Ký ức của ta đã khôi phục, tất cả chuyện lớn nhỏ trong cuộc đời đều đã nhớ lại.
Nhưng ta vẫn không nhớ, hôm đó ta đã cứu ai. Điều này khiến ta vô cùng tò mò, người nào mà lại khiến ta phải hy sinh lớn như vậy.
Ta lại đi tìm Lộ mỹ nhân trò chuyện.
Lộ mỹ nhân ghé sát vào mặt ta, nhìn ngang nhìn dọc, đột nhiên tấn công vào n.g.ự.c ta, rồi bóp bóp.
"Không đúng, Dung Chương!"
Ta gạt tay nàng ra, bình tĩnh uống một ngụm trà.
"Dung Chương, ngươi mặt mày rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh, ngươi, ngươi, ngươi sẽ không phải đã... ngủ với hoàng thượng rồi chứ?"
Lộ mỹ nhân phấn khích mở to mắt, lấy tay che miệng.
"Ừ."
"Trời ơi!"
Lộ mỹ nhân bắt đầu xoay vòng vòng, rồi chợt nhớ ra điều gì, kề tai ta:
"Vậy, có mạnh không?"
"Mạnh!"
"Chậc chậc chậc!"
Lộ mỹ nhân nắm tay ta, vẻ mặt đầy ao ước, rồi vội vã chạy vào tiểu Phật đường, quỳ trước mặt Bồ Tát Quan Âm lẩm bẩm.
Ta dựa vào cửa nhìn nàng.
"Dung Chương, ta đã cầu xin Bồ Tát rồi, mong Người cũng cho ta một người nam nhân."
Lộ mỹ nhân nói: "Đẹp trai hơn hoàng thượng, mà còn mạnh hơn hoàng thượng nữa."
Ta vỗ vỗ đầu Lộ mỹ nhân: "Chuyện này cứ để ta lo."
"Dung Chương Dung Chương," Lộ mỹ nhân lẽo đẽo theo ta, líu lo:
"Vậy ngươi có làm hoàng hậu không?"
"Không!"
"Vậy hoàng thượng phải làm sao?"
"Mỗi người đều có sự nghiệp riêng, không nhất thiết phải làm phu thê!"
Lộ mỹ nhân ngồi xếp bằng trước mặt ta, nghiêng đầu nhìn ta, rồi chọc chọc vào má ta:
"Dung Chương, ký ức của ngươi đã khôi phục rồi sao?"
Ta gật đầu.
"Không trách, Dung Chương như thế này trông lạnh lùng quá." Lộ mỹ nhân thở dài:
"Nhưng, Dung Chương như thế này lại càng bá đạo hơn, ta thích lắm."
Ta búng đầu nàng:
"Tứ Phương Minh có chuyện, trong hai ngày tới ta sẽ rời đi. Ngươi ở lại trong cung, đợi ta giải quyết xong bên đó, sẽ quay lại đón ngươi."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ừm ừm ừm, ta đợi ngươi đến đón ta bỏ trốn."
Lộ mỹ nhân nói xong, từ dưới gầm giường kéo ra một cái túi nhỏ, bên trong đựng vàng bạc trang sức:
"Ta có của hồi môn."
Ta liếc nhìn cái túi của nàng:
"Ngươi cứ việc chọn nam nhân, của hồi môn để ta lo."
Lộ mỹ nhân nhìn ta với ánh mắt sùng bái.
Lòng ta có chút rối bời, từ biệt nàng, ta trở về thư phòng của hoàng thượng. Thái y lại đến châm cứu cho ta.
Hoàng thượng vội vã trở về bầu bạn với ta. Sau khi châm cứu xong, ngài lại gọi rất nhiều người đến đo kích thước cho ta, hứng thú nghiên cứu hoa văn thêu trên phượng bào.
"Tiêu Lâm Xuyên." Ta cắt lời ngài.
Sắc mặt hoàng thượng nghiêm lại, ngồi xuống nhìn ta:
"Sao, sao vậy?"
Ta rót thêm trà cho ngài.
"Ta biết ta là ai rồi."
Hoàng thượng mừng rỡ: "Vậy ngươi có nhớ trẫm không?"
"Không." Ta lạnh nhạt đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-giam-gia-mao/10.html.]
"Nhưng không sao. Trước đây không nhớ, nhưng bây giờ ta cũng thích ngươi, không có gì khác biệt."
Hoàng thượng gật đầu, ôm ta vào lòng.
Ta vỗ vỗ lưng ngài, rồi tiếp tục:
"Tứ Phương Minh có chuyện, ta phải đi. Đợi ta xử lý xong bên đó, sẽ quay lại thăm ngươi."
Mặt hoàng thượng bỗng chốc trắng bệch.
Ta nói: "Và, ta không thể làm hoàng hậu của ngươi."
Ta cũng luyến tiếc, thời gian chúng ta bên nhau không dài, nhưng ta rất vui.
Và ta cũng thích ngài.
Nhưng cuộc đời không chỉ có tình yêu, ngài có sự nghiệp của ngài, ta cũng có sự nghiệp của ta.
Hoàng thượng nắm tay ta, nhìn chằm chằm ta, đột nhiên nhào tới hôn ta.
Nụ hôn vừa hung hãn vừa tàn bạo. Ta cứ để ngài làm loạn cho đến gần sáng.
"Được rồi, ngoan nào!"
Ta bóp bóp mặt ngài, nhướng mày nói:
"Ta vẫn có thể đến thăm ngài mà. Với cung điện của ngài, ta ra vào tự nhiên."
Hoàng thượng mặt căng thẳng, giận dỗi lật người, mặt úp vào tường, lưng quay về phía ta, không nói lời nào.
Ta cố gắng xoay ngài lại, ngài cứ cứng đầu không chịu. Ta đành phải dán vào ngài, ôm ngài từ phía sau, hôn lên cổ ngài.
Trời sáng, ta chuẩn bị rời khỏi hoàng cung.
Ta biết hoàng thượng đã tỉnh, nhưng ngài nhất định không quay người. Mí mắt nhắm chặt hơi run.
Ta thở dài, hôn lên trán ngài:
"Ta đi đây. Ngừơi làm hoàng thượng cho tốt, ta rảnh rỗi sẽ đến thăm người."
Ta rời khỏi hoàng cung, mua ngựa tốt, ngày đêm không ngừng nghỉ trở về Tứ Phương Minh.
Triệu Lăng là cánh tay phải của ta. Trước đây, hắn luôn phò tá ta. Nhưng việc hắn có ý định tạo phản thì ta không ngờ tới.
Trong Tứ Phương Minh, lòng người bất ổn, chia thành ba phe, tạo ra hỗn loạn.
Nhưng mà, lúc ta không ở đây thì thôi, giờ ta đã trở về, những kẻ gây rối sẽ không còn một ai.
"Lúc ta không có mặt, mọi người làm loạn cho vui, rất tốt."
Ta chắp tay sau lưng, nhìn những người đang quỳ rạp dưới đất, rồi chỉ vào Triệu Lăng đang bị treo trên xà nhà.
Ánh mắt Triệu Lăng cứ nhìn chằm chằm vào ta.
"Hôm nay ta đã trở lại. Ai muốn tiếp tục chơi thì cứ chơi, ta sẽ tiếp.
"Ai không muốn chơi nữa thì trả lại những thứ đã cướp, bồi thường những bàn ghế đã làm hỏng. Chuyện này coi như qua, chúng ta vẫn là huynh đệ."
Những người bên dưới im như thóc.
Sức uy h.i.ế.p của ta rất lớn. Ba ngày sau, sự hỗn loạn trong Tứ Phương Minh đã được dẹp yên.
Ta cúi đầu nhìn Triệu Lăng. Hắn mím môi, nhìn chằm chằm ta:
"Nếu ta không tạo phản, ngươi có làm hoàng hậu của hắn không?"
Ta nheo mắt lại.
"Dung Chương!" Triệu Lăng nắm lấy cổ tay ta:
"Ngươi và ta quen nhau từ năm mười hai tuổi, mười năm rồi. Ngươi biết lòng ta, tại sao ngươi lại không nhìn thấy ta?"
Ta hất tay hắn ra:
"Ngươi đi đi. Từ nay huynh đệ tình nghĩa cắt đứt."
Triệu Lăng không đi. Hắn nằm trong ngôi miếu đổ nát nơi chúng ta gặp nhau lần đầu năm mười hai tuổi, tự nhịn đói đến chết.
Ta biết ý của hắn. Năm đó, khi hắn sắp c.h.ế.t đói, ta đã trộm nửa cái bánh bao và một bát nước, cứu sống hắn.
Sau đó, hắn đã đi theo ta mười năm.
Bây giờ, hắn lại tự nhịn đói chết, trả lại mạng sống này cho ta, giữ lại tình cảm đó ở điểm khởi đầu.
"Đại ca không g.i.ế.c hắn, đã là tình nghĩa sâu đậm rồi. Là, là do hắn quá cố chấp." Từ Thông khuyên ta.
"Ngươi đi đi. Ta ngồi ở đây một lát." Ta đuổi tất cả mọi người đi, bầu bạn với Triệu Lăng hai ngày.
Ta chọn cho Triệu Lăng một nơi sơn thủy hữu tình. Nhìn nấm mồ lạnh lẽo, ta chợt nhớ đến ngày ta rời đi, Tiêu Lâm Xuyên đã quay lưng lại với ta như thế nào.
Ta để lại rượu cho Triệu Lăng, rồi thúc ngựa trở về kinh thành.
--------------------------------------------------