Cửa phòng đóng lại, hoàng thượng đưa tay chọc vào đầu ta:
"Ngươi ngốc à? Bọn họ đánh nhau, ngươi can thiệp làm gì?
"Ngươi còn ra oai anh hùng cứu mỹ nhân?
"Ngươi chỉ là một tên thái giám chó, ngươi lấy cái gì ra làm anh hùng?"
Ta nhỏ giọng nhắc nhở ngài:
"Cái đó, đừng công kích cá nhân, xin dùng từ ngữ văn minh."
Hoàng thượng nhìn chằm chằm ta hừ một tiếng:
"Một người hát thập bát mô mà đòi trẫm dùng từ ngữ văn minh?"
Ta ngượng ngùng sờ sờ mũi.
Ngài lại mở cửa phòng, hét ra ngoài:
"Mang nước lạnh, đá, kéo, thuốc trị bỏng vào đây."
Thái Công Công đã chuẩn bị sẵn, mang vào.
Ta bị hoàng thượng bắt nằm trong bồn tắm với tư thế kỳ quái, ngâm lưng.
Ngài cầm chiếc kéo, nhìn xuống ta từ trên cao.
Ta có chút hoảng.
"Không không không, nô tỳ muốn trở về Cẩm Hiên Các."
Ta túm lấy vạt áo, thực hiện sự phản kháng cuối cùng.
Hoàng thượng lạnh lùng nói:
"Ngươi dám động đậy, trẫm sẽ ban cho Lộ mỹ nhân một trượng hồng."
Ta đành phải nhượng bộ.
"Vậy ngài quay lưng lại đi, nô tài tự làm."
Hoàng thượng nhìn chằm chằm ta, ta cũng nhìn ngài, lần này không nhượng bộ.
Ta đi thẳng ra sau tấm bình phong, làm vạt áo bung ra.
Ta là một hiệp khách, nếu để người khác biết ta yếu đuối như vậy, sau này làm sao mà lăn lộn giang hồ được nữa.
"Xong rồi!" Ta mặc ngược quần áo, che n.g.ự.c lại.
Mặc dù không lớn, nhưng đó là thứ quan trọng đấy, nếu hoàng thượng nhìn thấy, chắc chắn lại là một trượng hồng.
May mà lưng nam nữ trông cũng tương tự nhau.
Ta quay lưng về phía hoàng thượng ngồi xuống, run run vai: "Thoa thuốc đi."
Ngài đứng yên một lúc lâu, cực kỳ tĩnh lặng.
Ta nghiêng đầu nhìn ngài, chợt ngẩn ra:
"Sao mắt ngài đỏ vậy, bị cay mắt à?"
Hoàng thượng lần này không nói gì, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng. Vì nén nhịn mà hơi thở nặng nề hơn. Ta còn phát hiện trong mắt ngài dần có ánh lệ.
Cay đến thế sao?
"Hay là, cho nô tài về Cẩm Hiên Các đi ạ." Ta có chút ngượng ngùng.
Hoàng thượng giơ tay lên, đầu ngón tay đặt trên xương bả vai ta, từ trên xuống dưới, tỉ mỉ vẽ.
Giống như đang phác họa.
"Ngài đang vẽ gì vậy?" Cái tính nóng nảy của ta lại nổi lên, ta không hiểu ngài đang làm gì.
"Bốn mươi mốt vết."
Giọng hoàng thượng nghẹn lại. Ngón tay ngài dừng lại ở eo ta:
"Vết đao, vết roi, vết kiếm... Có đau không?"
"Lạnh!" Ta run lên.
Ta biết trên lưng có vết thương, vì lúc được Lộ mỹ nhân cứu, lưng ta đầy những vết thương này.
Ta phải dưỡng hai tháng mới khỏi.
"Dung Chương."
Hoàng thượng khàn giọng: "Những vết thương này từ đâu mà có?"
"Không nhớ."
Ta thấy cảm xúc của hoàng thượng có chút kỳ lạ, đành phải nhắc nhở ngài:
"Hay là... thoa thuốc đi? Giao tình của chúng ta chưa đến mức phải khỏa thân trò chuyện đâu."
Hoàng thượng kiềm chế cảm xúc, thoa thuốc cho ta.
Ngài bảo ta nằm nghỉ. Khi ta mơ màng ngủ, hình như nghe thấy ngài nói chuyện với Thái Công Công ngoài tấm bình phong.
"Lộ mỹ nhân nói là nhặt được nàng ấy dưới chân núi Pháp Hoa Tự."
"Mau cho người đi tra!"
Hoàng thượng lại quay lại, ngài ngồi trước mặt ta, bàn tay hơi lạnh nắm lấy tay ta.
Tay ngài không ấm, đầu ngón tay có chút chai sạn. Ngón tay ngài nhẹ nhàng xoa mu bàn tay ta, cảm giác thô ráp như đang xoa vào trái tim ta.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-giam-gia-mao/7.html.]
Cảm giác này thật kỳ diệu.
Ta lén nhìn môi ngài, hơi muốn hôn, nhưng ta đã nhịn được.
Cứ nén nhịn, nén nhịn rồi ta ngủ thiếp đi.
"Dậy ăn cơm."
Không biết qua bao lâu, hoàng thượng đỡ ta dậy, đưa thìa đến bên miệng ta:
"Há miệng."
Ta nhìn ngài, há miệng ăn, tiện thể l.i.ế.m luôn nước canh trên thìa.
Mặt hoàng thượng bỗng chốc đỏ bừng.
Ta có l.i.ế.m ngài đâu mà mặt lại đỏ?
Khi ngài đưa thìa đến, ta lại l.i.ế.m thêm vài miếng nữa. Mặt ngài càng đỏ hơn, trông khá thú vị.
"Dung Chương!"
Ngài gầm lên: "Ăn uống cho đoàng hoàng!"
Ăn uống tử tế xong, ta định ngủ tiếp. Người của cung Vương Tiệp Dư đến mời hoàng thượng đến đó một chuyến, nói rằng Vương Tiệp Dư đang cầm d.a.o kề cổ, muốn tự sát.
Hoàng thượng bảo ta nghỉ ngơi, ngài sẽ đi rồi về ngay.
Dù sao cũng là vợ mình, ngài vẫn lo lắng.
Sau khi ngài đi, ta cảm thấy hơi no.
Thế là ta trèo ra cửa sổ, định đi dạo để tiêu cơm.
Đi đi lại lại, ta đến bên ngoài cung của Vương Tiệp Dư.
Không phải ta cố ý nghe lén, mà chủ yếu là giọng Vương Tiệp Dư quá lớn, ta lại có thính lực tốt.
"Hai năm rồi, đêm nào thiếp cũng thức cùng ngài chơi cờ, nhan sắc cũng héo mòn đi, mà ngài lại chưa từng chạm vào thiếp một lần."
"Ngài, ngài rốt cuộc là... không được sao?"
Vương Tiệp Dư vung một con d.a.o lóc xương, khóc lóc thảm thiết. Ta nằm trên mái nhà, không nhìn rõ vẻ mặt của hoàng thượng. Ngài cũng không nói gì, chỉ vẫy tay:
"Bắt lấy!"
Nội vệ của ngài thô bạo lôi một mỹ nhân xinh đẹp, ấn xuống đất.
Mặt nàng ta bị ép cho biến dạng.
Hoàng thượng hất tay áo đi ra ngoài, từ đầu đến cuối chỉ nói hai từ đó. Ra đến ngoài điện, ngài đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên chỗ ta.
Da đầu ta tê dại. Ta ngượng ngùng chào ngài:
"Ta ăn no quá, ra ngoài đi dạo để tiêu cơm."
Hoàng thượng lườm ta.
Ta có chút tò mò, tại sao ngài không ngủ với Vương Tiệp Dư mà cũng không ngủ với Lộ mỹ nhân?
Ngài thật sự không được sao?
Ta sờ cằm, suy nghĩ vấn đề này. Hoàng thượng lại đi rồi quay lại, nắm tay ta kéo đi.
Thái Công Công và những người khác tự động đi sau.
Hoàng thượng cứ kéo ta đi mãi, đi mãi, dừng lại trước một cung điện cũ kỹ, phủ đầy bụi. Ngài đẩy cánh cửa gỗ ra. Bên trong còn đổ nát hơn bên ngoài.
"Trẫm và mẫu phi, đã sống ở đây bảy năm."
Hoàng thượng cười khổ, giọng nói đầy u uất, kể lại rất nhiều chuyện ngài đã trải qua trước khi lên ngôi.
"Dung Chương." Ngài quay lại nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
Ta không đoán được, nhưng tim đập như trống:
"À, ừm! Hả?"
"Hai bàn tay trẫm đã nhuốm m.á.u tươi. Ngươi, có thấy trẫm làm việc tàn nhẫn không?"
Ta thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim cũng bình ổn lại, thản nhiên nói:
"Sống không phải là người ăn thịt người sao?"
Mắt hoàng thượng sáng lên, kéo ta vào lòng.
Mặt ngài áp vào cổ ta.
"Dung Chương, cảm ơn ngươi."
Tim ta nhảy lên tận cổ họng, đập vào cổ ta rồi.
Thật là muốn mạng!
"Cái đó,"
Ta nhắc nhở ngài một cách thân thiện:
"Ban ngày ban mặt ôm một tên thái giám, không hay lắm đâu."
Hoàng thượng... không lẽ là người đồng tính?
Hoàng thượng buông ta ra, ngón tay lướt trên môi ta, giọng nói khàn khàn hỏi:
"Ban ngày không tiện, vậy ban đêm thì sao?"
--------------------------------------------------