Tôi ngượng ngùng cười: "Ban đầu em định mua một căn nhà để dọn ra ngoài ở."
Sau khi tốt nghiệp, tôi không thể cứ bám víu ở nhà họ Tô nữa.
Cô ấy tát một cái vào gáy tôi, bảo tôi đừng vội nghĩ đến chuyện lập gia đình, hãy lập nghiệp trước đã.
Nhưng tôi lại thấy mình hơi ngốc.
"Chị tìm một người thông minh hơn để cùng khởi nghiệp không phải tốt hơn sao? Em ngốc quá, sẽ làm vướng chân chị mất."
So với những bạn học của cô ấy, tôi thực sự là một kẻ ngu ngốc.
Tô Oánh xoa đầu tôi: "Em không ngốc, em giỏi rất nhiều thứ, em tự giác, có quy củ, lại rất cẩn thận, có thể phát hiện ra nhiều chi tiết mà chị cũng không để ý tới."
Những lời khen này khiến tôi ngượng không thôi, Tô Oánh chưa bao giờ khen ai cả.
Công ty thành lập, tôi và Tô Oánh mỗi người góp một nửa vốn, nhân viên chỉ có hai chúng tôi.
Ban đầu chúng tôi làm về thương mại, tức là nhập hàng rồi bán ra.
Sau này dần dần, bắt đầu thuê người, rồi làm sản xuất, sau đó còn mở cả nhà máy riêng.
Ba năm sau khi tốt nghiệp đại học, tài sản của chúng tôi đã vượt qua cả nhà họ Tô.
Bố mẹ biết chúng tôi tự khởi nghiệp, không những không phản đối mà còn rất ủng hộ.
Công việc kinh doanh của nhà họ Tô dần dần hồi phục, nhưng cũng không có khởi sắc gì lớn.
Lương Khải từ nước ngoài trở về, cậu ta thừa kế gia nghiệp, bắt đầu nhắm vào nhà họ Tô.
Năm năm sau khi tốt nghiệp, công việc kinh doanh của chúng tôi đã ngày càng lớn mạnh.
Trên bàn của Tô Oánh có một tờ lịch đếm ngược, mỗi lần tôi hỏi cô ấy dùng để làm gì, cô ấy đều không chịu nói, chỉ nói đến lúc đó sẽ biết.
Lúc này, Lương Khải lại đến tìm tôi.
Cậu ta đến nhà cầu hôn, nói rằng năm đó nhất thời hồ đồ, thực ra là cậu ta thích tôi.
Lời này, đến chó cũng không tin.
Bố mẹ tôi thẳng thừng từ chối, Tô Trạch và Tô Oánh suýt nữa đánh cậu ta đuổi ra ngoài, vậy mà Lương Khải còn la lên bảo tôi suy nghĩ lại.
Cậu ta bắt đầu nhắn tin quấy rối tôi, nói nhớ dáng vẻ tôi khóc lóc trong lòng cậu ta, nhớ vẻ đáng thương của tôi khi bị bạn bè bắt nạt, rồi đối mặt với thiện ý giả tạo của cậu ta.
Cậu ta nói chỉ cần tôi gả cho cậu ta, làm món đồ chơi ngoan ngoãn của cậu ta, cậu ta sẽ ủng hộ việc kinh doanh của nhà họ Tô.
Ngoài việc tôi phải phối hợp với cậu ta chơi mấy trò bệnh hoạn kia, về mặt tiền bạc, cậu ta sẽ đáp ứng mọi thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-lo-dien/chuong-8.html.]
Tôi bảo cậu ta cút đi.
Cậu ta lại cố gắng hẹn tôi ra ngoài, tôi từ chối, còn chặn số cậu ta.
Không ngờ, khi tôi đang đàm phán công việc, cậu ta lại chạy đến, mua chuộc người quản lý kia, định bắt cóc, giam giữ tôi.
"Uyển Uyển, em là món đồ chơi tuyệt vời nhất, đi với anh, anh sẽ khiến em hạnh phúc."
"Hạnh phúc cái đ* mẹ anh!"
Tôi đã không còn là Tô Uyển Uyển chỉ biết khóc lóc năm xưa, tôi đạp một cước vào hạ bộ của cậu ta, khiến cậu ta không thể đứng dậy nổi.
Sau đó, lợi dụng lúc vệ sĩ của cậu ta chưa đến, tôi lại đá cậu ta vài cái nữa, rồi nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.
Sau này nghe người khác nói, thiếu gia nhà họ Lương bị bệnh khó nói, chuyện đó không được nữa rồi.
Tôi nghĩ, cậu ta chắc chắn hận tôi đến tận xương tủy.
Tôi kể chuyện này cho Tô Oánh, Tô Oánh nói tôi làm tốt lắm, không cần sợ.
Cô ấy xé tờ cuối cùng trong tấm lịch đếm ngược, vứt vào thùng rác.
"Đã đến lúc phản công rồi."
Cô ấy hợp nhất công ty của chúng tôi với công ty của gia đình và anh trai, đồng thời liên kết với vài người bạn và các công ty đối thủ của nhà họ Lương, bắt đầu bao vây tiêu diệt nhà họ Lương.
Dù nhà họ Lương mạnh đến mấy, cũng không thể chịu nổi sự công kích đồng loạt của nhiều công ty như vậy.
Hơn nữa, Tô Oánh còn giao nộp bằng chứng nhà họ Lương trốn thuế và ăn bớt vật liệu, khiến nhà họ Lương bị phạt một khoản tiền lớn, danh tiếng cũng bị hủy hoại, còn có vài kẻ thế tội phải vào tù thay.
Anan
Nhà họ Lương rơi vào thế cùng quẫn, Lương Khải lại càng hận tôi hơn.
Cậu ta mua chuộc người nhà họ Lưu, để người nhà họ Lưu đến quấy rầy tôi đòi tiền nuôi dưỡng, nói tôi kiếm được nhiều tiền như vậy, nên hiếu thảo với bố mẹ.
Tôi bảo họ cút đi.
"Các người nhìn rõ đi, hộ khẩu của tôi vẫn ở nhà họ Tô, các người chưa bao giờ nuôi tôi một ngày nào. Dù có kiện tôi, thẩm phán cũng sẽ ủng hộ tôi, có thời gian thì nên đọc sách nhiều hơn đi."
Người nhà họ Lưu không hiểu luật, về nhà còn đi hỏi luật sư, luật sư nói họ không thể thắng được.
Nhưng người nhà họ Lưu không thể từ bỏ, họ cố gắng bôi nhọ danh tiếng của tôi trên mạng, khóc lóc kể lể thảm thiết rằng tôi ham mê giàu sang, chối bỏ bố mẹ ruột.
Hoàn cảnh nhà họ Lưu vốn đã thê thảm, dưới ống kính lại càng trông đáng thương.
Cư dân mạng tin lời họ, trên mạng bắt đầu tràn ngập những lời chửi rủa tôi, hơn nữa còn chửi rất khó nghe.
--------------------------------------------------