Hiện tại, ta là một thái giám giả dạng.
Vì hạnh phúc của chủ tử, ta lén lút vào tẩm điện của hoàng thượng giữa đêm, dẫn ngài đi giao phối... à nhầm, đi sủng hạnh chủ tử.
Nhưng hoàng thượng tỉnh giấc, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ta.
"Ngươi là người của cung nào?"
Ta quay đầu bỏ chạy!
"Có người!" Hoàng thượng gọi.
Ta lao tới, ôm lấy hoàng thượng, bịt miệng ngài lại.
"Đừng gọi."
Hoàng thượng lên ngôi ba năm trước, năm nay mới hai mươi.
Lần đầu tiên ta ở gần ngài như vậy, mới phát hiện ngài thật sự rất tuấn tú.
Mày kiếm mắt sao, khí chất lạnh lùng trong trẻo, nhưng một đôi mắt lại sương khói mờ ảo.
Tim ta đập mạnh một cái. Ta cúi sát vào tai ngài, phả hơi thở:
"Hoàng thượng đừng hoảng, đây, chỉ, là, một, giấc, mơ!"
Hoàng thượng nhìn ta, ánh mắt như đang nói:
Ngươi coi trẫm là kẻ ngốc à?
"Ngoan nào"
Ta rảnh một tay, xoa đầu hoàng thượng, cứng rắn bịt mắt ngài lại, "Thật sự là mơ đấy. Người ngủ đi. Lâm Xuyên, ngủ đi nhé."
Rồi ta bắt đầu hát ru ngài.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Lông mi của hoàng thượng rất dài, chớp chớp trên lòng bàn tay ta, nhột nhột.
Ta không dám gây ra tiếng động. Sau một hồi lâu, ta cũng mệt mỏi. Ta bèn tựa vào ngài nằm xuống, lúc nào không hay cũng ngủ thiếp đi.
Bình thường ta rất cảnh giác, dù sao võ công của ta cũng cao cường.
Đêm nay là một ngoại lệ. Thật sự là ngoại lệ.
Không biết đã ngủ bao lâu, ta giật mình tỉnh dậy, mới phát hiện tay mình đang đặt trên n.g.ự.c hoàng thượng.
Trông ngài gầy gò, nhưng cơ n.g.ự.c lại rất săn chắc. Ta không nhịn được chọc hai cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-giam-gia-mao/1.html.]
Càng tuyệt vời hơn là khuôn mặt lúc ngủ của ngài, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thường ngày, trông thật đáng yêu.
Ta lẩm nhẩm một câu "sắc tức thị không" (sắc là không), đắp chăn cẩn thận cho ngài, lại nhớ đến mục đích của mình, bèn ghé tai ngài thì thầm:
"Hoàng thượng, người nên mưa móc đều khắp."
Nói xong, ta hoàn thành nhiệm vụ và trèo tường rời đi.
Đừng hỏi tại sao không có ám vệ nào phát hiện ra ta.
Ta tên là Dung Chương. Nghe nói là một hiệp khách lừng lẫy trên giang hồ. Một cái tên khiến người ta nghe thấy đã run chân.
Nhưng, tất cả những điều này đều là Lộ mỹ nhân, chủ tử hiện tại của ta, kể cho ta.
Nàng nhặt được ta đang bất tỉnh và mất trí nhớ trên đường đi thắp hương.
Trên người ta có một con dấu riêng, khắc tên ta.
Để báo đáp ơn cứu mạng của nàng, mười tháng trước khi nàng vào cung, ta đã đồng ý giả làm thái giám để bảo vệ nàng trong một năm.
Nhưng sau khi Lộ mỹ nhân vào cung, nàng vẫn không được sủng ái. Hoàng thượng thà nói chuyện xuyên đêm với cha nàng là Lộ Thượng thư, cũng không thèm nhìn nàng một cái.
"Dung Chương."
Khi ta về đến Cẩm Hiên Các, Lộ mỹ nhân đang đứng đợi ta ở cửa.
"Ngươi đã đi đâu vậy? Ta tìm ngươi cả nửa đêm."
Thấy Lộ mỹ nhân, ta có chút áy náy.
"Ngươi đừng lén lút đến chỗ hoàng thượng nữa."
Lộ mỹ nhân lo lắng nắm lấy tay ta, "Ta không quan tâm có được sủng ái hay không. Ta chỉ muốn ngươi bình an."
Ta an ủi vỗ vỗ tay nàng, "Ngươi yên tâm. Trước khi ta rời đi, nhất định sẽ giúp ngươi ngủ với hoàng thượng."
Mặt Lộ mỹ nhân đỏ bừng.
Ngày hôm sau, hoàng thượng không có động tĩnh gì. Quả nhiên ngài tin đó là một giấc mơ.
Trong lúc ta đang tiếp tục bày mưu tính kế giúp Lộ mỹ nhân, hoàng thượng lại đến.
Nhìn thái giám truyền lời, Lộ mỹ nhân mừng rỡ nhảy cẫng lên.
"Dung Chương, hoàng thượng cuối cùng cũng đến rồi."
"Dung Chương, nỗ lực của chúng ta đã có tác dụng rồi."
--------------------------------------------------