Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chương 181

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cô có thể đi”, anh lạnh lùng nói, sau đó lại xoay mình lại, đem người phụ nữ kia như không tồn tại…

“…”

“Lance, chúng ta còn chưa có…”, người phụ nữ cầm chi phiếu, khi nhìn đến những con số trên đó thì hai mắt sáng rực lên, cô ta rất thích tiền, nhưng hiện tại cô ta càng muốn có được người đàn ông này hơn. Nhưng xem ra, anh ta có vẻ như chẳng để cho cô chút cơ hội nào.

“Đừng để cho tôi phải nói đến lần thứ hai”, Lance vẫn không quay đầu lại, nếu là một người phụ nữ thông minh, tự nhiên sẽ hiểu ý tứ trong lời nói của anh, bây giờ còn nhẹ nhàng mà bảo cô ta đi ra, nhưng còn nhùng nhằng thêm lát nữa chắc là anh sẽ trực tiếp quăng cô ta ra ngoài . Nếu không ngại mất mặt thì cô ta cứ việc thử.

Người phụ nữ tức giận giẫm chân một cái, mặc quần áo của mình vào rồi ra ngoài luôn. Nhưng khi đi đến cửa, cô ta bỗng quay lại nhìn thoáng qua Lance, phía bên ngoài cửa sổ, dường như còn thú vị hơn cô thì phải.

Cô thực sự đã quá thất bại, phỏng chừng người đàn ông kim cương này, cô chẳng có cơ hội nào.

Cánh cửa ‘rầm’ một tiếng đóng lại, Lance vẫn đứng tại chỗ, ánh đèn rực rỡ mới lên, cảnh đêm tại thành phố này, đối với anh, lại hiện ra có chút xa lạ.

Diệp An An, đột nhiên anh bất tri bất giác nhớ đến cái tên này, cũng bắt đầu nghĩ đến bữa cơm trưa ngày mai. Anh rất ít khi phải chờ đợi cái gì, nhưng lúc này đây, anh thật sự rất mong chờ.

_________________

Diệp An An ôm hộp cơm, có chút do dự bước từng bước lên trên lầu trên. Nhưng lúc này cô lại không đi bằng thang máy, vừa rồi anh mới vừa thúc dục, chính là nghe được thanh âm của anh, trái tim của cô không khỏi đập mãnh liệt hơn. Ôm chặt hộp cơm của mình, giống như làm như vậy mới có thể cho chính mình được chút dũng khí vậy.

Mãi đến khi đi lên được tầng trên cùng thì chân của cô đã muốn rã rời, ngẩng đầu lên, cô liền nhìn thấy Lance đang ngay đằng trước, hai tay khoanh trước ngực, rõ ràng là đã có chút mất kiên nhẫn vì phải chờ đợi.

“Thang máy hỏng rồi sao?”, giọng điệu của anh thực lãnh đạm, phải biết rằng, từ lúc gọi điện thoại giục cô đến giờ đã được gần nửa tiếng rồi. Một khoảng thời gian nhiều như vậy, thì ra cô đang đi cầu thang bộ. Người phụ nữ này không biết đầu óc của cô ta đang nghĩ gì nữa.

“Không có, không có”, Diệp An An vội vàng lắc đầu, “Là do tôi đang giảm béo”, cô đột nhiên nhớ tới lí do này, nhưng Lance nghe xong chỉ nhàn nhạt liếc mắt cô một cái, khóe môi hai bên hơi nhếch lên.

“Cô cũng cần sao?”, anh nhìn về phía ngực của cô, Diệp An An quẫn bách cả mặt đỏ bừng. Kỳ thật, cô không cần giảm gì nữa, mà cần tăng cân mới đúng. Cái cớ này quả thật là buồn cười.

Nhận lấy hộp cơm trong tay Diệp An An, bên trong vẫn còn ấm. Anh nhân tiện túm luôn cánh tay của cô, Diệp An An muốn giãy ra, lại bị anh quăng cho cái nhìn cảnh cáo. Sau đó, cô đành mặc cho anh lôi kéo mình đi.

Hai người thực ra cũng không quen biết quá, nhưng khi ở chung một chỗ thì lại có một cảm giác thân thuộc nói không nên lời, anh biết, mà cô dường như cũng hiểu được.

Bên trong phòng làm việc, Lance ngồi xuống mở hộp cơm ra, không cần Diệp An An nói cái gì, trực tiếp đem cơm trong hộp chia đôi, anh còn cố ý bới vào chén Diệp An An nhiều hơn một chút, cô gái này, quả thực là rất gầy.

Diệp An An đang ăn cơm, nhưng hốc mắt lại như nóng lên, động tác lơ đãng như vậy cũng khiến cô cảm động, chưa từng có người nào đối với cô như thế, chưa từng có…

Kỳ thật, cô rất dễ bị làm cho cảm động, thật sự.

Không khí bên trong phòng im lặng lạ thường, mà hôm nay cũng không phát sinh chuyện gì. Hết thảy đều bình thường như thế, tựa như nụ hôn kia của hai người chỉ là một giấc mộng, cô vẫn là nhân viên kiêm đầu bếp lâm thời của anh. Có điều, Diệp An An lại không hề nhận ra, có khi lơ đãng, hai người như đã lạc mất cảm tình của chính mình.

_____________

Tại một căn biệt thự ba tầng, Cố Nghê Y đang ngồi trên sô pha, còn đứng cạnh là bảo mẫu đang ôm Mục Khả Tâm, thỉnh thoảng dỗ dành nó, đến một lúc sau, người hâu kia bởi vì có việc cho nên đem mục tâm đặt xuống bên cạnh Cố Nghê Y rồi đi ra ngoài.

Đôi môi đỏ mọng của Cố Nghê Y mân chặt, cô trừng mắt nhìn đứa bé gái bên cạnh, đây là con gái của cô, tuy rằng là do cô sinh ra, nhưng nó với cô một chút cảm tình cũng không có. Nó được sinh ra chính là vết nhơ dai dẳng của cô, từ ngày đầu tiên nó ra đời, cô đã có loại cảm giác này, quả nhiên, từng ngày từng ngày nó lớn lên, ngũ quan so với cô càng ngày càng một trời một vực, tất cả cảm tình của cô với đứa con này cũng từ từ mà biến mất hầu như không còn.

Mỗi lần nhìn đến gương mặt của nó, cô liền cực kì buồn bực, không giống cô, lại không giống Mục Nham.

“Mẹ…”, Mục Khả Tâm đã hơn hai tuổi rồi nên cũng bắt đầu biết nhận thức, con bé biết người mẹ này không thích nó. Bởi vì mẹ chưa từng cười với nó, lại rất ít ôm nó, nhưng dù sao nó vẫn rất thích mẹ.

Vươn cánh tay nho nhỏ ra, cánh môi của Mục Khả Tâm hơi run rẩy, “Mẹ, ôm Khả Tâm một cái”, thanh âm của nó rất nhỏ, nghe ra trong đó còn mang theo chút sợ hãi, nhưng rất muốn được mẹ ôm, đứa nhỏ đối với tình thương của mẹ là khát vọng trời sinh, cũng là thiên tính.

Cố Nghê Y chỉ nhìn nhìn nó, ngay cả cử động một cái cũng không thèm động, Mục Khả Tâm liền đứng dậy trên sô pha, đi đến bên Cố Nghê Y.

“Mẹ, mẹ…”, con bé gọi mẹ, rõ ràng là không hiểu sự chán ghét là gì trong mắt của Cố Nghê Y.

“Tránh ra”, cô ta đột nhiên đẩy mạnh, kỳ thật, ý định của cô ta chỉ là muốn đẩy con bé cách xa mình ra, cô ta không muốn ôm nó, nhưng không ngờ rằng, mình đã quên mất, Mục Khả Tâm chỉ là một đứa trẻ con, sô pha đã không chắn được thân thể của con bé, mà khí lực của cô đã quá lớn mất rồi.

Kết quả là thân mình tròn tròn nho nhỏ của Mục Khả Tâm từ trên sô pha trực tiếp lăn xuống đất, bảo mẫu liền nghe thấy một trận khóc thét, vô cùng thê lương, vội vàng từ bên trong đi ra, kết quả bà liền nhìn thấy Mục Khả Tâm đang nằm trên mặt đất, cả người bị dọa đến chân tay nhũn cả ra.

Ông trời ơi, bé gái đang chảy máu trên mặt đất là tiểu thư sao.

“Tiểu thư…”, bà vội vã ngồi xổm xuống, ôm bé gái trên mặt đất lên, cái trán con bé đều là máu, còn đang chảy ra không ngừng. Sắc mặt bảo mẫu tái nhợt, chân tay bắt đầu luống cuống cả lên.

Mục Khả Tâm khóc không ngừng, khàn cả cổ, chỉ có trong cổ họng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nức nở, mà Cố Nghê Y thì đứng ở một bên, không thể tin được nhìn đứa con gái trên mặt đất. Cô ta không phải cố ý, thật sự không cố ý, cô ta chỉ muốn đẩy con bé ra, không nghĩ rằng sẽ làm nó bị thương.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”, Mục Nham trực tiếp đẩy cửa ra, hắn từ bên ngoài đã nghe thấy tiếng con gái khóc, ngay cả xe cũng không thèm khóa liền đi thẳng vào nhà, đến khi nhìn thấy thân thể nho nhỏ đang chảy máu nằm trong lòng bảo mẫu thì đồng tử của hắn mạnh mẽ co rút.

“Khả Tâm”, hắn chạy nhanh về phía trước, trực tiếp đoạt lấy Mục Khả Tâm từ tay bảo mẫu, Mục Khả Tâm bị đau đến không mở được cả mắt ra, cả thân mình không ngừng run rẩy, lúc này nó một chút thanh âm cũng không còn.

Mục Nham gắt gao ôm con gái, nhìn về phía Cố Nghê Y, ánh mắt khát máu lạnh lùng làm cho Cố Nghê Y tối sầm lại, có chút bất an ngồi phịch xuống ghế….

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ
Chương 181

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 181
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...