Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ti Hạo đột nhiên quay đầu lại, con ngươi kì dị không còn nhìn thấy được chút ôn hòa khi nãy, thay vào đó là ánh mắt lạnh như băng, so với Mục Nham còn âm ngoan hơn vài phần. Kỳ thật đây mới chính là bộ mặt thật của Ti Hạo, bề ngoài ôn hòa chỉ là cái vỏ bọc tự vệ của anh thôi, chứ thực ra dưới gương mặt tưởng chừng như vô hại lại là một trái tim vô cùng cứng rắn.

Anh quay đầu nhìn về phía chú Lâm, hai mắt hơi hơi nheo lại, bên trong đôi đồng tử đen láy sâu thẳm như hồ nước không thấy đáy, “chú Lâm, cháu nhờ chú đi điều tra về một người, nhanh nhất được không?”.

Chú Lâm sau khi nghe xong, chỉ gật đầu một cái. Ông không phải là người nói nhiều, nhưng chỉ cần thiếu gia đưa ra mệnh lệnh, vậy thì đó cũng chính là sứ mệnh của ông.

Cùng thời gian đó, một mình Mục Nham ngồi trong phòng làm việc, trong tay hắn cầm tấm chi phiếu, ngón tay trở ngược lại một chút, môi gắt gao mân. Đây là hắn nhờ Thượng Quan Thuyên giao cho Giản Tiểu Phương, nhờ cô ta đưa đến cho Diệp An An. Chưa được đến một ngày liền bị trả về đây, hắn chỉ là có ý tốt muốn giúp cuộc sống của người vợ cũ kia của hắn tốt hơn một chút mà thôi, nhưng cô lại cự tuyệt hoàn toàn.

Như vậy không phải tốt lắm sao, cô cự tuyệt tất cả của hắn cho, như vậy cũng có nghĩa là cô sẽ không sẽ không đến làm phiền hắn nữa. Thế nhưng lần này lại khác, hắn vậy mà lại có một loại cảm giác không thoải mái.

Người phụ nữ này để lại dấu ấn trong lòng hắn quá sâu, qua một thời gian dài như vậy, nhưng hắn lại không quên đi được chút nào. Thậm chí, ngay cả căn phòng kia cũng không cho phép bất luận kẻ nào được động đến, thế cho nên căn phòng đó vẫn giữ nguyên bộ dạng từ khi Diệp An An rời đi, một chút cũng không thay đổi.

Xem ra, hắn đối với người phụ nữ kia đã quá quen thuộc, thật sự là rất khó khăn để bỏ được.

Tuy rằng đầu bếp luôn dựa theo yêu cầu của hắn để làm cơm từng bữa, nhưng hắn mãi vẫn không tìm về được cái loại cảm giác kia, một loại cảm giác giống như gia đình, gia đình?!! Hắn vỗ nhẹ cái trán mình mấy cái, hắn chẳng phải đã có gia đình rồi sao, có vợ, là người phụ nữ hắn yêu, cũng sắp có đứa nhỏ của hắn, nhưng sao hắn vẫn cảm giác có chút không chân thật.

Đem chi phiếu bỏ vào trong túi áo, có lẽ hắn nên đi gặp mặt người vợ trước kia của mình, hắn muốn biết rằng, rốt cuộc người phụ nữ này còn có ảnh hưởng bao nhiêu tới hắn, Mục Nham hắn sẽ không bạc đãi phụ nữ, huống chi cô lại từng là vợ trước của hắn, để cho cô phải dọn ra ngoài ở cũng không phải chuyện hắn muốn làm ra. Đứng lên, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, từ cánh cửa mở ra, thân ảnh Cố Nghê Y vẫn cứ động lòng người như cũ đi đến, bụng hơi lộ ra nhưng vẫn rất xinh đẹp.

“Nham, hôm nay anh đã nói muốn đưa em đi khám thai, cục cưng của chúng ta cũng nhớ ba ba của nó đó”, Cố Nghê Y mềm mại tựa lên người Mục Nham, Mục Nham đưa tay đỡ lấy, bàn tay đặt lên trên cái bụng hơi nhô lên của cô, đứa nhỏ của họ đã sắp được bốn tháng, đây là lần đầu tiên họ có cục cưng.

“Uhm, anh biết, chúng ta đi thôi”, Mục Nham nhấp môi một chút, xem ra, chuyện đi tìm Diệp An An phãi hoãn lại ít ngày nữa, đứa nhỏ của hắn quan trọng hơn, mà hắn lại không có kinh nghiệm làm cha, nhưng thực sự rất chờ mong cũng rất yêu thương đứa nhỏ này.

Cố Nghê Y khoác tay Mục Nham đi ra ngoài, những nhân viên nữ bên ngoài đều lộ ra ánh mắt vừa hâm mộ lại vừa ghen tị với cô, cô ngước cằm lên, khóe môi xinh đẹp nhếch lên thực đắc ý, đối với ánh mắt nhìn chăm chú của những người này, cô vô cùng thích thú, mà bọn họ cũng chỉ có thể nhìn cô như vậy. Phu nhân tổng tài của tập đoàn Mục thị, thân phận này chói lọi đến mức nào, cuối cùng cũng thuộc về cô. Hơn nữa không kẻ nào có thể cướp đi được, cô vuốt ve bụng của mình, đứa nhỏ này, chính là vũ khí lớn nhất của cô.

Trong bệnh viện, Mục Nham và Cố Nghê Y cùng người hầu đi tới, tay Mục Nham vẫn luôn cẩn thận đỡ ở thắt lưng của Cố Nghê Y. Vẻ mặt của hắn rất bình tĩnh, tuấn nam mỹ nữ đứng cùng một chỗ khiến cho người qua lại không người nào không ngoảnh mặt lại mà nhìn, có cha mẹ như vậy, ai cũng tin chắc rằng đứa con chưa sinh ra của họ nhất định sẽ là một đứa bé tuyệt mỹ.

Vả lại, đứa nhỏ của họ tất nhiên từ bây giờ trở đi cũng nhất định sẽ là con cưng của trời. ( thiên chi kiều tử ).

Hai người đi vào một phòng kiểm tra VIP, bên trong phòng chỉ có hai người họ, mà bác sĩ đương nhiên cũng là tốt nhất của bệnh viện. Mãi cho đến một lúc lâu họ mới đi ra, về đứa nhỏ này bọn họ vô cùng lo lắng.

Dù sao Mục Nham cũng sắp ba mươi tuổi mới có đứa nhỏ này.

Hai người đi tới, Cố Nghê Y đặt một tay lên bụng của mình, một loại cảm giác vô cùng tốt, không phải ai cũng có thể có được.

Diệp An An cầm bản xét nghiệm đi về phía trước, bác sĩ nói cho cô rằng, cục cưng của cô là một bé trai, hóa ra Tiểu Phương thật sự đoán đúng rồi, cô ấy mua toàn bộ đều là quần áo của bé trai, thế này thì không phải lãng phí rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...