Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp An An cũng không hiểu hết tâm tư của anh, thấy anh không tin, vội vàng lắc đầu, “em thật sự không có việc gì”. Cô không muốn để cho người khác biết chuyện về cục cưng.

Ti Hạo thở dài một hơi, đi đến gần cô, thực tự nhiên vươn tay vén sợi tóc bên má cô lên, động tác vô cùng tao nhã, thế nhưng cũng làm cho người ta không tưởng được sự dịu dàng, “An An, rời khỏi cậu ta đi”. Anh đứng trước mặt cô, như một ngọn núi cao, vẻ mặt ấm áp dịu dàng, tựa như ánh sáng ban mai, không hề chói mắt, lại cực kỳ thoải mái.

Diệp An An cúi đầu, tại sao tất cả mọi người đều bảo cô rời đi, lúc thì là Tiểu Phương, Giản đại ca, bây giờ ngay cả Ti Hạo cũng thế. Chỉ là, cô thật sự không thể rời được, cô yêu người đàn ông đó, yêu một năm, suốt một năm. Hơn nữa, bây giờ cô còn có con của anh.

Rời đi, thật sự dễ dàng như vậy sao?

“Ti…”, hồi lâu sau, chữ ‘Ti’ kia như mắc kẹt ở trong cổ họng, cô mới phát hiện, cô không biết phải xưng hô thế nào với người đàn ông này. Anh đối với cô luôn tốt một cách khó hiểu, tựa như Giản đại ca vậy, cho cô một cảm giác thân thiết đặc biệt.

Giống như người nhà vậy.

Thế nhưng cô biết, cô trèo cao không nổi.

“Gọi tên anh cũng được, An An”, Ti Hạo nhận ra cô khó xử, trực tiếp mở miệng nói, anh đút tay vào trong túi quần, tươi cười ôn hòa, đối với Diệp An An mà nói, hàm chứa một mối thân thiết kỳ lạ.

“Ân”, Diệp An An gật đầu một cái, mỉm cười, xem ra mấy ngày nay đến giờ, đây là nụ cười thật tình duy nhất của cô.

Đúng lúc này Ti Hạo lấy từ trên người ra một tấm danh thiếp in chữ vàng đặt vào trong nay cô, sau đó nhìn cô một cách chân thành, “An An, nếu em dư định sẽ rời khỏi cậu ta, vậy thì hãy gọi cho anh, anh sẽ đưa em đi, bất cứ nơi nào trên thế giới đều được”, Ti Hạo anh hứa hẹn, chỉ cần cô bằng lòng thì sẽ tồn tại mãi mãi. Diệp An An đáng giá để anh làm như vậy.

Diệp An An gắt gao nắm danh thiếp trong tay, nhìn theo bóng dáng của Ti Hạo. Không giống với Mục Nham, Ti Hạo trong ấn tượng của cô vẫn là nhã nhặn lịch sự, cúi đầu, cô nhìn vào tấm danh thiếp trong tay, hốc mắt hơi cay cay một chút. Nhẹ nhàng hít hít cái mũi, cô lại đi tiếp ra bên ngoài. Mà một bàn tay của cô, vẫn đặt trên bụng mình, tựa như đang bảo vệ một thứ gì đó vậy.

Kéo kéo quần áo mình lại một chút, cô cũng không trở về ngay nơi mà cô cô đã không còn xem nó như là nhà mình nữa mà đi vào trong một cửa hàng bán đồ trẻ sơ sinh. Toàn bộ bên trong đều là quần áo cùng đồ dùng của trẻ con, mỗi một cái đều trông rất đẹp, đều rất khéo léo, nho nhỏ, màu sắc trắng tinh, thật sự yêu thích không muốn rời tay. Cô không ngừng nhìn, nghĩ đến lúc cục cưng của mình sinh ra, mặc vào những bộ quần áo này, nhất định sẽ vô cùng đáng yêu.

Không biết, cục cưng của cô sẽ giống cô, hay là giống anh đây.

Nhìn thật lâu cô mới quyến luyến rời đi, cô không dám mua, chỉ có thể đứng xem. Cục cưng trong bụng cô bây giờ vẫn là một điều bí mật, chỉ có một mình cô biết được. Khi cô vẫn chưa chắc chắn được cục cưng sẽ an toàn, cô không dám đem chuyện này nói cho bất cứ người nào hết. Cho dù Mục Nham muốn đứa bé này, nhưng còn Cố Nghê Y, người phụ nữ kia, cô ta tuyệt đối không hề đơn giản như bề ngoài của cô ta. Cô sợ cô ta sẽ làm tổn thương đến cục cưng của cô. Dù sao, cục cưng này, không nằm trong dự liệu của ai hết, mà cô sẽ bảo vệ thật tốt cục cưng của cô.

Đây là người thân duy nhất trên đời của cô.

Gió bên ngoài thỉnh thoảng thổi tới, trên mặt giống như có những gai nhọn đâm tới thực đau đớn, hà một hơi vào giữa hai tay, khí ấm bên miệng vừa ra, nháy mắt đã biến mất không thấy.

Cô đi về phía trước, bóng lưng lộ ra vẻ cực kỳ gầy yếu. Gió mùa đông thỉnh thoảng lại thổi hất lên những sợi tóc trên vai cô, trở nên xinh đẹp đến kỳ lạ, nhưng loại khí chất ôn nhu giản dị lại làm cho người ta khó quên.

Khí chất thực sạch sẽ, tựa như một đóa thanh khiết, nhẹ nhàng.

Diệp An An nhìn bụng mình, bên miệng nở một nụ cười hạnh phúc.

Cục cưng, cục cưng của cô.

Cô ngẩng đầu, liền cảm giác như mọi thứ hôm nay đều mang theo hương vị của ánh sáng mặt trời, thực ấm áp, thực ấm áp.

Cô hôm nay cũng không ngồi xe bus về, khi biết mình mang thai, cô liền đặc biệt chú ý, nên đón một chiếc taxi về. Khi xuống xe, cô đứng ở bên ngoài biệt thự, một ngày trôi qua, tâm tình cũng đã thay đổi rất nhiều. Vì đứa nhỏ này, cô càng phải kiên cường thêm mới được, như vậy mới có thể bảo vệ được cục cưng chưa sinh ra của cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...