Dưới loạn lớn tất có loạn nhỏ.
Lúc này, Cấm quân tuần đêm chắc chắn tự lo thân, các gia đình quyền quý chỉ có thể dựa vào lực lượng vũ trang của chính mình.
Ta khẽ siết chặt nắm tay, kiên quyết quay trở lại sân, triệu tập tất cả những người dưới trướng mình.
Những năm này, ta đã dẫn tổng cộng ba mươi người từ Gia Dục Quan đến kinh thành.
Họ đều là tinh nhuệ của đội đột kích, mỗi người đều có thể độc lập tác chiến, đều từng tự tay g.i.ế.c vô số kẻ thù.
Ta bảo mọi người mặc giáp mỏng, cầm vũ khí, nói:
"Đi! Đến lượt chúng ta ra tay rồi!"
Đoàn người chúng ta đến trước cổng lớn, Triệu Ngọc Hoa thấy ta mặc giáp, thất thanh nói:
"Nàng muốn làm gì!"
Ta vượt qua hắn, ra lệnh:
"Bây giờ chia tất cả người trong nhà thành hai phần, một phần canh giữ chính đường, Thái phu nhân, Lão Bá gia và các con đều ở đó. Phần còn lại, lần lượt canh giữ các cửa hậu và cửa ngách khác trong phủ."
Triệu Ngọc Hoa lo lắng:
"Nàng muốn làm gì?! Vô Cữu, bây giờ không phải lúc đùa giỡn!"
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta lạnh lùng nói:
"Các người mới đang đùa giỡn, kẻ địch ngay sau cánh cổng, các người có đối sách gì không? Nếu để bọn chúng xông vào, chẳng lẽ chúng ta chịu làm thịt để chúng xẻ thịt?"
Đúng là "bách vô nhất dụng thị thư sinh" (trăm cái vô dụng là kẻ đọc sách)!
Ta hô lớn:
"Tất cả mọi người tránh ra, chúng ta mở cửa, để bọn chúng vào, bắt cá trong lờ!"
"Không được, không được!" Mấy người đệ đệ của Triệu Ngọc Hoa đều vẻ mặt kinh hãi.
"Chúng ta chỉ đợi Cấm quân đến cứu, vẫn hơn là bây giờ ra chết!"
Ta dùng một tay gạt mấy người này ra, ngoáy tai, nói:
"Thôi được rồi, đừng để ta nói thêm lời thừa thãi nữa, tất cả về chính đường đi!"
Ta không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với bọn họ, dứt khoát bảo Hồng Yên "mời" bọn họ về chính đường.
Lý thị ở trong đường khóc lóc:
"Nàng hành sự tùy tiện, đừng có liên lụy đến chúng ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-khong-muon-lam-phu-nhan/32.html.]
Thái phu nhân cũng nói: "Gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh!"
Chỉ có giọng của Vân tỷ nhi và Hựu ca nhi vọng ra:
"Mẫu thân nhất định sẽ thắng!"
Ta khẽ mỉm cười, lòng dâng trào cảm xúc, m.á.u nóng sục sôi, đã lâu không có cảm giác như thế này!
Hai tay cầm hai thanh đao, ta hô lớn: "Mở cửa!"
Cánh cửa từ từ mở ra, bên ngoài ánh lửa chập chờn, những kẻ đó chen lấn xông vào, trên mặt đều treo một vẻ tham lam.
"Mở cửa rồi, mở cửa rồi, bọn chúng sợ rồi, anh em ơi, vàng bạc châu báu muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!"
Ta hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói:
"Hôm nay đã vào, một tên cũng không được sống sót!"
Người dưới trướng ta đều hô lớn: "Giết!"
Âm thanh này vang dội chói tai, trong đêm tối như một tiếng sấm sét!
Hai ba trăm tên lính ô hợp, đối với đội quân đã từng chiến đấu trên chiến trường thực sự như chúng ta, chẳng khác nào c.h.é.m rau c.h.é.m dưa!
Ta còn chưa động thủ, Tử Hinh đã "vụt" một tiếng xông ra, tay vung đao chém, trong chớp mắt đã c.h.é.m c.h.ế.t năm sáu người!
Trong không khí thịt m.á.u văng tung tóe, trong chốc lát, như bước vào địa ngục Tu La.
Tên cầm đầu bên ngoài xông vào, vốn tưởng rằng chúng ta đã từ bỏ chống cự, trên mặt còn treo nụ cười tham lam thèm thuồng, nhưng trong nháy mắt, đã thân đầu lìa nơi!
Bọn chúng lập tức hoảng loạn, đáng thương là bọn chúng không biết, mình sẽ phải đối mặt với một đối thủ đáng sợ đến mức nào!
Hồng Yên và Lục Khỉ gần như cùng lúc ra tay, một người hô:
"Lần này người g.i.ế.c nhiều nhất, nhất định là ta!"
Một người khác lầm bầm:
"Đao của ta đã lâu không được uống m.á.u rồi!"
Trong chính đường của Bá phủ im lặng như tờ: "..."
Mấy người vừa mới la hét đều trố mắt nhìn.
Ta không thể ngây người nữa, vội vàng xông lên!
Nếu không giết, thì sẽ bị bọn họ cướp hết mất!
--------------------------------------------------