Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THIÊN KIM COI BÓI

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Cố Thập An!"

Cố phụ đột ngột tiến lên mấy bước, giơ tay định tát ta.

Một bóng người không nói lời nào chắn trước mặt ta: "Cha đừng tức giận hại thân, tỷ tỷ chỉ là đang giận dỗi chúng ta thôi, là con có lỗi với tỷ ấy, người muốn đánh thì đánh con đi."

Thấy bộ dạng bùn nhão không trát được tường này của ta, Cố Lưu Quang chắc phải nghĩ lại hết những chuyện buồn trong đời mới nhịn được cười.

Vậy mà giờ nàng ta vẫn diễn được tròn vai thế này, đúng là mười mấy năm ở Tướng phủ không uổng công mà.

Cố Viêm Quang vội ngắt lời: "Lúc đó muội chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, liên quan gì đến muội chứ!"

Cố mẫu cũng đau lòng ôm nàng ta vào lòng: "Đúng vậy Lưu Quang, con bé này từ nhỏ đã lương thiện hiểu chuyện, tuyệt đối đừng nghĩ vậy nữa."

Nhìn cảnh gia đình họ tình thương mến thương, ta không nhịn được bật cười: "Các người đã một lòng một dạ đặt hết tâm tư lên người thiên kim giả được mình tỉ mỉ nuôi dạy mười tám năm, vậy đón ta về làm gì?

"Từ lúc vào cửa đến giờ, các người chẳng hỏi ta lớn lên thế nào, cũng chẳng hỏi ta bao năm qua đã chịu khổ ra sao, hóa ra là để cho ta xem gia đình các người hạnh phúc viên mãn đến mức nào à?

"Hay là các người cho ta ít bạc rồi để ta đi đi."

Ta không nói đùa đâu.

So với cái Tướng phủ sắp sụp đổ và tình thân này, bạc vẫn đáng tin hơn.

Cố mẫu giật nảy mình, lúc này mới nhìn kỹ ta.

Vải thô áo gai còn vá ba miếng, tóc tai bù xù buộc tùy tiện sau gáy, vài cọng rơm được coi như trâm cài.

Cố Lưu Quang vội lên tiếng, sợ Cố mẫu mềm lòng: "Tỷ tỷ đừng đ.â.m d.a.o vào tim cha mẹ nữa, trang sức quần áo trong phòng muội, nếu tỷ thích, muội tặng hết cho tỷ được không?"

Ta cười: "Đó vốn là đồ của ta, trong lòng ngươi không tự biết sao?"

Một thiên kim giả mà đòi nhường cho ta à?

"Tỷ tỷ..."

"Tỷ tỷ cái gì mà tỷ tỷ, đừng có diễn cái trò tỷ muội tình thâm c.h.ế.t tiệt này với ta."

"Rõ ràng là sợ ta về giành lại mọi thứ, còn cứ phải giả vờ như cái gì cũng cho ta được."

Cố Lưu Quang theo phản xạ nhìn về phía Cố mẫu, tức thì hoảng hốt: "Mẹ, con không có, người hiểu con nhất mà..."

Bà ta đương nhiên hiểu.

Nếu không hiểu, sao trước khi ta về cả nhà lại phải dỗ dành Cố Lưu Quang làm gì?

Chẳng phải là lo ta vừa về thì cô con gái giả quý hóa này của bà ta không chịu nổi, tâm lý mất cân bằng sao?

Cố mẫu kéo tay ta, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây: "Thập An, Lưu Quang đã ở bên mẹ mười tám năm, chẳng khác gì con gái ruột, sau này hai đứa cứ gọi nhau là tỷ muội, sống hòa thuận nhé."

Ta lắc đầu từ chối: "Ả ta ngũ hành thiếu não, mùi ớt trên khăn tay cũng không biết dùng thứ khác che đi.

"Diễn trò toàn sơ hở thế này, sau này chắc chắn sẽ làm liên lụy người thân."

Cố Lưu Quang không ngờ ta đến giả vờ cũng không thèm, há hốc mồm hồi lâu không nói nên lời.

"Tỷ tỷ... người nguyền rủa muội không sao, nhưng không thể vì muội mà nguyền rủa cha mẹ và ca ca được."

Ta mất kiên nhẫn bước ra khỏi hoa sảnh: "Lười xem ngươi diễn rồi, mau cho người dẫn ta đi xem phòng đi."

3

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-coi-boi-eofv/chuong-2.html.]

Lúc ra cửa, ta đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn chằm chằm miếng ngọc bội bên hông Cố phụ.

"Con thấy cha với con có duyên, nếu cha tặng con miếng ngọc bội đó, con sẽ nói cho cha biết làm sao để đè đầu được Hữu tướng."

Cố phụ ngẩng phắt đầu, cảnh giác nói: "Ta và Hữu tướng trên triều là cánh tay trái phải của Thánh thượng, đồng tâm hiệp lực, riêng tư giao hảo rất tốt, như tri âm tri kỷ, con đừng nói bậy."

Lão già c.h.ế.t tiệt này tệ thật, bản thân nói toàn lời vô căn cứ còn bảo ta nói bậy.

Ta nhếch mép cười như không cười: "Vậy thì cha cứ chờ bị đè đầu đi."

Ngay tối đó, người cha hờ của ta đến phòng tìm ta.

"Ăn có quen không?"

"Ngon lắm."

"Ở có quen không?"

"Còn chưa ở."

"Con còn thiếu gì không?"

"Để xem đã."

"Làm sao để đè đầu kẻ đó?"

Ta chìa tay ra như đã chuẩn bị sẵn: "Ngọc bội."

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

...

Cảm giác mát lạnh truyền đến từ lòng bàn tay, ta vội cất miếng ngọc bội đi.

Thấy Cố phụ nhìn ta đầy mong đợi, ta cũng cực kỳ nghiêm túc nói với ông ta: "Chuyện này à... hết cách rồi."

Hi hi.

"Cái gì?"

Cố phụ nổi giận đùng đùng, đến chén trà trên bàn cũng đập vỡ tan.

"Ngươi nói cái gì? Ngươi nói lại cho ta nghe!"

"Lời này khó hiểu lắm sao? Ta nói cả đời này ông đừng hòng đè đầu được ông ta."

Hơn nữa rất nhanh thôi, ông đến Tả tướng cũng không còn làm nữa đâu.

Cố mẫu ngoài cửa vội bước vào, gượng cười nói: "Lão gia nguôi giận, đứa bé này từ nhỏ lớn lên ở Quỷ Thị, nói toàn lời ma quỷ, lão gia đừng tin là thật."

Hửm?

Nói ta lớn lên ở Quỷ Thị thì đúng rồi, nhưng nói ta toàn nói lời ma quỷ là ta phải bật lại đấy.

"Mẹ cũng thế, ngày kia ra ngoài ngắm hoa tuyệt đối đừng cãi nhau với người khác, nếu không sẽ không có quả ngọt mà ăn đâu."

"Cái gì... đứa bé này sao lại ăn nói như vậy!"

Cố mẫu tức đến thái dương giật giật, kêu không thở nổi: "Người đâu! Người đâu! Mau đi lấy Tiêu Dao Hoàn của ta..."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THIÊN KIM COI BÓI
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...