Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chương 47

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

" Anh, có chuyện gì vậy?" Giọng nói của Diệp An An có chút ngần ngừ. Nàng chợt phát hiện, sắc mặt của anh rất kém, hơn nữa con rất nguy hiểm, ánh mắt tức giận thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng như ánh sao giữa bầu trời đêm tịch mịch.

Không thể phủ nhận, anh là một người đàn ông tuấn mỹ. Ở anh luôn có thứ khiến người ta không thể rời mắt, khiến người ta chỉ có thể ngưỡng vọng cũng giống như nàng vậy.

Còn nàng, Diệp An An, nàng chỉ là một cô gái bình thường, quá mức bình thường. Được là vợ của anh chẳng lẽ nàng còn có thể cảm thấy chưa đủ hay sao?

Mục Nham thất thần nhìn Diệp An An. Lúc này, đôi mắt nàng rất trong trẻo tựa như dòng suối chảy đưa tình, hàng mi run rẩy, lại có chút hơi nước. Ánh mắt của nàng rất chăm chú. Trong ánh mắt ấy chỉ có mình anh, duy nhất một mình anh.

Không biết vì sao, anh đột nhiên phát hiện, người vợ này của anh, tuy không phải một cô gái xinh đẹp, quyến rũ, nhưng lại cho người ta cái cảm giác giống như một đóa hoa bách hợp. Thanh nhã, giản dị làm cho người ta nhịn không được mà muốn chạm vào tiếp cận.

Ánh mắt của anh lóe lên một tia cảm xúc, thế nhưng lại cũng nhanh chóng mất đi khiến cho Diệp An An không thể nắm bắt, đợi cho đến khi nàng muốn bắt lấy cảm xúc đó của anh thì lại không thể tìm thấy đâu nữa.

Người đàn ông này thật sự rất khó hiểu, ngay cả những người bạn chí cốt cũng khó có thể hiểu hết được anh, huống chi là nàng. Nhưng nàng biết, anh vốn là một người rất dịu dàng, chỉ có điều anh thường cố tình dấu đi cái biểu cảm ấy mà thôi.

Hai người cứ như vây, chăm chú nhìn đối phương. Căn phòng thanh nhã nhưng có phần hơi yên lặng, chợt như được sưởi ấm, bầu không khí cũng như ngưng đọng. Vẻ mặt Mục Nham đột ngột thay đổi. Hai khóe môi khẽ nhếch lên, dường như có ý cười. Song vẻ mặt vẫn rất lãnh đạm.

" Diệp An An, tôi đói bụng" anh nói rất tự nhiên, không có chút gì là đang làm bộ. Câu nói của anh rất đơn thuần. anh tới đây cũng chỉ là để nói cho nàng biết chuyện này mà thôi. Một bàn đồ ăn kia thực đáng tiếc. Nhưng anh cũng không có ý định sẽ ra ngoài ăn. Kỳ thực là anh không có thời gian, chỉ cần đến văn phòng, anh sẽ như một cái công tắc, cứ thế lao đầu vào công việc không thiết ăn uống. Mà anh lại không muốn ngược đãi cái dạ dày của mình.

" Đói..." Diệp An An nghe được lời anh nói, cảm thấy hơi giật mình, vẫn nhìn anh như chưa tin vào những gì vừa nghe thấy. Thì ra đây mới là ý muốn của anh. Nhưng nàng nhìn đồng hồ ở phía sau, bây giờ đâu có kịp để làm gì nữa chứ? Đột nhiên, nàng như chợt nhớ ra, ngẩng đầu nhìn lên cái vẻ mặt đang hết sức sốt ruột của anh.

" Anh chờ một chút". Nàng nói xong, liền xoay người vào trong phòng, để lại anh với vẻ mặt vẫn còn chút lãnh đạm. Anh mặc dù không có vẻ giận nhưng cặp lông mày vẫn hơi nhíu lại "Thật không biết cô ta định làm gì đây?". Tuy vậy, anh vẫn đứng ở cửa chờ nàng, vì vừa rồi nàng bảo anh chờ.

Diệp An An vào phòng, bưng bữa sáng của mình lên rồi bước ra, chỉ là khoé miệng hơi mỉm cười, ánh sáng ấm áp trong phòng phảng phất trên mặt nàng, có chút ấm áp, cũng có chút sáng ngời, thực rất xinh đẹp.

Nụ cười của nàng vô cùng hạnh phúc, giống như mùa xuân ấm áp vậy.

Mục Nham ngồi trên sô pha. Diệp An An lại lúi húi thu dọn lại đống bề bộn. Nhìn những đồ ăn ngon mà mình đã làm, chỉ có thể cười cười...những thứ này... thật lãng phí quá đi.

Nàng đem những thứ đã hỏng vứt vào thùng rác rồi ngồi ở một bên sô pha nhìn anh ăn. Tuy chỉ là một chút cháo và bánh bao, nhưng anh lại có vẻ rất thích, càng không có vẻ gì là chán ghét.

Sau khi ăn xong, anh dùng khăn khẽ lau lại miệng. Một nền giáo dục tốt đã khiến cho anh dù ở đâu cũng tỏ ra hết sức bình tĩnh và tao nhã.

"Diệp An An, giúp tôi đeo cravat" Anh quay đầu nhìn nàng, gọi nàng bằng cả họ và tên, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.

Diệp An An nghe tiếng, liền đứng dậy tiến tới, cầm lấy cravat đeo vào giúp anh. Nàng cúi đầu, ngửi thấy hương thơm thanh mát của anh. Nàng biết, anh vốn là người ưa sạch sẽ. Trên người anh lúc này, chỉ có mùi hương của chính anh thôi, đã không có mùi nước hoa của người đàn bà kia nữa.

Mục Nham cũng cúi đầu nhìn nàng, hít lấy hương thơm nhàn nhạt trên người nàng, quả nhiên rất khác với mùi nước hoa của cô ta, rất tự nhiên. Đột nhiên, anh phát hiện dường như bản thân có chút mê luyến mùi hương này. Ánh mắt anh vì thế mà hơi nheo lại, nhưng cũng rất nhanh nó lại khôi phục lại như thường ngày.

Anh biết, từ sau khi anh về nàng phát sinh quan hệ, đối với nàng, anh cũng không còn bài xích như trước kia. Mà vốn anh cũng không có chán ghét nàng. Hiện tại, có một số việc đã trở thành thói quen, khiến anh vĩnh viễn cũng không thể quên. Dường như, nàng đang từ từ bước vào cuộc sống của anh, khiến anh không thể quên lần đầu tiên của hai người.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...