13
Khi Ngọc Hàm phát hiện có dấu hiệu chữ C trước cửa, chúng tôi biết đã đến lúc rút lưới.
Đêm đó trời đổ mưa, vào nửa đêm, một bóng người lén lút xuất hiện trước cửa nhà Ngọc Hàm.
Ngay khi anh ta mở cửa chống trộm, chúng tôi ùa lên bắt giữ. Tên tội phạm thấy mình đã rơi vào bẫy, không chút do dự nhảy thẳng từ tầng hai xuống.
Ngay khi tiếp đất, anh ta lăn người về phía trước một vòng, đứng dậy tiếp tục chạy. Động tác nhanh như chớp, chỉ vài bước đã đến cổng khu dân cư.
Chỉ chớp mắt, người đã leo lên tường rồi nhẹ nhàng tiếp đất. Anh ta tự cho rằng đã thoát khỏi vòng vây, đang thầm vui mừng thì bị một gậy giáng xuống đầu, sau đó ngất lịm đi.
14
Chúng tôi đã bắt giữ thành công Triệu Cường khi anh ta đang chuẩn bị gây án.
Khi anh ta mở mắt ra lần nữa, đã ở trong phòng thẩm vấn. Đối mặt với câu hỏi của chúng tôi, anh ta từ chối trả lời.
Rất nhanh sau đó, luật sư của anh ta đã đến. Trước sự chứng kiến của luật sư, anh ta thừa nhận có kế hoạch đột nhập trộm cắp nhưng hoàn toàn phủ nhận việc cưỡng hiếp.
"Tôi còn chưa vào được cửa, các anh thấy mắt nào tôi có ý đồ xấu? Hơn nữa, trong đó sống là nam hay nữ, tôi còn không biết nữa là."
Lần gây án này anh ta không đeo mặt nạ, chỉ mới mở cửa chống trộm, không thể kết tội cưỡng h.i.ế.p cho anh ta.
Hơn nữa, vết cào ở eo của anh ta đã lên da non, liền sẹo, cũng không thể kiểm tra ra kết quả gì.
Giữa lúc mọi người đang buồn bực, một tin tốt đã đến.
15
Khi biết kẻ h.i.ế.p dâm hàng loạt Triệu Cường đã bị bắt, nạn nhân Tôn Thiến dưới sự đồng hành của bố mẹ đã đến đồn cảnh sát báo án. Cô ta từng gặp Triệu Cường, sợ bị trả thù nên không dám báo án.
Nếu Tôn Thiến chỉ điểm, chúng tôi sẽ có đủ chứng cứ để kết tội Triệu Cường. Khi chúng tôi đang tràn đầy tự tin thì biến cố lại xảy ra.
Tại phiên tòa, Tôn Thiến đã không xuất hiện như dự kiến. Triệu Cường đứng ở ghế bị cáo, vẻ mặt tự mãn như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
16
Chúng tôi nhanh chóng liên lạc với Tôn Thiến, điện thoại của cô ta lại tắt máy.
Điều tồi tệ nhất đã xảy ra là Tôn Thiến không ra tòa chỉ điểm. Vụ án cưỡng h.i.ế.p của Triệu Cường thiếu bằng chứng, không khởi tố vụ án được.
Còn về tội đột nhập trộm cắp của anh ta, không gây ra thiệt hại nên bị kết án sáu tháng tù giam. Bản án như vậy, quả thật là quá nhẹ cho anh ta rồi.
Triệu Cường đã thành công tránh được sự trừng phạt của pháp luật. Tôi nhìn vẻ mặt tự mãn của anh ta mà tức giận bốc hỏa nhưng lại chẳng có cách nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-nan-nhan/chuong-3.html.]
Sau khi ra khỏi tòa án, tôi liên lạc với bố mẹ Tôn Thiến. Họ ngại gặp tôi nhưng dưới sự khăng khăng nài nỉ của tôi, họ mới đồng ý gặp mặt.
Mẹ Tôn Thiến nước mắt lưng tròng, còn bố cô thì tức đến đau ngực.
Sau nhiều lần gặng hỏi, họ mới nói ra sự thật: Gia đình Triệu Cường đã cầu hôn Tôn Thiến và Tôn Thiến với cái "não yêu đương" của mình lại đồng ý.
Tôi là một cảnh sát, trừng trị cái ác, đề cao cái thiện là trách nhiệm của tôi. Không thể phủ nhận tôi muốn kết thúc vụ án, cũng muốn được khen thưởng.
Ngày nào cũng tiếp xúc với tội phạm, có loại người xấu nào mà chưa từng thấy? Cái ác của những kẻ xấu xa, những người bình thường như Tôn Thiến không thể nào tưởng tượng được.
Tôi nêu ra vài trường hợp, họ nghe xong gật đầu lia lịa. Còn việc Tôn Thiến có nghe lọt tai hay không thì khó mà nói được, dù sao chúng tôi còn chưa gặp mặt cô ta.
17
Sau khi Triệu Cường ra tù, đã tổ chức đám cưới với Tôn Thiến.
Không một người thân bạn bè nào của nhà gái tham dự. Bố mẹ và người thân đều cảm thấy cô ta hết t.h.u.ố.c chữa, hoàn toàn cắt đứt quan hệ.
Bạn bè của Tôn Thiến thì cho rằng cô ta không phân biệt phải trái, ai mà chọn một người không phân biệt tốt xấu làm bạn chứ?
Đơn vị của cô ta sau khi nắm rõ tình hình, tùy tiện tìm một lý do để sa thải cô ta, còn tiền bồi thường thì phải đầy đủ.
Tôn Thiến vẫn muốn đi làm, cô ta không biết mình đã nằm trong danh sách đen của ngành, chắc hẳn sẽ không tìm được công việc phù hợp trong nghề.
Cô ta nghĩ có đàn ông nuôi, kết quả là cô ta đã sai và sai lầm một cách khó tin.
18
Sau khi kết hôn, Triệu Cường ham ăn lười làm, còn đòi tiền Tôn Thiến tiêu xài. Chỉ cần một chút chuyện nhỏ không vừa ý là anh ta lại đ.á.n.h đập c.h.ử.i bới Tôn Thiến.
Hai ngày ba bữa bị đ.á.n.h đã trở thành chuyện thường ngày. Tôn Thiến hối hận đến mức bầm ruột bầm gan, không còn cách nào khác đành mặt dày chạy về nhà mẹ đẻ.
Nhưng bố cô ta bị cô ta chọc tức đến nhập viện, muốn quay về thì cũng được nhưng phải ly hôn với Triệu Cường.
Tôn Thiến miệng thì đồng ý nhưng Triệu Cường vừa khuyên nhủ lại đi theo anh ta về. Đi đi lại lại mấy bận, bố mẹ Tôn Thiến cũng không có chút cách nào.
Triệu Cường say rượu ra tay nặng hơn, Tôn Thiến lúc này mới nói lời cay nghiệt, chạy về nhà mẹ đẻ.
Triệu Cường không ngốc, nếu hai người ly hôn, Tôn Thiến tố cáo anh ta cưỡng h.i.ế.p thì sao? Như vậy, chẳng phải anh ta sẽ phải ngồi tù sao.
Hơn nữa, anh ta kết hôn với Tôn Thiến, chẳng phải là để Tôn Thiến im miệng sao!
Khi hai người kết hôn, bố mẹ Tôn Thiến đã đòi anh ta tiền thách cưới cao ngất trời.
Nếu ly hôn, anh ta sẽ tiền mất tật mang. Triệu Cường nghĩ vậy thì mắt lóe lên tia sát khí.
-