Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đóng cửa lại, bên ngoài tuyết lại đang rơi, so với mấy ngày hôm trước tuyết còn lớn hơn nhiều, cô kéo chặt quần áo trên người. Mãi đến khi gọi được một chiếc taxi mới cảm giác ấm áp lên rất nhiều.

Diệp An An ngồi ở trên xe, trong tay cô mang theo một cái dây thắt lưng, dưới vành mắt rõ ràng có một chút viền đen, có thể thấy được đêm qua nhất định là không nghỉ ngơi tốt. Cô gắt gao ôm cái dây thắt lưng vào trong lòng, hơi thở như sương bên miệng nhanh chóng biến mất, ngón tay lạnh cóng có chút đỏ bừng.

Taxi dừng lại, cô bước xuống dưới, gió thổi thốc tới làm cho cô cực lực rùng mình một cái, bên ngoài thật sự rất lạnh, nắm lấy dây thắt lưng trong tay, cô nhìn khắp xung quanh, rốt cục cách đó không xa thấy được một thân ảnh thực quen thuộc, anh ấy là anh trai của Giản Tiểu Phương, Giản Vũ Phong.

“Giản đại ca”, cô vẫy tay về phía anh, mà người đàn ông rốt cục cũng phát hiện ra cô, ngũ quan ôn hòa, khuôn mặt tươi cười giống như có thể làm tan chảy tất cả. Tuy rằng không tuấn mỹ được như Mục Nham, thế nhưng anh lại dịu dàng một cách đặc biệt.

“An An…”, thấy cô đi vào, Giản Vũ Phong theo thói quen xoa tóc của cô, nhìn ánh mắt to tròn tươi cười của cô, trái tim lại đau đớn một chút, an an à an an, em cũng biết tấm lòng của anh mà.

“Giản đại ca, cho anh này”, Diệp An An trực tiếp cầm lấy gói to trong tay, từ bên trong lấy ra một chiếc áo len, “áo len này là của anh, khăn quàng cổ tặng cho bác trai và bác gái mỗi người một cái, còn bao tay này là tặng cho Tiểu Phương”, cô thản nhiên tươi cười, tựa như đóa hoa bách hợp nở rộ vậy, vô cùng tươi mát xinh đẹp, Diệp An An tuy rằng không phải là tuyệt thế mỹ nữ, nhưng cô lại có một nụ cười thực trong sáng vô cùng.

Giản Vũ Phong, anh trai Giản Tiểu Phương, đối với cô vô cùng săn sóc, thậm chí có khi so với Giản Tiểu Phương còn tốt hơn.

Giản Vũ Phong mở gói to ra, cúi đầu nhìn chiếc áo len trong tay, trong đôi mắt dịu dàng thoáng hiện lên chút ưu sầu nhàn nhạt, ngẩng đầu lên lại thấy trên mặt Diệp An An rõ ràng viết hai chữ chờ mong nên gật đầu một cái.

“Tốt lắm, rất đẹp, Diệp An An thật đúng là một cô gái tài giỏi, Mục Nham cưới được em, quả thật là hạnh phúc của anh ta”, nhưng là, khóe môi anh cũng hơi hơi run rẩy một chút. Đúng vậy, là hạnh phúc của Mục Nham, nhưng cũng là nhưng cũng là bất hạnh của Giản Vũ Phong anh, người con gái này, không biết tự khi nào đã đi vào trong lòng anh, cho đến khi anh biết được thì đã là ăn sâu vào tâm trí mình. Chỉ là khi anh còn chưa hiểu hết, cũng không ai báo cho anh biết thì cô đã khi kết hôn, trở thành vợ người khác mất rồi.

Diệp An An cười tít mắt, trong đôi mắt trong suốt xinh đẹp có chút vầng sáng ôn nhu, khuôn mặt nhỏ nhắn tuy là đông lạnh có chút tái nhợt, nhưng lại vô cùng tươi đẹp.

“Giản đại ca thích là tốt rồi, em không có gì để tặng mọi người, dù sao thời gian của em cũng nhiều, liền đan mấy thứ này nọ, mọi người không chê là may lắm rồi”, cô nhìn tấm áo len trong tay anh, cười thực vui vẻ, ngay cả đáy lòng cũng hơi thả lỏng một chút, thật tốt, cuối cùng cũng có thể làm cho họ một chút gì đó, cô biết kỳ thật họ cũng chẳng thiếu thứ gì, nhưng là luôn nhận được sự chăm sóc của họ, cô cảm thấy được thiếu họ nhiều lắm, nếu không làm chút gì, như vậy phải tới khi nào cô mới có thể trả hết ân huệ của họ đây.

“Đúng thật là không thể hiểu được cả ngày em suy nghĩ điều gì đây?”, Giản Vũ Phong thực tự nhiên mà gõ một cái lên trán cô, “mọi người đối xử tốt với em cũng là vì thích em, nào có nghĩ muốn em báo đáp đâu”.

Giản Vũ Phong một tay xách gói to, gói to trong tay giống như hết sức nặng, Diệp An An, em đúng là một cô gái ngốc, ngốc đến mức khiến anh phải đau lòng.

Từ miệng Tiểu Phương anh biết được, cuộc hôn nhân của cô không hạnh phúc, nhưng là cô cũng rất yêu người đàn ông kia, cho dù người đó vô tình lạnh lùng đến mức nào, cô vẫn yêu anh ta.

Nếu…nếu cô đối với anh có một chút tình yêu nào, như vậy anh cũng sẽ không từ thủ đoạn nào mà đoạt lấy cô, thế nhưng cô đối với anh, trừ lời cảm tạ kia ra, có lẽ cũng tựa như Tiểu Phương coi anh như một người anh trai.

Áo len trong tay thực mềm mại, cô ngàn kim vạn sợi mới đan thành, có thể thấy được tốn rất nhiều tâm tư, khóe mắt anh hơi hơi chó chút khô khan, khóe môi cũng cười khổ một chút.

Một trận gió lạnh như kim châm thổi tới, Diệp An An rụt cổ một chút, cô chỉnh lại một chút tóc của mình bị thỗi rối tung, tuy rằng mùa đông lạnh môi cũng có chút thâm lại nhưng cô vẫn mỉm cười.

“An An, đi thôi, chúng ta đến chỗ kia ngồi xuống”, Giản Vũ Phong nhìn trong gió thổi giống như lá rụng khiến Diệp An An run rẩy, trong mắt rõ ràng hiện lên một tia đau lòng, nhưng mà Diệp An An lại đang nhìn tấm áo len trong tay tay nên cũng đã bỏ lỡ một màn như vậy.

“Dạ..”, Diệp An An gật gật đầu, kéo chặt quần áo trên người, gió thỉnh thoảng lại thổi vào trong quần áo của cô, vô cùng lạnh, cô đi theo sau Giản Vũ Phong, lại đột nhiên quay đầu lại, đứng im một chỗ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...