Sau khi nhận mặt, Thái phu nhân ôn hòa bảo ta về viện nghỉ ngơi.
Ta thuận theo, tiện thể mang theo hai hài tử.
Về đến viện của mình, ta trước tiên dặn dò người hầu sắp xếp của hồi môn và những người ta mang theo.
Sau đó, ta nói với Vân tỷ nhi và Hựu ca nhi:
"Từ nay về sau, mỗi sáng các con đến đây ăn sáng cùng ta."
Vân tỷ nhi đã được nhũ mẫu dạy dỗ, ngoan ngoãn nói:
"Vâng, mẫu thân."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nhưng nhũ mẫu họ Tống của Hựu ca nhi lại nhỏ giọng:
"Phu nhân, ca nhi tuổi còn nhỏ... không thể dậy sớm, hay là nô tỳ mỗi ngày mang thằng bé đến ăn tối?"
Ta ngước mắt nhìn Tống thị một cái, sớm đã nghe nói bà ta là người tận tâm tận lực, coi Hựu ca nhi như con ruột, quả thật không sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-khong-muon-lam-phu-nhan/6.html.]
Nhưng con trẻ mà giao cho một người nữ tử có tầm nhìn hạn hẹp như vậy chăm sóc lâu dài, e là không thể sống sót trong nhà quyền quý này.
Ta thản nhiên nói:
"Hựu ca nhi ba tuổi rồi, không còn nhỏ nữa, giờ ăn sáng của ta cũng không sớm lắm, chỉ cần đi ngủ sớm dậy sớm, không có chuyện không dậy nổi."
Nhìn thẳng vào mắt Tống thị, ta chậm rãi nói, "Đại gia công vụ bận rộn, mỗi ngày chỉ có thể dùng bữa sáng ở nhà, Hựu ca nhi đã không còn mẫu thân ruột, chẳng lẽ suốt ngày, ngay cả mặt phụ thân cũng không được gặp sao?"
Hựu ca ca càng ít tiếp xúc với Triệu Ngọc Hoa, càng dễ sợ hãi.
Nam nhi không thể lớn lên mãi bên nhũ mẫu và mẫu thân, càng cần phụ thân ở bên cạnh dạy dỗ, bồi dưỡng.
Tống thị lúng túng nói:
"Vâng, nghe theo lời phu nhân."
Nhũ mẫu họ Địch của Vân tỷ nhi thấy Tống thị bị lép vế, trong mắt khẽ lộ ra vẻ đắc ý.
Sắp xếp xong xuôi, ta liền cho bọn trẻ về nghỉ ngơi
--------------------------------------------------