Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Giả Lộ Diện

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi chỉ coi như không nhìn thấy, để bộ phận pháp lý của công ty xử lý.

Những kẻ vu khống tôi, tất cả đều nhận được thư cảnh cáo từ luật sư.

Tôi đưa đoạn video năm đó cho người nhà họ Lưu xem.

"Nếu còn tiếp tục quấy rầy, vậy thì gặp nhau ở tòa án đi. Các người bắt cóc có bằng chứng xác thực đấy, đến lúc đó cùng lắm là cá c.h.ế.t lưới rách, tôi sống không yên thì các người cũng đừng mong yên."

Người nhà họ Lưu không muốn ngồi tù, quả thật đã ngoan ngoãn một thời gian, nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục ra ngoài gây sự.

Lưu Cường và Lưu Vĩ đến tìm tôi, nói bảo mẫu Lý bệnh sắp chết, muốn gặp tôi lần cuối.

Tôi không muốn đi, bảo họ về đi.

Họ đe dọa, nếu tôi không đi, sẽ đến quấy rầy người nhà họ Tô.

Tôi bất lực, đành phải đi theo.

Nhưng đây chỉ là một cái bẫy, Lương Khải đã dẫn người mai phục, đánh ngất tôi, rồi nhốt tôi lại.

Tôi bị nhốt trong một căn hầm rộng lớn, Lương Khải đứng trước mặt tôi ngang ngược đắc ý.

"Uyển Uyển, lại gặp mặt rồi, em tưởng phế anh rồi thì anh sẽ không còn hứng thú với em sao?"

Tay chân tôi đều bị xích chặt, không thể trốn tránh, chỉ có thể lạnh lùng nhìn cậu ta.

Lương Khải cười rồi lấy ra rất nhiều thứ: "Em nghĩ muốn chơi phụ nữ thì nhất định phải dùng công cụ của đàn ông à? Giờ xã hội phát triển rồi, tạo ra bao nhiêu niềm vui cho phụ nữ như em. Nhìn đi, tất cả đều có thể dùng trên người em."

Tôi nhìn đống đồ lòe loẹt đó, cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh hoàng.

Vẻ mặt đó làm cậu ta thích thú.

"Anh thích nhìn em sợ hãi như thế này, khi em sợ hãi trông rất giống một con thỏ nhỏ, khiến người ta muốn nhổ sạch lông em, lột da em, rồi treo em lên, dùng roi da dính muối đánh em."

Thần kinh.

Tôi cắn môi, tránh ánh mắt của cậu ta.

Nhìn tên biến thái này nhiều sẽ thấy buồn nôn.

Lương Khải vẫn đang hưng phấn cầm những dụng cụ đó, muốn dùng từng thứ một trên người tôi.

Tôi hỏi: "Là anh bảo người nhà họ Lưu lừa tôi đến, rồi bắt tôi tới đây phải không?"

Cậu ta đang vui, không hề che giấu: "Đúng vậy, họ nhận tiền của anh, vui vẻ lắm. Em yên tâm, anh biết em không thích họ, anh đã cho người đi xử lý rồi."

"Xử lý cái gì?"

"Đương nhiên là xử lý bọn họ. Bọn họ đối xử với em như vậy, đương nhiên anh không cho phép bọn họ tồn tại. Đồ chơi của anh, chỉ có một mình anh được chơi."

Khốn kiếp, đúng là biến thái, biến thái đến tột cùng.

Ngay khi tay Lương Khải vừa chạm vào người tôi, cảnh sát phá cửa xông vào, khống chế cậu ta.

Tô Trạch và Tô Oánh theo sát phía sau, xông lên ôm chầm lấy tôi.

Tô Oánh không ngừng sờ nắn khắp người tôi: "Đau không, có bị thương không?"

Tôi nói không: "Đừng lo, không sao, anh chị đến đúng lúc lắm."

Tô Oánh ôm chặt lấy tôi, suýt nữa làm tôi nghẹt thở.

Lần đầu tiên, Tô Oánh khóc.

Tôi ôm cô ấy một lúc lâu, dỗ dành mãi cô ấy mới đỡ hơn chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-lo-dien/chuong-9.html.]

"Em không nên thực hiện kế hoạch này, sau này không được thực hiện kế hoạch như vậy nữa. Dùng bản thân làm mồi nhử, em biết nó nguy hiểm đến mức nào không? Em có thể bị thương, thậm chí là c.h.ế.t đấy."

Đây quả thật là kế hoạch của tôi.

Tôi biết Lương Khải và nhà họ Lưu sẽ không tha cho tôi, nên đã đặt thiết bị định vị trên người, vừa vào nhà họ Lưu là có người âm thầm dõi theo.

Mục đích là để Lương Khải lộ nguyên hình rồi một lưới bắt gọn tất cả.

Lần này, chúng tôi không cần sợ phải nữa.

Công việc kinh doanh của nhà họ Lương cuối cùng cũng sụp đổ, phá sản rồi thanh lý tài sản, Lương Khải cũng bị tống vào tù.

Cậu ta ra tay rất nhanh, thực sự đã g.i.ế.c c.h.ế.t hết người nhà họ Lưu.

Lưu Cường, Lưu Vĩ và bảo mẫu Lý đều bị cậu ta đầu độc chết.

Cậu ta đã bôi thuốc độc lên số tiền đưa cho nhà họ Lưu, người nhà họ Lưu khi đếm tiền sẽ l.i.ế.m ngón tay, nhanh chóng trúng độc mà chết.

Khi cảnh sát đến, họ đều đã c.h.ế.t hoàn toàn.

Giết người, bắt cóc, Lương Khải bị kết án tử hình.

Tin tức trên mạng cuối cùng cũng lắng xuống.

Mọi thứ đều yên bình.

Tất cả những điều này, tôi đều rất biết ơn Tô Oánh.

Là cô ấy đã kéo tôi nỗ lực, thành lập công ty, giúp tôi cũng phát hiện ra tài năng của mình.

"Thực ra em không cần phải vất vả như vậy, dù đến công ty của nhà họ Tô thì em cũng có thể làm rất tốt, cũng có thể cùng anh trai phát triển nhà họ Tô lớn mạnh."

Tự mình khởi nghiệp lúc nào cũng khó khăn hơn, những năm này chúng tôi sống rất vất vả.

Tôi không có chỗ dựa, vất vả cũng là lẽ đương nhiên, nhưng Tô Oánh vốn dĩ không cần như vậy.

Tô Oánh cười xoa đầu tôi: "Em luôn nói mọi thứ của nhà họ Tô đều không liên quan đến em, vậy nên chị cùng em thành lập công ty riêng của chúng ta, như vậy em sẽ có tài sản của riêng mình, không cần phải tự ti nữa."

"Uyển Uyển, em luôn rất dũng cảm, em là người dũng cảm nhất mà chị từng gặp, không cần tự ti, không cần coi thường bản thân, cũng không cần bận tâm đến những lời người khác nói."

"Em luôn nói cảm ơn chị, cảm ơn chị đã không hận em, cảm ơn chị đã giúp em chống lại bạo lực học đường, cảm ơn chị đã cùng em khởi nghiệp. Nhưng thực ra chị vẫn luôn rất muốn cảm ơn em."

Anan

Tôi không hiểu: "Em đã cướp mất mười ba năm cuộc đời chị, vì sao chị lại phải cảm ơn em?"

Tô Oánh cười nói: "Bởi vì em đã đến nhà họ Lưu, đã chứng kiến hoàn cảnh của chị nhưng vẫn kiên quyết lựa chọn tố cáo người nhà họ Lưu, nói ra sự thật."

"Em rõ ràng biết rằng, một khi đã nói ra thì người chịu khổ ở nhà họ Lưu sẽ là em, thậm chí hoàn cảnh có khi còn thảm hơn cả chị, nhưng em vẫn nói ra."

"Chị nghĩ, nếu là chị, có lẽ sẽ không có dũng khí như vậy, chị sẽ không đổi cuộc sống tốt đẹp này để lấy những ngày khổ cực như thế."

Vì vậy trong lòng cô ấy, tôi luôn là người dũng cảm nhất.

Dù tôi bình thường rất nhút nhát, nhưng tôi lại có dũng khí mà người bình thường không có.

Tôi rất xấu hổ: "Cho dù không có em, bố mẹ cũng sẽ điều tra ra sự thật, rồi rất nhanh cũng sẽ cứu chị."

Tô Oánh cười xoa đầu tôi: "Không giống nhau đâu, cũng chính là sự dũng cảm của em đã khiến bố mẹ hạ quyết tâm giữ em lại."

Tôi cười ôm chầm lấy cô ấy: "Đó chỉ là một chút lương tâm thôi, nhìn thấy chị sống thảm như vậy, em không đành lòng, làm sao em có thể tiếp tục chiếm giữ thân phận của chị để tiếp tục sống được?"

Tô Oánh cũng ôm tôi: "Đó chính là ưu điểm lớn nhất của em, luôn giữ lấy hy vọng, luôn giữ lấy sự lương thiện."

Cô ấy nói chúng tôi đều là con gái, chúng tôi có thể giúp đỡ lẫn nhau, không cần cạnh tranh, chúng tôi cũng có thể tự mình tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn, không cần phải tranh giành với người khác bằng những thủ đoạn thấp hèn.

Nhưng tôi luôn cảm thấy, Tô Oánh là ánh sáng trong cuộc đời tôi, cảm ơn cô ấy đã giúp tôi duy trì ánh sáng trong cuộc đời tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Giả Lộ Diện
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...