Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sử Thượng Đệ Nhất Yêu

Chương 93

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

oOo

Nghe được một câu này của Trần Mặc, hiện trường vốn đang còn chút ĩ ã tức thì yên tĩnh như một phút mặc niệm.

Mấy trăm thôn dân đưa mắt nhìn nhau, Từ trưởng thôn kia nhịn không được gãi gãi đầu, thấp giọng than thở nói:

- Lạ thật, lời này sao lại quen tai như vậy chứ?

Đương nhiên quen tai! Khoảng gần 15 phút trước, chính Vương đạo sĩ đã nói với tiểu Ngô y hệt như vậy.

Cho nên giờ phút này được nghe lại nguyên câu, hắn trước tiên ngẩn ra, sau đó lập tức cả giận nói:

- Nói vớ vẩn! Loại người vô danh tiểu tốt như mày cũng dám nói mình hiểu được xem tướng xem bói hả?

- Hiểu sơ!

Cười hì hì gật đầu, Trần Mặc đột nhiên thu liễm tươi cười, vẻ mặt nghiêm túc thở dài một hơi:

- Vương đạo trưởng, vừa rồi tôi đã xem tướng cho ông, hôm nay ông nhất định sẽ gặp tai ương huyết quang, cho nên mới nhanh tay giúp ông xuất huyết trước đi… Không, không cần cảm tạ, giúp người lâm nạn là bản tính của tôi rồi!

- Tạ tạ cái %^&@...

Bị lời này làm tức giận đến cả người phát run, Vương đạo sĩ hận không thể nhào lên bóp chết đối phương, nhưng rồi sợ mất hình tượng nên lại miễn cưỡng dừng bước.

Mà thấy Trần Mặc nói như đã tính trước được tất cả, những thôn dân kia không khỏi thì thầm to nhỏ với nhau, trên mặt có vẻ bán tín bán nghi.

Vị Từ trưởng thôn thấy thế ho nhẹ tiến lên, chắp tay hướng Trần Mặc nói:

- Vị tiên sinh này, ngài cũng là người tu hành sao?

- Ta họ Trần, ngẫu nhiên cũng biết xem phong thủy!

Trần Mặc cười nhẹ gật đầu, sau đó vì chứng minh thân phận của mình mà vội vàng rút thanh kiếm gỗ đào ở thắt lưng ra.

Từ trưởng thôn ngạc nhiên há to miệng, thầm nghĩ kiếm dài thế kia là giấu bằng cách nào vào trong quần nhỉ?

Vương đạo sĩ cũng ngẩn ra, lại lập tức phục hồi bộ dáng đạo trưởng pháp lực cao thâm cười lạnh nói:

- Buồn cười! Lấy kiếm gỗ đào ra thì nói mình là người tu hành, vậy ta đây lấy laptop chẳng phải có thể nói mình là Bill Gates?

Nghe lời này đủ hiểu Vương đạo sĩ cũng rất tìm hiểu thời sự, lại ngay cả Bill Gates cũng biết.

Có điều không đợi mọi người cùng cảm khái, Trần Mặc đã gật gật đầu, lại từ phía sau lưng lấy ra một món đồ:

- Laptop tôi cũng mang theo, thứ này dùng để xem phong thuỷ rất không tồi!

- Ta ngất!

Mọi người đồng loạt muốn ngã vật ra, thầm nghĩ thầy tướng số dùng laptop đoán mệnh là từ khi cha sinh mẹ đẻ giờ mới thấy.

Nhưng mặc ánh mắt hoài nghi của bọn hắn, Trần Mặc lập tức bật máy lên, cười hì hì nói:

- Tân cổ giao duyên ấy mà! Tôi dùng phần mềm xem phong thủy trên máy tính kết hợp với mười hai loại nghiên cứu phong thủy học, tham khảo thêm thuật địa lý của Hồng Kông, Đài Loan rồi tổng hợp tất cả lại mà xây dựng thế giới quan!

Cái gã này đến cùng đang nói cái quái gì vậy? Tất cả mọi người nghe đến váng đầu, cùng oán thầm, nhưng vẫn không nén được hiếu kỳ vội vàng tiến đến.

Trần Mặc chỉ chỉ cây tùng bên cạnh Vương đạo sĩ, thuận miệng nói:

- Thực tế rất đơn giản! VÍ dụ, nếu chúng ta muốn biết phong thủy bên cạnh cây tùng này, vậy chỉ cần…

Nói xong, hắn chỉa laptop về phía cây tùng, cũng mau chóng gõ gõ mấy cái.

Vài giây sau, trên màn hình laptop lóe lên mấy cái, một con số lớn nhanh chóng hiện ra theo âm thanh máy móc:

- Phong thủy 32 điểm, nơi nguy hiểm, đề nghị rời xa!

- Ô? Lại còn có thể nói?

Mấy trăm thôn dân lắp bắp kinh hãi, không khỏi hoảng sợ lui về phía sau vài bước.

- Đương nhiên, đã nói đây là văn truyền thống minh kết hợp cùng văn minh hiện đại!

Trần Mặc cười cười, thuận tay đóng lại laptop:

- Vương đạo trưởng, tôi đề nghị ngài cách xa cây tùng này một chút, nói không chừng tai ương huyết quang sắp phát sinh!

- Nói càn!

Tuy trong lòng cũng có chút chột dạ, nhưng nghe Trần Mặc nói như vậy, Vương đạo sĩ coi như là sợ đến lông tơ dựng ngược, cũng chỉ có thể cắn răng đứng bất động.

Trần Mặc thản nhiên nhìn hắn, lần thứ hai nâng laptop lên, giống như bị quỷ nhập bước thật nhanh hai vòng quanh trường quay.

Mấy phút sau, hắn đột nhiên vỗ đùi đánh ‘đét’ một cái, mừng rỡ hô lớn:

- Trời ơi! Thì ra là thế! Thì ra là thế!

- Sao vậy?

Nhìn hắn thần bí như vậy, Từ trưởng thôn cùng những thôn dân kia vội vàng vây quanh, tò mò hỏi han tới tấp.

- Thôn của quý vị vốn phong thủy tốt không thể tốt hơn!

Trần Mặc làm bộ bấm bấm ngón tay, rung đùi đắc ý nói:

- Thế nhưng vài ngày gần đây do bị tiểu nhân quậy phá cho nên xuất hiện nhiều chuyện dị thường.

- Chỉ toàn nói bậy!

Càng nghe càng cảm thấy không thích hợp, Vương đạo sĩ nhịn không được cả giận nói:

- Từ trưởng thôn, rốt cuộc ông là tin ta hay là tin hắn? Ta cũng báo trước luôn, nếu như trước bình minh các người không hủy đi trường quay này thì phong thủy của cả thôn đều sẽ chịu ảnh hưởng!

- Việc này…

kẹp giữa hai người, Từ trưởng thôn cùng một đám thôn dân đưa mắt nhìn nhau, không biết nên nói cái gì cho phải.

Vương đạo sĩ hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đi đến giữa đám thôn dân, hắng giọng nói khẽ vài câu.

Cũng không biết hắn lại nói lời ma mị gì, mấy trăm thôn dân sợ run hồi lâu, đột nhiên lại nắm chặt vũ khí trong tay.

Thấy như vậy, đám Thương Trụ không khỏi biến sắc, bước lên ngăn trước cửa vào.

- Con mẹ nó!

Máu trên trán đã ngừng chảy, nhưng tiểu Ngô vẫn còn không hết nổi nóng giận.

Nhìn Vương đạo sĩ đi cổ động thôn dân, hắn nhịn không được giơ nắm tay:

- Đừng để tôi bắt được gã thần côn kia, cho dù lão tử liều mạng phải vào đồn cảnh sát cũng phải đánh cho hắn một trận!

Những lời này dũng mãnh hết sức, nhất thời khiến nhóm nhân viên đồng nghiệp liên tục phụ hoạ, rất nhiều người cũng bắt đầu tìm kiếm đạo cụ hành hung.

Thế nhưng giữa lúc nước sôi sình sịch thế này, Trần Mặc lại đột nhiên cười lớn nói:

- Đừng gấp! Tôi nói hắn sẽ có tai ương huyết quang, hơn nữa cam đoan rất nhanh sẽ xảy ra!

- Trần ca, anh thật sự biết xem tướng sao?

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ cho dù là dùng ngải nguyền rủa cũng không mau linh nghiệm như vậy đi!

- Trần ca, tâm ý của anh em nhận!

Tiểu Ngô ôm cái trán, nhịn không được chần chờ nói:

- Nhưng anh vì em mà liều mạng với gã kia thật không đáng, anh sẽ bị liên lụy mất!

- Tôi nói cùng hắn liều mạng khi nào?

Trần Mặc nhún nhún vai, ánh mắt nhìn xuyên qua đám người hướng về cây tùng cách đó không xa.

Trong lớp cành lá xum xuê, Nặc Nặc đang ngồi trên một nhánh cây là nhấp nháy sáng, như muốn giả mạo một con đom đóm.

Bởi vì muốn chứng minh uy tín của mình, Vương đạo sĩ lại đứng trở lại dưới tàng cây, nhẹ nhàng phe phẩy phất trần, bộ dáng đúng là có vài phần tiên phong đạo cốt!

- Tốt lắm, chính là muốn ông bất động!

Len lén cười thầm, Trần Mặc đột nhiên vỗ vỗ hai tay.

Nhìn đám tiểu Ngô mặt mày ngơ ngác, hắn đột nhiên chỉ chỉ phương hướng Vương đạo sĩ, cười hì hì nói:

- Các anh em, ngoảnh sang trái một góc 45 độ, mời vật từ trên trời xuống thăm!

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một tiếng vang nặng nề, một cành cây to tướng đột nhiên nện xuống.

Nghe được thanh âm quỷ dị trên đầu, Vương đạo sĩ theo bản năng ngẩng lên nhìn, lập tức tạo điều kiện cho cơ mặt yếu ớt của hắn cùng cành cây kia ‘hôn nhau’ đắm đuối.

Vài giây sau, nương theo sau tiếng kêu thảm của hắn, hai luồng máu mũi phụt lên cao, giống như là bắn pháo hoa ngày Tết…

Trong nháy mắt, toàn trường người xem lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng kêu thảm của Vương đạo sĩ vang vọng trong không khí.

Tĩnh lặng mười mấy giây, cũng không biết là ai đi đầu vỗ tay cười to, những nhân viên đoàn làm phim lập tức cười đến ngặt nghẽo.

Tiểu Ngô không biết là do trán đau hay là vui mà co rúm khóe miệng, cười cơ hồ cả nước mắt cũng chảy ra:

- Trần ca, sao anh làm được vậy, thật là không phục không được mà!

- Tôi đã nói rồi mà, nơi đó phong thủy không tốt!

Trần Mặc nhìn rất vô tội nói, chỉ còn thiếu viết lên mặt mấy chữ “ta là người tốt”.

Thế nhưng Vương đạo sĩ vừa giãy dụa đứng lên được lại không cho là như vậy, hắn phẫn nộ chỉ tay vào Trần Mặc, ngón tay run lên không biết do tức giận hay sợ hãi, đến cả nửa ngày vẫn không nói được một câu.

- Tai ương huyết quang, tôi nói không sai chứ!

Nhìn nhìn Vương đạo sĩ đang vừa đau vừa giận, Trần Mặc cười hì hì xoa cằm:

- Không cần cảm ơn tôi! Thật ra nếu vừa nãy ông để tôi đập thêm mấy cái không chừng có thể tránh một kiếp này… Hay là chúng ta tiếp tục đập mấy cái đi, đỡ phải mất bò mới lo làm chuồng!

- Đập con bà…

Vương đạo sĩ chỉ kém chút nữa không nhịn được chửi tục…

Còn may vẫn nhớ ra mình đang sắm vai đạo trưởng, không muốn để kiếm củi ba năm đốt một giờ, hắn đành nước miếng muốn phun ra lại nuốt vào trong.

Mấy trăm thôn dân đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên đều cảm thấy được có chút nghĩ lại mà sợ — cao nhân a! Thuận miệng nói vài câu liền linh nghiệm, may mắn mới vừa rồi không có động thủ với hắn!

- Cao cái gì mà cao, chẳng qua đúng dịp mà thôi!

Chứng kiến đám thôn dân có ý định rút lui, Vương đạo sĩ cũng bất chấp máu mũi chảy ròng ròng, nhịn không được dậm chân phẫn nộ quát.

Chỉ có điều miệng thì nói thế, nhưng ánh mắt khi hắn nhìn Trần Mặc lại biểu lộ vẻ chột dạ cùng sợ hãi không che giấu, tựa như nửa đêm gặp quỷ!

- Đúng dịp?

Trần Mặc cũng không tức giận, đột nhiên đổi hướng nhìn chằm chằm về cây tùng.

Một màn này làm cho Vương đạo sĩ vốn đã bất an lập tức nhảy tót ra xa, tốc độ nhanh đến khiến người khác mặc cảm.

Nhìn thấy mình đã cách cái cây kia chừng hai ba mét, hắn lúc này mới khẽ thở phào một cái, sửa sang trở về bộ dáng đạo mạo chỉnh tề.

Chỉ rất là đáng tiếc, hắn vừa mới đứng thẳng người làm dáng thì máu mũi thật vất vả mới ngừng chảy lại phun mạnh ra lần nữa.

- Đáng tiếc!

Tiểu Ngô bên cạnh thấy mà mở cờ trong bụng, chép miệng tiếc rẻ:

- Sớm biết thế này em phải mang máy ảnh lại đây, ngày mai bán cho báo có khi kiếm thêm được chút tiền ăn sáng!

- Giờ vẫn còn kịp đó!

Không để ý đến ánh mắt cơ hồ muốn giết người của ai đó, Trần Mặc vỗ vỗ vai tiểu Ngô cười nói:

- Lấy điện thoại lấy ra, xin mời chú ý, hướng vị trí Vương đạo trưởng đang đứng, sẽ lập tức được chứng kiến một cảnh tượng dữ dội hoàng tráng!

- Hoành con mẹ mày á…

Vương đạo sĩ rốt cục không thể duy trì hình tượng, lập tức văng ra đáp trả.

Giọng nói lớn đến mức quanh quẩn vang vọng mãi không tan, mà cây tùng đằng kia thì giống như bị bá vương khí trùng kích, chợt rung mạnh rồi đổ ập uống trước mắt bao người!

Càng không xong là hướng nó đổ lại nhằm đúng Vương đạo sĩ, thậm chí cả một phân cũng không sai!

"Rầmmm!"

Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, người nào đó không kịp phản ứng bị cây đè lên mình đòi ‘cường bạo’.

Trong lúc mọi người nhất tề há to miệng, Trần Mặc nhìn nhìn viên gạch trong tay, tiếc nuối vứt đi:

- Ài! Thực không có cách nào, tôi vốn là muốn dùng thần khí này cứu ông, giờ xem như vô dụng rồi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sử Thượng Đệ Nhất Yêu
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...