Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thác Ngọc

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng sau từng ấy chuyện, bao nhiêu xúc cảm dường như đã theo gió tan đi.

Ta ngẩng đầu, bình thản nhìn hắn:

"Hầu gia còn điều gì muốn nói chăng? Nếu không có, vậy xin thứ cho ta cáo lui trước."

Dứt lời, ta bước ngang qua hắn định xuống lầu, nào ngờ lại bị kéo giật lại.

Sắc mặt Tạ Tông Cẩn lộ rõ sự mất kiên nhẫn:

"Nàng làm loạn đủ chưa? Thành thân mười năm, nàng thật sự muốn hòa ly ư?"

Ta không hiểu hắn nói vậy là có ý gì?

Thư hòa ly đã ký, chẳng lẽ là giả?

"Hầu gia nói lời ấy là sao? Thư hòa ly đã lập, từ nay về sau mạnh ai nấy sống, không liên quan gì đến nhau nữa."

Ta giật tay khỏi hắn, nhưng hắn nắm rất chặt, ta không rút được.

Ánh mắt Tạ Tông Cẩn khóa chặt lấy ta, giọng nói mang theo sự bố thí ban ơn:

"Ta biết nàng giận mà đòi hòa ly là bởi để tâm việc Vân Lan mang thai. Ta có thể bảo đảm, đứa nhỏ đó tuyệt đối không vượt mặt A Ngọc. Theo ta hồi kinh đi."

Lời vừa dứt, Tạ T.ử Ngọc ở bên liền liếc ta một cái, ánh mắt rõ ràng viết rằng—ngươi còn không mau gật đầu đồng ý?

"Ngươi muốn ta quay về, chẳng qua là sợ mang tiếng thôi, đúng không, Tạ Tông Cẩn?"

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hầu phủ quy củ rườm rà, một khi đã gả vào, lễ nghi chẳng thể có sai sót nửa phần.

Sáng tối vấn an, quà cáp qua lại, không việc nào không nhọc lòng.

Nhưng Tạ Tông Cẩn chưa từng giúp ta, chỉ để mặc ta quay như chong chóng.

Đợi đến khi ta làm sai, hắn lại nhìn ta bằng ánh mắt lạnh như băng, như thể mọi chuyện đều nằm trong dự liệu, như thể ta sinh ra là để làm sai.

Ta từng rất cố chấp, ôm một ngụm tức trong lòng, nhất định phải làm cho tốt. Không ít lần ngủ thiếp đi khi trời vừa rạng sáng.

Nhưng hóa ra, như vậy vẫn là không đủ.

Bằng không, hắn cớ gì phải nạp thiếp?

À, không đúng. Người ấy vốn là kẻ mà hắn yêu từ thuở bé.

Chỉ là năm xưa nàng không giúp được gì cho hầu phủ, giờ hầu phủ đã vực dậy, đương nhiên phải nghênh nàng vào cửa.

Quẩn quanh bao nhiêu năm.

Chỉ có ta, như một kẻ ngốc, như một con rối bằng đất, bị nhốt trong danh xưng "chủ mẫu hầu phủ".

Uất nghẹn và oan khuất tích tụ bao năm ập tới, ta không nhịn được nữa, giơ tay lên, tát hắn một cái vang dội:

"Dùng xong thì vứt, sợ bị người ta đàm tiếu sao? Nhưng những năm qua, ngươi xem ta là gì?"

Rõ ràng chẳng thương ta, nhưng lại dựa vào tài lực nhà họ Thôi, vực dậy hầu phủ từ chỗ suy tàn.

Một tiếng "bốp" giòn tan vang lên, mặt nam nhân nghiêng hẳn sang một bên.

"Không cho phép bà đ.á.n.h phụ thân ta!"

Tạ T.ử Ngọc vốn đứng một bên đã khó chịu, nay mặt biến sắc, lập tức lao tới đẩy mạnh ta.

Một luồng lực đạo nặng nề ập đến. Sau lưng ta là cầu thang, chân trượt, thân thể liền đổ nhào về sau!

"Thôi Oản!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thac-ngoc/chuong-5.html.]

Tạ Tông Cẩn vươn tay muốn níu lấy, nhưng chỉ tóm được khoảng không, lòng n.g.ự.c như bị khoét rỗng.

Tạ T.ử Ngọc cũng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, thần sắc sững lại một thoáng, nhưng rồi lại hừ khẽ, bĩu môi:

"Ai bảo bà dám đ.á.n.h phụ thân ta, ngã cũng đáng!"

Trước mắt ta quay cuồng, một trận đau đớn x.é to.ạc lan khắp toàn thân.

Triệu Tri Ngọc khi ấy vừa xuống tới tầng dưới, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, sắc mặt đại biến.

Nó như phát điên, hất tay Triệu Cảnh Tu ra, lao thẳng về phía ta.

Thấy m.á.u chảy từ thái dương của ta, sắc mặt nó tái nhợt, bàn tay nhỏ run rẩy không dám chạm vào:

"A nương!"

Trước mắt ta tối sầm, rất nhanh liền mất đi ý thức.

11

Lúc ta tỉnh lại, đã là ngày hôm sau.

Triệu Tri Ngọc gục đầu bên mép giường, thấy ta mở mắt, liền luống cuống rót nước đưa ta.

Ta gắng sức ngồi dậy, khóe mắt thoáng trông thấy một bóng dáng cao lớn đứng ngoài cửa, hẳn là Triệu Cảnh Tu.

Ta mím môi, lại nhìn đứa nhỏ trước mặt, trầm mặc một lúc, rốt cuộc vẫn mở lời:

"Thế t.ử điện hạ, ta không phải là mẫu thân của con. Gọi như vậy, sẽ khiến Vương gia khó xử."

Triệu Tri Ngọc khẽ run tay, suýt chút nữa làm đổ nước lên người ta.

Nó cụp mi, khẽ khàng hỏi:

"Con hiểu rồi, nhưng mà, khi Tạ T.ử Ngọc đẩy người, người vẫn còn thương hắn sao?"

Một câu hỏi bất chợt, khiến ta thoáng sửng sốt.

Tuy chẳng rõ ý nó là gì, nhưng ta vẫn đáp: "Nó sẽ theo phụ thân mình về thôi."

"Ồ."

Triệu Tri Ngọc không nói thêm lời nào, chỉ nhẹ nhàng rũ mắt, che đi cảm xúc trong đáy lòng.

Ta ở nhà dưỡng thương nửa tháng.

Ca ca ta sau khi biết được đầu đuôi sự việc thì nổi trận lôi đình, mắng hầu phủ là phường vong ân phụ nghĩa.

Ngay cả khi Tạ Tông Cẩn đến cửa thăm hỏi, huynh ấy cũng thẳng tay từ chối, miệng mắng Tạ T.ử Ngọc là tiểu súc sinh, đồ vong ân bội nghĩa.

Chửi đến mức sắc mặt cha con nhà họ Tạ khi xanh khi trắng, cuối cùng tối hôm ấy liền lên đường rời Dương Châu.

Ngoài ra, để tỏ lòng cảm tạ, ca ca còn đặc biệt thu xếp phòng nghỉ, mời cha con nhà họ Triệu ở lại, coi như cảm tạ.

【Hahahahaha ca ca đúng là người nhà thật sự! Có cháu ngoại hay không cũng chẳng bằng muội muội!】

【Nhưng mà sao ta lại cảm thấy tên họ Tạ kia hình như có chút hối hận rồi? Dẫu gì cũng là vợ chồng bao nhiêu năm, làm sao lại không có tình cảm?】

【Ai mà biết được. Nhưng mà này, vụ ngọc bội là sao nhỉ? Tạ T.ử Ngọc từ khi nào đưa ngọc cho tiểu thế t.ử ấy...?】

Hồng Trần Vô Định

Những dòng chữ quen thuộc lại lướt ngang mắt ta.

Nhắc đến tiểu thế tử, trong đầu ta chợt hiện lên dáng vẻ thiếu niên nhỏ tuổi mím môi ăn chè củ sen hôm nọ, mặt nghiêm túc đến buồn cười.

Miếng ngọc bội kia...

Nếu Tạ T.ử Ngọc thật sự tặng cho nó, thì cứ xem như tặng đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thác Ngọc
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...