Bà ấy hoàn toàn có thể không tin ta, nhưng một khi đã nghi ngờ, chắc chắn có thể tìm ra rất nhiều manh mối khớp với nhau.
Nói nước này rồi, cũng coi như xứng đáng với đống vàng bạc châu báu bà ấy tặng ta.
Cố mẫu dù sao cũng xuất thân từ gia đình quyền quý, một khi đã nghi ngờ thì có cả ngàn vạn cách để kiểm chứng.
Phải công nhận rằng phụ nữ không được làm quan phá án, dù ở triều đại nào cũng là một tổn thất lớn.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Chỉ mất hai ba ngày đã điều tra rõ thân phận của Cố Lưu Quang.
Cố Lưu Quang, người sinh ra trước sau ta không lâu, là con gái của người cha hờ kia với người tình thời trẻ của ông ta.
Nhưng người phụ nữ đó lại là hoa khôi của Hoa Gian Các, đến cả việc vào phủ làm thiếp mà ông nội cũng không đồng ý, cuối cùng đành thôi.
Mãi đến khi người phụ nữ đó sinh con gái xong, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, mới cầu xin cho đứa bé được nhận tổ quy tông, trở về Cố phủ.
Người cha hờ của ta tự thấy hổ thẹn với hai mẹ con họ, nên đã tráo đổi ta, người cũng vừa mới sinh ra.
Thảo nào ánh mắt ông ta nhìn ta chẳng có chút áy náy nào.
Chỉ có lạnh lùng ghét bỏ, và cả sự chán ghét thỉnh thoảng không che giấu nổi.
Lúc Cố mẫu tìm ta lần nữa, trâm cài tóc tai bà ấy đã rối tung, mặt mày tiều tụy.
Trên tay còn cầm một lá thư.
"Ta và cha con đã hòa ly rồi, con có muốn đi cùng ta không?"
???
Dứt khoát gọn gàng thế này, quả không hổ là độc nữ của Dũng Nghị Hầu phủ!
"Con... con hình như cũng đâu có lựa chọn nào khác."
Giác quan của ta bẩm sinh nhạy bén hơn người, tối qua lúc họ cãi nhau, ta nghe rõ mồn một lời của Cố phụ: "Cút! Dẫn theo đứa con gái mất mặt của bà cút ngay cho ta!"
Trước khi đi, ta đòi Cố phụ giấy đoạn tuyệt quan hệ.
Ông ta đưa nhanh gọn tới mức: "Ra ngoài đừng có nói mình họ Cố!"
Cố Lưu Quang cố tình chặn ta ở cửa, mỉa mai châm chọc: "Chậc chậc chậc, đúng là gà rừng vẫn hoàn gà rừng thôi nhỉ, cái danh thiên kim Thừa tướng này đâu phải ai cũng gánh nổi."
Ta nhếch mép, mặt cười hề hề: "Dũng Nghị Hầu phủ chắc cũng không kém Tướng phủ đâu nhỉ, huống chi gà rừng vẫn hơn gà nhà."
"Mày dám chửi mẹ tao à, người đâu, xé nát miệng nó ra cho tao—"
Lời còn chưa dứt, bên tai đã vang lên tiếng "bốp bốp" hai cái tát.
Gọn gàng dứt khoát, trong trẻo vui tai.
"Thứ gì thế hả? Cũng đòi đánh con gái ta à?"
Cố Lưu Quang không thể tin nổi nhìn Cố mẫu, trong mắt tóe ra tia nhìn độc địa: "Bà lại chẳng phải mẹ ta! Dựa vào đâu mà đánh ta!"
"Dựa vào việc ta muốn đánh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-coi-boi-eofv/chuong-8.html.]
Cố mẫu giơ tay lên "bốp bốp" thêm hai cái tát giòn giã nữa.
Bà ấy không phải là đánh nghiện rồi đấy chứ...
Người hầu trong sân vừa kéo vừa lôi, cuối cùng cũng tách được hai người ra.
Mãi đến lúc ngồi lên xe ngựa, ta nhìn chằm chằm tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ trong tay mà bật cười thành tiếng.
Phen này coi như ổn rồi, họa lớn ngập trời của Cố phủ thế nào cũng không đổ lên đầu mình được nữa.
Sư phụ quả không lừa ta.
Quả nhiên, phúc phận gắn với gia tộc cũng chẳng bằng một mái nhà bình yên.
11
Ta và Cố mẫu mới bị đuổi đi chưa đầy nửa tháng, trên triều đình, số tấu chương lên án Cố phụ ngày càng nhiều.
Một là ông ta ruồng bỏ vợ con, Dũng Nghị Hầu phủ tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Hai là phe cánh Hữu Thừa tướng lần theo manh mối vụ mẹ đẻ của Cố Lưu Quang, phát hiện ra Cố phụ suốt hai mươi năm qua vẫn luôn âm thầm trợ giúp gia đình người phụ nữ đó.
Cậu ruột của Cố Lưu Quang giờ đã là Huyện lệnh huyện Trường Ninh, chuyện ông ta vơ vét của dân ai cũng biết.
Ngay cả chuyện gây ra ba mạng người cũng bị Cố phụ ém xuống.
Hoàng thượng nổi giận, lập tức sai người điều tra xử lý việc này.
Họa vô đơn chí.
Cố Viêm Quang vì nhà gặp biến cố nên ra ngoài uống rượu rồi gây gổ với người khác, vốn tưởng chỉ là dạy dỗ mấy tên dân thường, ai ngờ lại bị Thất Hoàng Tử vừa thắng trận trở về bắt gặp.
Không những bị đánh gãy xương, mà còn bị tống vào đại lao Hình Bộ.
Cố phụ lúc này mới biết đại họa sắp ập xuống đầu, vội vàng bảo Cố Lưu Quang đi tìm Thái Tử điện hạ giúp đỡ.
Nhưng đến cả cửa phủ Thái Tử cũng không vào được.
Cố phụ giận dữ, suýt nữa ném thẳng cốc trà trong tay vào mặt Cố Lưu Quang: "Đồ vô dụng! Mẹ mày có thể nắm chặt trái tim ta, sao mày lại không giữ được trái tim Thái Tử hả!"
Cố Lưu Quang sợ hãi vội quỳ xuống đất: "Có lẽ Thái Tử điện hạ không có trong phủ... Người chắc chắn sẽ không bỏ rơi con gái đâu."
Nghe vậy Cố phụ càng tức hơn: "Đồ ngu vẫn hoàn ngu! Nếu nó còn muốn mày, người hầu phủ Thái Tử dám không cho mày vào cửa chắc! Cái đầu mày đúng là chẳng lanh lợi bằng con nhãi kia chút nào!"
Chuyện khiến Cố Lưu Quang ghê tởm nhất đời này có lẽ là bị đem ra so sánh với ta.
Giờ lại còn bị mắng là không bằng ta.
Nàng ta tức đến ngất ngay tại chỗ, lần này đến giả vờ cũng không cần.
Đêm đó, Cố mẫu mặt mày ủ rũ đến tìm ta.
"May mà ta đã hòa ly với kẻ phụ bạc kia, giờ mới có thể yên ổn ngồi đây, nhưng Thập An, con không hận ta sao?"
--------------------------------------------------