Những việc Lương Khải làm quá ác độc, Tô Oánh rất tức giận, suýt nữa phế cậu ta.
Người nhà họ Lương đến đàm phán, cuối cùng dùng rất nhiều lợi ích để đổi lấy việc không bị tố cáo.
Lần đầu tiên Tô Oánh cãi nhau với bố mẹ nhà họ Tô.
"Cậu ta là một tên khốn, cậu ta suýt chút nữa đã hủy hoại Uyển Uyển."
Anan
Tô Trạch, người vội vàng quay về cũng rất tức giận, hai anh em cùng chắn trước giường tôi cãi nhau với bố mẹ.
"Vì tiền mà có thể để Uyển Uyển chịu tủi nhục sao, đáng lẽ tên khốn đó phải đi tù."
"Bây giờ tha cho cậu ta, cậu ta nhất định sẽ còn đến quấy rầy Uyển Uyển."
Bố mẹ chỉ có thể giải thích hết lần này đến lần khác.
"Dù Lương Khải có ngồi tù, cũng không ngồi được bao lâu. Nhà họ Lương sẽ không tha cho chúng ta, càng không tha cho Uyển Uyển. Đến lúc đó Uyển Uyển sẽ thảm hơn."
"Rốt cuộc các con có hiểu không, khi thực lực chưa đủ, phải học cách nhẫn nhịn, ẩn mình, đợi khi có thực lực rồi mới phản công."
Tô Oánh và Tô Trạch đều im lặng.
Bố mẹ đến ôm tôi.
Mẹ sờ khuôn mặt đã sưng lên của tôi: "Uyển Uyển, xin lỗi con, là chúng ta không bảo vệ tốt cho con, nhưng con phải biết, bố mẹ cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ."
Tôi cười: "Mẹ, con hiểu."
Tôi biết mấy năm nay ngành kinh tế đang suy thoái, bố mẹ rất bận rộn, đang cố gắng duy trì công việc kinh doanh.
Họ cũng phải mỉm cười trên bàn rượu, hạ mình cầu xin một hợp đồng kinh doanh.
Nhưng những điều này, họ chưa bao giờ nói với chúng tôi, cũng như chúng tôi không muốn mang những phiền muộn ở trường ra để họ phải lo lắng thêm.
Nếu lúc này đối đầu với nhà họ Lương, nhà họ Tô hoàn toàn không có sức chống đỡ.
Tôi hiểu, anh trai và Tô Oánh cũng hiểu.
Sau đó, chúng tôi không ai nhắc lại chuyện này nữa, và Lương Khải cũng bị đưa ra nước ngoài.
Chỉ là, trước khi đi, cậu ta tung tin đồn trong giới bạn bè, nói tôi quyến rũ cậu ta, vì biết cậu ta sắp đi nước ngoài, nghĩ rằng đây là cơ hội cuối cùng của tôi, nên tôi đã mời cậu ta đến quán bar, muốn hiến thân.
Lời lẽ của cậu ta nhận được sự đồng tình của nhiều bạn học.
Dù sao thì tôi cũng không đẹp lắm, chỉ ở mức trung bình khá, thành tích học tập và gia thế đều không bằng Lương Khải.
Những năm qua quan hệ xã giao cũng rất tệ, có thể nói là bị mọi người ghét bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-lo-dien/chuong-6.html.]
Mọi người chỉ tin là tôi quyến rũ cậu ta, chứ tuyệt đối không tin là cậu ta có ý đồ xấu với tôi.
Các bạn học càng khinh bỉ tôi hơn, việc bắt nạt tôi cũng leo thang.
Có người kéo tôi lên sân thượng, định lột quần áo chụp ảnh.
Chuyện này chắc chắn là do Lương Khải chỉ đạo.
Tô Oánh xông lên, túm lấy kẻ cầm đầu đẩy ra mép sân thượng, định đẩy cô ta xuống lầu.
Cô gái đó là fan cuồng của Lương Khải, thầm yêu Lương Khải nhiều năm rồi.
Cô ta sợ đến mức tè ra quần: "Mày muốn làm gì, g.i.ế.c người là phạm pháp đấy."
Tô Oánh cười như ác quỷ: "Phạm pháp thì tao đi tù, nhưng mày chắc chắn sẽ không nhìn thấy được đâu. Để tao đoán xem, mày ngã xuống sẽ thành ra thế nào, mặt mày có bị nát bét không?"
Cô gái kia sợ hãi khóc nấc lên, liên tục nói không dám nữa.
Tô Oánh đợi đến khi cô ta sợ đến mức gần ngất đi mới chịu buông tay.
Cô ấy cảnh cáo những nữ sinh kia, nếu còn dám gây sự với tôi, cô ấy sẽ đi đốt nhà họ.
Kẻ gan dạ cũng phải sợ kẻ liều mạng, sự tàn nhẫn trong mắt Tô Oánh đã dọa sợ những nữ sinh đó, họ thực sự không dám tìm tôi gây rắc rối nữa.
Tôi đứng trên sân thượng khóc nức nở, Tô Oánh vừa lau nước mắt cho tôi vừa mắng tôi là đồ vô dụng.
"Khóc cái gì mà khóc, sau này cứ phản kháng lại, khóc không có tác dụng gì đâu, không ai thương xót cho em cả."
Tôi vừa khóc vừa gật đầu: "Em không khóc nữa, sẽ không để chị đau lòng nữa."
Sắc mặt Tô Oánh thay đổi, bĩu môi sang một bên: "Ai đau lòng chứ?"
Sau chuyện này, trường học yên tĩnh hơn rất nhiều, những người gây sự với tôi cũng ít đi.
Chỉ là, Tô Oánh càng học hành chăm chỉ hơn, không chỉ tự học mà còn kéo tôi học cùng.
"Uyển Uyển, chúng ta phải dựa vào chính mình, em phải mạnh mẽ hơn nữa."
Cô ấy không chỉ học, còn kéo tôi đi tập thể dục, thay đổi chế độ ăn uống của tôi, tăng cường lượng protein.
Khi thi tốt nghiệp cấp ba kết thúc, tôi đã tăng mười cân.
Bố mẹ vốn muốn đưa chúng tôi đi du lịch, thư giãn.
Nhưng Tô Oánh không đồng ý, cô ấy không ngừng kéo tôi vào phòng gym, cùng tôi tập luyện, tăng cơ.
Từ nhỏ sức khỏe của tôi đã không tốt, quá trình tăng cơ rất đau đớn.
--------------------------------------------------