Đối với Triệu Ngọc Hoa, ta gần như đã nói mọi lời khó nghe nhất, thật không hiểu vì sao hắn vẫn có thể "quan tâm" đến ta.
Nhưng nếu từ chối hắn nhiều lần, ta lo sẽ ảnh hưởng đến hai hài tử.
Suy cho cùng, Triệu Ngọc Hoa là phụ thân ruột của chúng.
Từ Gia Dục Quan ta đã mang về bốn thủ hạ đắc lực, lần lượt là Hồng Yên, Lục Khỉ, Diêu Hoàng, Tử Hinh.
Hồng Yên giỏi dò la tin tức, Lục Khỉ đặc biệt giỏi tra tấn bức cung, Diêu Hoàng khéo léo, hiểu lòng người, Tử Hinh... g.i.ế.c người không gớm tay, lạnh lùng vô tình.
Chuyện này, có lẽ ta chỉ có thể bàn bạc với Diêu Hoàng.
Diêu Hoàng dịu dàng cười, nói:
"Theo thuộc hạ quan sát, cô gia là người tự cao tự đại, tiểu thư không cho hắn sắc mặt tốt, ngược lại càng kích thích dục vọng chinh phục của hắn."
Nói xong nàng vén vài sợi tóc trên trán, "Nam tử, chính là nông cạn như vậy."
"..."
Ta vuốt trán, nói:
"Có cách nào, để hắn biết khó mà rút lui không?"
Diêu Hoàng suy nghĩ một chút, nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-khong-muon-lam-phu-nhan/22.html.]
"Người nam tử càng có lòng tự trọng cao, càng lo sợ bị từ chối, chỉ cần người giữ khoảng cách với hắn, lạnh nhạt với hắn, hắn tự nhiên sẽ hiểu."
Hy vọng là như vậy.
Những ngày tiếp theo, ta càng lạnh nhạt với Triệu Ngọc Hoa hơn, ngày ngày chạy đến trường đua ngựa để tránh mặt hắn.
Triệu Ngọc Hoa lại không lùi bước, ngược lại càng hăng hái hơn, cả ngày lấy lòng ta, tặng ta quà, đôi khi còn chạy đến trường đua ngựa đón ta về nhà.
Người hầu trong Bá phủ thấy vậy, bắt đầu đồn rằng ta hiền lành thục đức, tận tâm dạy dỗ con của tỷ tỷ, cuối cùng đã lay động được trái tim của Thế tử gia.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"..."
Ngay cả mẫu thân ta ở nhà mẹ đẻ cũng nghe được tin, chạy đến nói với ta:
"Thật ra tỷ phu con không tệ, cũng coi như văn võ song toàn, tiền đồ vô lượng. Nếu con có thể nghĩ thông, sống tốt với hắn, mẫu thân cũng yên lòng."
Cái gì với cái gì!
Tất cả đều là hắn một mình đa tình!
Ta bị Triệu Ngọc Hoa quấy rầy đến phiền não, một ngày nọ ta đang ở trường đua ngựa suy nghĩ xem làm sao để đánh hắn một trận, bỗng nhiên có một người từ xa phi ngựa về phía ta.
Dáng người của hắn vô cùng quen thuộc, càng đến gần ta càng kinh ngạc.
Thì ra là cố nhân đã đến!
--------------------------------------------------