷ quái tà ma’, phát xuống dân gian, đe dọa liên kết với các tai họa.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
“Vậy là khi thiên tai giáng xuống, dân chúng sẽ cho rằng lũ lụt là do Hà Bá, phải hiến dâng tân nương; hạn hán là do Hạn Bạt; năm mất mùa, Thái Tuế sẽ giáng xuống…
“Các tu sĩ sau đó sẽ xuống núi ‘trừ tà’.
“Như thế, chúng sinh vừa kính ngưỡng, thắp hương cầu phúc, vừa lo sợ mà gục ngã trước mặt chúng.”
Vì vậy, sau mỗi lần lịch luyện, các tu sĩ đều có sự tiến bộ vượt bậc.
Gấp lại những ghi chép lộn xộn, ta nhìn ra ngoài, nơi ánh trăng xiên xiên trên nền trời, khẽ rùng mình.
Chúng… hoặc có thể nói là nó…
Như một quy luật tồn tại khắp mọi nơi, len lỏi vào mọi lý giải hợp lý, dựng nên một bức tường đồng vách sắt đứng trên tất cả chúng sinh.
Cứ ngỡ là không thể nào phá vỡ.
-----