Tô Oánh không cho phép tôi dừng lại, có thể khóc, nhưng không được dừng.
Vì tập tạ quá mệt, buổi tối ăn cơm, tay tôi run lẩy bẩy, không thể cầm được đũa.
Bố mẹ thấy tôi thảm như vậy, định xin xỏ giúp tôi, nhưng bị Tô Oánh cắt lời.
Cô ấy đổi cho tôi cái thìa, lại còn giúp tôi trộn cơm thành cơm chan canh để dễ ăn, nói ngày mai cứ ăn sủi cảo cho tiện.
"Không được dừng, tập luyện chăm chỉ vào, em còn muốn bị người khác bắt nạt nữa sao?"
Tôi không muốn bị bắt nạt, run tay nói không sao, tôi làm được.
Vài ngày sau, kết quả thi được công bố, cô ấy là thủ khoa cấp tỉnh, tôi kém cô ấy hơn một trăm điểm.
Cô ấy nhìn thành tích của tôi, trừng mắt nhìn tôi dữ dội vô cùng.
Tôi sợ hãi nấp sau lưng Tô Trạch: "Em đã cố gắng hết sức rồi."
Tôi thực sự đã cố gắng hết sức rồi, nhưng trí thông minh của tôi thực sự có hạn, điều này không thể chỉ bù đắp bằng sự nỗ lực được.
Tô Oánh cầm cuốn sách hướng dẫn đăng ký, kéo giáo viên hướng dẫn nghiên cứu rất lâu, cuối cùng đăng ký cho tôi và cô ấy hai trường đại học gần nhau.
Cô ấy học ở Đại học A, tôi học ở Đại học C, khoảng cách rất gần, nhưng hai trường rất khác biệt.
Cô ấy yêu cầu gia đình thuê nhà gần trường, không ở ký túc xá nữa.
"Em ở cùng chị, lên đại học cũng phải học hành chăm chỉ, tập luyện tốt, đừng hòng trốn."
Đăng ký nguyện vọng xong, vẫn tiếp tục là tập luyện, học bài, học lái xe, còn phải theo bố mẹ đến công ty thực tập, bắt đầu từ việc làm chân sai vặt.
Người trong công ty không biết thân phận của chúng tôi, chỉ nghĩ là sinh viên đến làm thêm, nhiều việc vặt đều giao cho chúng tôi làm.
Tô Oánh bắt đầu học hỏi công việc trong công ty, học được gì đều kéo tôi học cùng, để tôi cũng ghi nhớ.
Có lúc tôi cảm thấy, cô ấy không phải chị gái tôi, mà giống bố tôi hơn.
Trước khi khai giảng, cô ấy còn làm một chuyện.
Cô ấy đăng trong nhóm lớp những lời mấy đứa thường bắt nạt tôi nói xấu bạn học sau lưng.
Những người cầm đầu bắt nạt tôi, không chỉ bắt nạt tôi mà còn hay nói xấu người khác sau lưng.
Họ còn nói xấu lẫn nhau.
Bình thường Tô Oánh không nói chuyện, nhiều người không đề phòng cô ấy, hơn nữa đều học cùng lớp, nên cơ bản cô ấy đều nghe được.
Cô ấy ghi lại ngày tháng và nhân vật, rồi đăng vào nhóm.
Nhóm lớp bùng nổ, mấy người đó cãi vã ầm ĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-lo-dien/chuong-7.html.]
Nhóm lớp trở thành một cái chợ ồn ào, cãi nhau náo nhiệt vô cùng.
Còn có người đến mắng Tô Oánh vô đạo đức, Tô Oánh nói tất cả những chuyện này đều là do Lương Khải bảo cô ấy làm, Lương Khải thích nhất nhìn người khác đấu đá với nhau.
Tô Oánh đưa máy tính bảng cho tôi xem.
"Em xem đi, những người này không có gì đáng sợ cả, họ quá nhàm chán, chỉ có thể thông qua việc bắt nạt người khác sau lưng để tìm cảm giác vượt trội. Nhưng khi những lời đó bị nói ra trước mặt, họ thậm chí còn không có dũng khí để thừa nhận."
Vì vậy, tất cả những người này đều là hổ giấy, không cần phải sợ.
Tôi nhìn nụ cười rạng rỡ của cô ấy, cũng cười theo: "Em không sợ, em đã không còn sợ họ từ lâu rồi."
Tôi và Tô Oánh đều được nhận vào nguyện vọng một, lần lượt vào Đại học A và Đại học C.
Cô ấy đối chiếu thời khóa biểu của hai người, còn ghi thêm các môn học khác trong trường có thể học được, làm thành một thời khóa biểu chi tiết hơn.
Cô ấy yêu cầu tôi không chỉ phải học các môn bắt buộc của mình, mà còn phải theo cô ấy đến Đại học A dự thính.
Việc giảng dạy ở Đại học A rõ ràng tốt hơn, nếu học chăm chỉ, sẽ có lợi hơn cho công việc của tôi sau này.
Anan
Người khác lên đại học đều bắt đầu sống thoải mái, nhiều người nằm lì trong ký túc xá cả ngày không ra ngoài, còn có người đi chơi game mấy ngày không về.
Tôi và Tô Oánh lại bận rộn hơn cả cấp ba, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.
Có bạn nam theo đuổi Tô Oánh, cô ấy trực tiếp hỏi người ta đã qua được bài thi tiếng Anh đầu ra chưa, điểm chuyên ngành thế nào, tương lai có dự định gì.
Các bạn nam đều sợ hãi bỏ chạy, sau lưng nói cô ấy nhàm chán, là một mọt sách chỉ có vẻ ngoài.
Buổi tối tôi nhìn góc mặt nghiêng của Tô Oánh, thầm nghĩ những người đó thật không có mắt nhìn.
Sao Tô Oánh có thể nhàm chán, cô ấy là người thú vị nhất trên đời này.
Cô ấy dẫn tôi đi học, tập luyện, thực tập. Trong khi nhiều người chuẩn bị thi cao học vào năm thứ tư, cô ấy đã bắt đầu khởi nghiệp.
"Chúng ta không về Tô thị sao?"
Tôi tưởng Tô Oánh sẽ về thừa kế sản nghiệp gia đình.
Bố mẹ vẫn luôn nói muốn chúng tôi về sau khi tốt nghiệp.
Tô Oánh lắc đầu: "Không, chúng ta sẽ thành lập công ty thuộc về chị và em. Chúng ta mỗi người góp một nửa cổ phần, em lấy hết số tiền tiết kiệm bấy lâu nay ra, chúng ta sẽ dốc toàn lực."
Bao nhiêu năm nay bố mẹ không bạc đãi tôi, Tô Oánh có gì tôi cũng có nấy, tôi đã dành dụm tất cả số tiền đó.
Tô Oánh nói muốn khởi nghiệp, không được giữ lại một xu nào.
Tôi chỉ có thể lấy sổ tiết kiệm ra, đưa cho cô ấy xem.
Tô Oánh khẽ nhướng mày: "Cũng giỏi tiết kiệm đấy."
--------------------------------------------------