Tô Oánh ném vòi nước đi, lúc này những nữ sinh kia mới nhìn rõ là cô ấy.
"Tô Oánh cậu điên rồi à, cậu ta cướp đi cuộc sống mười mấy năm của cậu, vậy mà cậu vẫn giúp cậu ta sao?"
"Có phải cậu bị cậu ta cô lập, không dám phản kháng, bị ép buộc phải giúp cậu ta không? Cậu nói ra đi, chúng tớ giúp cậu."
Tô Oánh lại nắm tay tôi, lạnh lùng nhìn những người này: "Tôi ghét nhất là cạnh tranh đấu đá. Muốn gì, thích gì thì hãy cố gắng tranh giành, bắt nạt người khác là có bản lĩnh à?"
"Tô Uyển Uyển là em gái tôi, cả đời vẫn là em gái tôi. Các cậu mà còn dám động vào em ấy, đừng trách tôi không khách khí."
Cô ấy kéo tôi bỏ đi, khoảnh khắc đó, nhìn góc nghiêng mặt của cô ấy, tôi cảm thấy cô ấy như đang tỏa sáng.
Tô Oánh đưa tôi đến phòng y tế, bảo tôi thay bộ đồ thể thao.
Anan
Thay xong, cô ấy lại dùng khăn giấy lau mặt cho tôi.
"Em khóc cái gì?"
Tôi sờ mặt, lúc này mới phát hiện mình đã giàn giụa nước mắt từ lâu.
"Xin lỗi, em đã cướp mất mười ba năm cuộc đời của chị, em luôn nghĩ rằng chị không thích em, cảm ơn chị, cảm ơn chị đã giúp em."
Đáng lẽ Tô Oánh phải hận tôi, nhưng cô ấy vẫn giúp tôi.
Cô ấy lau mặt cho tôi một cách bừa bãi, khiến mặt tôi đau rát.
Dù cô ấy luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ít khi cười, nhưng tôi cảm thấy, dường như tôi đã hiểu thêm về cô ấy.
Cô ấy là người ngoài lạnh trong nóng, chỉ là không giỏi thể hiện mà thôi.
"Em còn cười, em ngốc thật đấy à?"
"Em đúng là ngốc hơn chị, dù có học thế nào cũng không thể đạt được thành tích tốt nhất."
Cô ấy khựng một chút: "Em không biết thì có thể hỏi chị."
Lòng tôi vui mừng khôn xiết: "Cảm ơn chị."
Cô ấy lau mặt cho tôi, rồi giúp tôi nhét quần áo bẩn vào túi ni lông, quay đầu hỏi: "Em không nghi ngờ là chuyện đó do chị nói ra sao, dù sao thì chị cũng là người hiểu rõ chuyện này nhất ở trường, em còn nghĩ chị hận em."
Tôi ngẩn người, có chút ngốc nghếch nhìn cô ấy: "Nhưng nếu chị muốn nói thì đã nói từ lâu rồi chứ, không thể là chị được."
Tuy Tô Oánh rất lạnh nhạt, nhưng cô ấy làm việc quang minh chính đại, sẽ không làm những chuyện sau lưng như vậy.
Hơn nữa tôi có trực giác, không phải là cô ấy.
Tô Oánh ngẩn người nhìn tôi, xoa đầu tôi: "Em đúng là ngốc thật, không đọc truyện thiên kim giả thiên kim thật à?"
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Đọc rồi, nhưng trong đó thiên kim giả toàn là người xấu."
Tôi chính là kẻ xấu đó.
Tô Oánh đột nhiên bật cười, làm rối tung tóc tôi: "Ngốc thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-lo-dien/chuong-4.html.]
Tôi ít khi thấy cô ấy cười, nhưng cô ấy cười thật đẹp, cười như một làn gió mát, xua tan đi những u ám ẩn sâu trong lòng tôi bao nhiêu năm qua.
8
Người nhà họ Lưu lại đến tìm tôi thêm vài lần nữa, nhưng tôi không thỏa hiệp.
"Dù sao thì mọi người ở trường đều biết chuyện của tôi rồi, tôi không sợ các người nói đâu."
Lưu Vĩ và bảo mẫu Lý đều mắng tôi, nói tôi không biết điều.
"Mày ở nhà họ Tô như một con ch.ó vẫy đuôi cầu xin được sống, họ đều biết mày là con cái của bọn tao, không ai thích mày đâu. Mày coi thường bọn tao, nhưng mày cũng giống bọn tao thôi, đều là chuột cống dưới cống rãnh, cả đời không thấy ánh sáng."
Không lấy được tiền, họ muốn đánh tôi, chửi rủa rất cay nghiệt.
Lòng tôi khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể coi như không nghe thấy.
Dù sao tôi tuyệt đối sẽ không cho họ một xu nào.
Ở trường, những nữ sinh đó không dám trắng trợn bắt nạt tôi nữa, nhưng lại âm thầm cô lập tôi.
Nhiều khi, bạo lực lạnh và sự lạm dụng tinh thần còn đáng sợ hơn cả tổn thương thể xác.
Không ai chơi với tôi, vẽ chuột lên bàn học của tôi, đổ nước rửa chén lên đó, không ai nói chuyện với tôi, thậm chí khi phát bài kiểm tra cũng bỏ qua tôi.
Tôi không phản kháng, cũng không nói gì, chỉ im lặng học bài.
Tô Oánh nói đúng, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.
Thay vì bận tâm đến những chuyện này, chi bằng học hành chăm chỉ, tạo ra thành tích của riêng tôi.
Hơn nữa, có Tô Oánh ở bên cạnh tôi.
Có lẽ chuyện trước đây đã mở ra một nút thắt, cô ấy thân thiết với tôi hơn trước rất nhiều, gần như là không rời tôi nửa bước.
Cô ấy đang dùng hành động để chứng minh rằng cô ấy đứng về phía tôi, nhà họ Tô không hề xa lánh tôi.
Ngoài cô ấy, còn có lớp trưởng Lương Khải.
Cậu ta cũng rất tốt với tôi, sẽ phát bài kiểm tra riêng cho tôi, cũng sẽ giúp tôi lau những thứ bẩn thỉu trên bàn.
Các nữ sinh đều nghĩ cậu ta thích tôi, có người nói cậu ta mắt kém, hoặc là bị tôi mê hoặc, nói tôi xuất thân nghèo hèn, sẽ dùng những thủ đoạn thấp kém để quyến rũ người khác.
Tôi thực sự không hiểu, họ rõ ràng nói tôi xấu xí, nhưng lại nói tôi biết quyến rũ người khác, không phải điều này rất mâu thuẫn sao?
Chúng tôi không kể chuyện bị bắt nạt cho gia đình.
Anh trai đi học đại học rồi, rất bận, dạo này bố mẹ cũng rất bận, công việc kinh doanh gặp một số vấn đề, ngày nào họ cũng đi sớm về muộn, tôi không muốn gây thêm phiền phức cho họ.
Khi tôi nói vậy, Tô Oánh im lặng nhìn tôi, xoa đầu tôi, rồi lại thở dài.
Có lẽ vì tôi luôn bị bắt nạt nên cô ấy nhìn tôi thở dài ngày càng nhiều.
--------------------------------------------------