Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên mỏm đá cạnh bờ biển, sóng biển vẫn cứ vỗ vào những tảng đá như trước, từ thanh âm của sóng biển, bờ đá, mơ hồ truyền đến từng tiếng lại từng tiếng thở hổn hển của đàn ông, còn có tiếng thút thít tinh tế của phụ nữ, thấp thoáng chút đáng yêu bất đắc dĩ.

Giằng co thật lâu thật lâu.

Diệp An An mặc xong quần áo, cảm giác giữa hai chân cực kỳ đau nhức, trên gương mặt tái nhợt cũng là lộ ra một chút hồng hào nhàn nhạt, vẻ mặt cô phức tạp nhìn chằm chằm người đàn ông đã ngủ say, người đàn ông này, khiến cho cô biết thêm một tầng hiểu biết về chuyện giữa nam nữ, cô cũng không hối hận vì đã cứu anh ta, cũng không hối hận vì đã đem chính mình cho anh ta. Cô bây giờ, chẳng còn gì để bận tâm nữa. Cô đưa tay đặt lên trên trán người đàn ông, đã không còn nóng như lúc nãy nữa, có lẽ anh ta đã hạ sốt rồi.

@nữ 9 đầu tiên tỉnh hơn anh nam sau khi làm…hihi

Cô rút tay về, ngón tay lại một lần nữa hạ xuống, nhẹ nhàng vỗ về gương mặt người đàn ông, cúi đầu, khẽ thì thầm bên tai người đàn ông, “xin hãy sống thật tốt”, anh ta đã khát khao được sống như vậy, còn cô, anh ta đã cho cô một loại hy vọng để tiếp tục sống, sinh mệnh, yếu ớt biết bao, cô cũng muốn được sống tiếp, cho dù là không vui vẻ.

Cầm tấm áo của người đàn ông đắp lên người anh ta, cuối cùng cô quay đầu lại một lần nữa, trong đêm đen, chỉ mơ màng nhìn thấy được hình dáng của anh ta, vô cùng tuấn mỹ.

Từng bước một rời xa, nhưng đến sau cùng, cô lại chạy một mạch về phía trước, đường chân trời vẫn là một mảnh đen kịt, hừng đông còn phải rất lâu nữa mới đến.

Mãi cho đến đường chân trời thấp thoáng chút ánh sáng, bầu trời từ từ chuyển thành màu lam, hơi nước trên bờ biển cũng lui bớt đi, chỉ là tiếng sóng biển không còn đánh lên các mỏm đá nữa, tất cả lại trở nên như cũ, nhưng kỳ thật tất cả đều đã thay đổi.

Người đàn ông nằm trên bờ cát, vươn tay che trên mắt mình, ngón tay hơi hơi tách ra một chút, anh chậm rãi mở hai mắt, tựa như vẫn còn chưa thích ứng được ánh sáng mặt trời trước mắt. Một lúc lâu sau, anh buông tay xuống, che đậy một màu tím sâu lạnh như băng.

Người đàn ông ngồi dậy, quần áo trên người rơi xuống bên hông, anh cúi đầu nhìn thân thể trần truồng của mình, trong mắt chợt lóe lên một tia màu tím khác.

Anh mặc quần áo vào, quần áo như đã khô, mặc lên trên người của anh, không thể che giấu được một loại khí thế vương giả, cơ thể đẹp hoàn hảo như người mẫu, vô cùng cao lớn. Anh xoay người, ngũ quan lập thể ẩn trong ánh sáng ban mai, lộ ra vài phần ám muội, chỉ có hai con ngươi của anh, giống như lạnh như băng. Ánh sáng chiếu vào, tựa như hai viên ngọc tím xinh đẹp, thần bí, sâu thẳm, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Nhìn bờ biển, anh theo thói quen đưa tay đặt lên cổ mình, con ngươi vốn dĩ lạnh như băng cũng là bắt đầu có chút vẻ mê man.

Diệp An An nhanh chóng rời khỏi thành phố này, không ai biết một đêm đó trên bờ biển kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Mà cô khi nhớ lại, chỉ cười nhạt, coi như một giấc mộng là được rồi. Cô chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ, trong đó trừ vài bộ quần áo cũng chẳng còn gì hết. Cô lang thang hết thành phố này đến thành phố kia, cô không biết mình muốn tìm kiếm điều gì, thế nhưng cũng không thể dừng lại. Cũng nhờ vào số tiền do bán được chiếc vòng tay kia, cô cũng không cần vì kế sinh nhai mà bôn ba gì nữa.

Cho đến hơn một tháng sau, cô đi tới một thành phố lớn khác, cô nghĩ chắc phải định cư lại nơi này thôi, bởi vì cô thật sự đã quá mệt mỏi rồi.

Cô không có mái nhà nào của mình, bốn bể đều là nhà, nhưng là, cô thật sự rất mệt mỏi.

Thuê một căn phòng nho nhỏ, bên trong cái gì cũng đầy đủ, thêm một phòng tắm, tuy rằng không lớn, nhưng ột mình cô là đủ rồi. Ở đây cô đi tìm việc tại một công ty, bằng cấp của cô cũng không tốt, tuy rằng đã tốt nghiệp đại học, thế nhưng lại không có chút kinh nghiệm thực tế nào, cho nên ở công ty, cô làm một công việc cấp kém nhất, đó chính là người dọn vệ sinh. Nhưng cô không cho rằng phần việc này là không tốt chỗ nào, với cô mà nói, công việc thế nào cũng không khác nhau là mấy. Hơn nữa, công việc này có rất mệt đi nữa, như thế cũng tốt, sẽ không còn thời gian để nghĩ đến những chuyện khác.

Buổi tối, một mình cô đang ăn cơm, bỗng nhiên ngửi thấy một trận mùi vị dầu mỡ, khó chịu trong người cô bắt đầu dâng lên, sau đó rất nhanh như dội lại, cô che miệng lại, rốt cuộc nhịn không được nữa mà chạy vào toilet, ói không ngừng.

Đến lúc cô ngẩng đầu lên, trong gương phản chiếu một gương mặt vô cùng tái nhợt, lúc này lại làm cho người ta làm cho người ta vừa kích động lại vừa sợ hãi.

Cô đứng thẳng người, tay khẽ đặt lên trên bụng mình, cục cưng, là con sao? Con quay lại rồi sao, quay lại bên mẹ rồi sao?…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...