Nhưng càng như vậy, ta càng không thể giữ bà ta lại!
Ta lạnh lùng nhìn Địch thị, nói:
"Hôm nay đợi Vân tỷ nhi tan học, ngươi hãy đi nói với con bé, nói đệ đệ ngươi lấy vợ rồi, muốn đón ngươi đi hưởng phúc, nên ta đặc biệt khoan hồng cho ngươi ra khỏi phủ.
Sau này chỉ cần có thời gian, ngươi sẽ quay về thăm con bé. Còn chuyện sau này, ngươi không cần phải bận tâm."
Địch thị nhìn chằm chằm vào ta, không nói một lời.
Ta thản nhiên nói:
"Địch thị, ta nói cho ngươi biết, ngươi không có lựa chọn nào khác. Lát nữa ngươi chỉ cần nói sai một chữ, trên người đệ đệ ngươi sẽ thiếu một thứ, ngươi hãy nghĩ cho kỹ, người như hắn, có thể chịu được bao nhiêu nhát dao?"
Địch thị gào lên một tiếng, dùng sức giãy giụa muốn xông tới.
Hồng Yên chỉ một tay đã khống chế được bà ta, quát:
"Thật là không thấy quan tài không đổ lệ!"
Ta lạnh lùng nói:
"Thả bà ta ra. Để bà ta tự suy nghĩ cho kỹ."
Chuyện này, luôn cần Địch thị hợp tác, mới có thể xử lý tốt hơn.
Địch thị toàn thân run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ của một con thú bị dồn vào đường cùng.
Ta cũng không thúc giục bà ta, chỉ lặng lẽ nhìn bà ta.
Khoảng sau một nén hương, cuối cùng bà ta cũng như một cái đèn lồng đã hết hơi, cả người đổ sụp xuống đất, vẻ mặt tiều tụy tuyệt vọng.
Ta nói: "Đã nghĩ kỹ chưa?"
Địch thị nhỏ giọng:
"Nô tỳ... nô tỳ đã hiểu rồi, sau khi nô tỳ đi... xin phu nhân thương xót Vân tỷ nhi, đối xử tốt với con bé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-khong-muon-lam-phu-nhan/19.html.]
Ta cười lạnh:
"Vân tỷ nhi là cháu ruột của ta, ta tự nhiên sẽ đối xử tốt với con bé!"
Không cần một tên nô tài độc ác như ngươi phải nhắc nhở!
Nói đến đây, cũng đã gần đủ rồi.
Đợi đến khi Vân tỷ nhi tan học, sắc mặt của Địch thị thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn không thể chống lại tình yêu dành cho đệ đệ, đành phải nói ra những lời đó với Vân tỷ nhi.
Sắc mặt Vân tỷ nhi thay đổi lớn, khóc lóc quyến luyến không muốn bà ta đi.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hồng Yên đứng bên cạnh khuyên nhủ:
"Tiểu thư không biết đấy thôi, nhũ mẫu Địch đi là để hưởng phúc, đoàn tụ với gia đình đệ đệ , nếu người không cho bà ấy đi, về già không có nơi nương tựa, chẳng phải đáng thương hơn sao?"
Vân tỷ nhi nước mắt lưng tròng hỏi:
"Nhũ mẫu ơi, có thật không ạ?Nhũ mẫu không phải nói sẽ không bao giờ rời xa con sao?"
Địch thị đau lòng vô cùng, mấy năm nay bà ta có ăn trộm vặt là thật, nhưng tình yêu dành cho Vân tỷ nhi cũng có.
Ngày tháng ở Bá phủ thoải mái biết bao, bà ta thà c.h.ế.t cũng không muốn ra ngoài.
Nhưng đệ đệ là báu vật trong lòng bà ta, bà ta không dám làm trái ý ta, cuối cùng cắn răng, nói:
"Hồng Yên cô nương nói không sai, nô tỳ, nô tỳ đi là để hưởng phúc! Tiểu thư đừng nhớ mong nữa!"
Hồng Yên thuận thế nói:
"Sau này nhũ mẫu có thời gian, nhất định sẽ quay về phủ thăm tiểu thư, tiểu thư cứ yên tâm đợi nhé."
Địch thị gật đầu khô khốc, ôm chặt lấy Vân tỷ nhi, rưng rưng nước mắt nói:
"Tiểu thư, sau này con phải nghe lời phu nhân, sống thật tốt, ta đi đây."
--------------------------------------------------