Sự bùng nổ của cậu ta giống như tín hiệu châm ngòi, lập tức khiến cả lớp như thùng thuốc s.ú.n.g nổ tung.
Hối hận, bất cam, phẫn nộ tất cả như virus lan tràn chỉ trong tích tắc.
“Nguyện vọng một của tớ cũng thiếu hai điểm… chỉ hai điểm thôi mà…”
Một nữ sinh bật khóc. Giọng cô bé không lớn, nhưng rơi thẳng vào tai từng người trong lớp.
“Phải chi… nếu tớ viết đúng phần chép thơ, thì đã đủ rồi.”
Trên nhóm lớp, tin nhắn đã nổ tung từ lâu.
Lâm Vi lớp trưởng lặng lẽ đưa điện thoại cho tôi xem một đoạn tin nhắn:
【Tất cả là tại Trương Dương! Nếu hôm đó cậu ta không khơi mào trêu chọc, cô Bạch chắc chắn sẽ nhắc bọn mình học kỹ hơn đoạn đó!】
【Đúng rồi! Tự mình làm loạn chưa đủ, còn kéo cả lớp c.h.ế.t chung! Muốn xé xác nó ra luôn!】
【Nó tưởng mình hài hước à? Lôi văn cổ ra bôi bẩn kiểu đó, giờ thì sao? Nghiệp quật chưa?】
【Nó đâu rồi? Không dám vác mặt đến trường nữa à? Được bao nhiêu điểm thế? Tôi cá là… xong đời rồi!】
Những người từng hùa theo cậu ta cười đùa náo loạn, giờ lại là những người mắng nhiếc gay gắt nhất.
Sự lạnh lùng và ích kỷ trong lòng người, vào khoảnh khắc này, bị phơi bày trần trụi dưới ánh mặt trời, còn chói chang hơn cả nắng trưa.
Tôi còn đang nghĩ, thì cánh cửa sau lớp bỗng khẽ khàng mở hé một khe nhỏ.
Một bóng người, như ăn trộm, lách mình lặng lẽ chui vào lớp.
Là Trương Dương.
Cậu ta không đi về chỗ ngồi quen thuộc, mà luẩn quẩn mấy vòng bên thùng rác cuối lớp như ruồi mất đầu.
Cuối cùng, cậu ta ngẩng đầu lên, ánh mắt vượt qua những gương mặt đầy thù địch, dừng lại trên tôi.
Môi khẽ mấp máy, rồi cậu bước đi từng bước nặng nề như mang chì dưới chân, chậm rãi tiến về phía bục giảng.
Cậu ta dừng lại, cách tôi ba bước. Không dám tiến thêm.
Xung quanh lặng ngắt như tờ. Tất cả tiếng khóc, lời chửi rủa đều biến mất.
Mọi người đều đang nhìn — như thể chờ đợi một phiên tòa muộn màng, nơi tội nhân cúi đầu nhận án.
“…Cô… Bạch…”
Giọng cậu ta khàn đến mức méo mó, như bị giấy nhám mài qua hàng trăm lần.
“Em… em tới lấy giấy báo…”
Tôi không nói gì, chỉ cúi người rút ra từ dưới cùng chồng phong bì xếp theo thứ tự điểm thi từ cao xuống một chiếc bìa thư màu nâu.
Tôi đưa nó cho cậu ta.
Không có logo trường đại học mạ vàng nào ở đó.
Chỉ có con dấu đỏ lạnh lẽo của một văn phòng tuyển sinh xa lạ.
Tay cậu ta run lên dữ dội, gần như không cầm nổi phong bì.
Cậu không mở ra ngay, chỉ dùng đầu ngón tay mân mê mãi hai chữ “Trương Dương” in trên đó, như thể đang chạm vào tên mình được khắc trên bia mộ.
“Cô… em…”
“Em… sao em lại thành ra thế này…”
Cậu ta siết chặt tờ giấy báo mỏng dính, nơi những dòng chữ in nghiêm nghị phơi bày một sự thật cậu không sao chấp nhận được:
Thậm chí… đến một trường đại học hạng hai có chút danh tiếng, cậu cũng không đỗ.
“Không thể nào… chuyện này không thể xảy ra…”
Cậu ta lẩm bẩm, giọng mang theo hoang mang, chút phẫn uất, nhưng tuyệt nhiên không có hối lỗi.
“Em… em có sai phần cổ văn một chút thật, nhưng phần đọc hiểu của em mà! Phần nghị luận của em! Phân tích của em rõ sáng rõ hay, chẳng lẽ không ai hiểu được sao?”
“Chẳng lẽ… chẳng có chút giá trị nào sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-tri-thuc/chuong-5.html.]
Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi, trên gương mặt lại lộ ra vẻ ngơ ngác và trách móc với cả thế giới.
Như thể chính cậu mới là người bị phản bội, chứ không phải là người đã tự phản bội chính mình.
Nhìn đứa học trò này, trong lòng tôi dâng lên một nỗi thất vọng tận cùng thứ cảm xúc còn sâu và nặng hơn cả giận dữ: là cảm giác bất lực.
Đứa trẻ này… nó chưa bao giờ bước ra khỏi thế giới riêng của mình.
Trong thế giới ấy, cái nhận định khôn vặt của nó là chân lý tuyệt đối, không ai được phép phản bác.
Ngay cả hiện thực khắc nghiệt cũng không thể kéo nó ra khỏi đó.
Giọng tôi trầm tĩnh như mặt hồ chết:
“Em đã từng cười nhạo tri thức… bởi vì em chưa từng thật sự hiểu được giá trị của nó.”
“Thứ em thiếu, không phải là người nhìn ra tài năng của em mà là đôi mắt đủ tỉnh táo để thấy đâu mới là giá trị đúng đắn.”
Cậu ta gục đầu xuống, vùi mặt vào đầu gối, phát ra những tiếng nức nghẹn như con thú mắc kẹt trong bẫy.
Nhưng cậu không khóc vì lỗi lầm của mình.
Cậu đang khóc… cho cái thế giới mà cậu cho là “bất công”.
Không một ai trong lớp đứng dậy an ủi.
Trên gương mặt các học sinh, là một biểu cảm kỳ lạ.
Bởi tất cả đều biết: Trương Dương là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến kết cục này.
Nhưng chính họ… chẳng phải cũng là kẻ góp lửa vào trò hề ấy hay sao?
Khi khói bụi của phiên toà tan đi, tôi tưởng mọi chuyện thế là kết thúc.
Cho đến hai ngày sau, một cặp vợ chồng trung niên tìm đến văn phòng tôi.
Họ trông mệt mỏi và căng thẳng, bụi đường còn in rõ nơi khoé mắt và nếp nhăn trên trán.
Người phụ nữ vừa nhìn thấy tôi, mắt đã đỏ hoe.
Người đàn ông đưa ra một điếu thuốc, bị tôi từ chối bằng ánh mắt, liền luống cuống chà xát hai tay.
“Chào cô Bạch, chúng tôi là phụ huynh của Trương Dương.”
Giọng ông trầm đục, mang theo chút khàn khàn vì lao lực đường dài.
“Chúng tôi… vừa mới từ tỉnh khác về.”
Tôi gật đầu, rót cho họ hai ly nước, không nói gì.
Trong văn phòng, chỉ còn tiếng máy điều hòa rì rì. Không khí nặng nề như bầu trời trước cơn bão.
“Thằng bé dại dột quá, chúng tôi cũng nghe kể rồi.”
Người phụ nữ lên tiếng trước.
“Vừa về đến nhà là mắng cho một trận tơi bời! Quá sức hỗn xược!”
“Sao lại có thể ăn nói với cô giáo như vậy, sao lại học hành tệ đến thế! Chúng tôi… chúng tôi thật sự thất vọng.”
Miệng thì nói thất vọng, nhưng ánh mắt bà lại chất đầy mong chờ và khẩn cầu.
Người chồng tiếp lời, hơi cúi người, giọng hạ xuống đầy lễ phép:
“Cô Bạch, cô là giáo viên giỏi, lại quen biết rộng. Cô xem có thể giúp chúng tôi tìm một lớp ôn thi tốt được không?”
“Hoặc… hoặc có thể giới thiệu cho cháu một trường luyện thi uy tín?”
“Tiền bạc không thành vấn đề, chỉ cần còn con đường để học tiếp.”
Thì ra là vậy.
Tất cả những rung động cuối cùng trong lòng tôi cũng hóa thành tĩnh lặng.
Họ cũng như con trai họ vẫn luôn tin rằng trên đời này tồn tại đường tắt, tồn tại quan hệ có thể mở khoá số phận.
Họ đến đây không phải để xin lỗi.
Họ đến… là để xin đặc quyền.
-