Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịnh Thế Phong Hoa

Chương 235

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lam Yên quay đầu nhìn về phía Mạc Thanh Tuyệt, giật mình cười rộ lên, đúng vậy, hắn như thế nào quên . Người phía sau này chính là tài chủ lớn nhất a, Ma hoàng bệ hạ a.

“Mấy thứ này, tặng cho ngươi.” Lam Yên vội vàng từ đằng sau xuất ra lễ vật vừa nãy Bạch Phong Hoa chuẩn bị cho hắn.

Tuyết Giai trừng lớn mắt, nhìn lễ vật trong tay Lam Yên. Lam Yên rốt cuộc tặng đồ bình thường !

“Lam Yên giúp chúng ta làm xong xhuyeejn, chúng ta có thể đi nhân giới. Ngươi đi sao?” Bạch Phong Hoa hỏi Đông Tuyết Giai.

“Muốn a, muốn a.” Đông Tuyết Giai dùng sức gật đầu.

“Có điều, để Lam Yên trước giúp chúng ta làm chút chuyện. Sự tình xong xuôi mới có thể.” Mạc Thanh Tuyệt mặt không chút thay đổi chậm rãi trần thuật, “Thế nhưng, Lam Yên giống như không muốn. Hắn nói ngươi không chấp nhận hắn, hắn phải đi chết, càng đừng nói giúp chúng ta .”

Lam Yên chớp chớp mắt, mình có nói như vậy sao? Không chấp nhận phải đi chết?

Bạch Phong Hoa ngược lại có chút kinh ngạc, nhìn Mạc Thanh Tuyệt mặt không chút thay đổi khuôn mặt còn thật nghiêm túc, thật sự không có cách nào cảm thấy hắn là đang nói dối a. Cường hãn a!

“A?” Đông Tuyết Giai ánh mắt kỳ thật vẫn không có rời khỏi khuôn mặt Lam Yên, khi Lam Yên không chút do dự phá hủy gương mặt hắn mặt, lòng của nàng kỳ thật là đau xót.

“Tuyết Giai, ta sẽ bảo vệ tốt ngươi, ngươi muốn đi nhân giới ta mang ngươi đi, ngươi muốn phòng ở, ta sẽ mua phòng ở lớn nhất tốt nhất, ta kiếm tiền toàn bộ đều giao cho ngươi.” Lam Yên cũng không ngốc, vội vàng thổ lộ tâm ý bản thân.

“Nhưng phải trước giúp chúng ta làm việc mới có thể đi nhân giới.” Mạc Thanh Tuyệt hời hợt bổ sung.

Đông Tuyết Giai do dự, nhìn khuôn mặt Lam Yên còn đang đổ máu có chút sốt ruột, nhưng trên mặt lại nhịn xuống không biểu hiện ra ngoài.

“Nếu như, có nữ nhân khác thích ngươi làm sao bây giờ?” Đông Tuyết Giai còn có chút do dự.

“Tuyết Giai, cả đời nhất thế một đôi, bất ly bất khi, tin tưởng ta, có thể sao?” Lam Yên cầm tay Đông Tuyết Giai.

Đông Tuyết Giai tim đập đột nhiên nhanh hơn.

Bạch Phong Hoa cùng Mạc Thanh Tuyệt đối diện nở nụ cười, lặng yên thối lui đến một bên, trước đem không gian để lại cho hai người. Nhưng thật ra nhìn không ra đến Lam Yên ở thời khắc mấu chốt có thể nói như vậy.

Đứng ở một bên, Mạc Thanh Tuyệt cũng nhẹ nhàng cầm tay Bạch Phong Hoa, dựa vào bên tai Bạch Phong Hoa thấp giọng nói: “Đời đời kiếp kiếp một đôi, vĩnh viễn không rời.” Bạch Phong Hoa trong lòng ấm áp, không tiếng động cười rộ lên. Không chỉ là cả đời này một kiếp này mà thôi, mà là đời đời kiếp kiếp.

Sự tình kết quả tự nhiên không cần phải nói, Lam Yên ngây ngô cười để cho Đông Tuyết Giai thoa dươc lên trên mặt hắn, Đông Tuyết Giai trực tiếp liền thay thế hắn đáp ứng yêu cầu bọn Bạch Phong Hoa. Xem bộ dạng Lam Yên hạnh phúc muốn hôn, cho dù Đông Tuyết Giai hiện tại bán hắn, hắn cũng cao hứng phấn chấn.

Cứ như vậy, một hàng bốn người rời đi.

Trên đường, Bạch Phong Hoa cùng Mạc Thanh Tuyệt đi ở phía trước, ngẫu nhiên dư quang nhìn hai người mặt sau đi đứng xiêu vẹo.

“Tình yêu thật sự là thần kỳ.” Bạch Phong Hoa thấp giọng cảm thán.

“Đúng vậy, Lam Yên trước kia căn bản không xem nữ nhân liếc mắt một cái. Lần này lại bị một nữ nhân ăn gắt gao.” Mạc Thanh Tuyệt gật đầu cười rộ lên.

“Ừ.” Bạch Phong Hoa cũng mỉm cười quay đầu nhìn hai người phía sau.

“Tuyết Giai, có mệt hay không? Muốn hay không ta cõng nàng? Chân đau không?” Lam Yên chân chó vây quanh ở bên cạnh Đông Tuyết Giai hỏi.

“Được, cõng.” Đông Tuyết Giai cũng không ngượng ngùng, trước khi nàng xuyên qua là trạch nữ, về sau xuyên qua vẫn là trạch nữ. Vận động đối nàng mà nói thật sự là đòi mạng, đi không xa liền cảm thấy mệt mỏi.

Nhìn Lam Yên yêu nghiệt vẻ mặt hạnh phúc thật cẩn thận cõng Đông Tuyết Giai, giống nhau trên lưng của hắn chính là toàn bộ thế giới. Mạc Thanh Tuyệt ghé vào bên tai Bạch Phong Hoa, thấp giọng: “Phong Hoa, có mệt hay không? Ta cũng cõng nàng.”

Bạch Phong Hoa yên lặng, tiếp theo nở nụ cười, trong lòng cái loại cảm giác ấm áp hạnh phúc đem đáy lòng tràn đầy thỏa mãn. Khẽ lắc đầu sau, nói: “Nếu ngươi cũng cõng ta, người khác khẳng định cảm thấy chúng ta một hàng bốn người có bệnh.”

Mạc Thanh Tuyệt ha ha cười rộ lên. Đúng vậy, hai nam nhân cùng cõng một nữ nhân đi ở trên đường, quả thật rất kỳ quái.

“Chúng ta đây đến thành trì phía trước mua một chiếc xe ngựa đi.” Mạc Thanh Tuyệt trông về phía xa tiền phương.

“Ừ.” Bạch Phong Hoa gật đầu.

Một hàng bốn người vào thành, Mạc Thanh Tuyệt cùng Bạch Phong Hoa hiện tại bề ngoài không thế nào hấp dẫn người, mà Lam Yên trên mặt vết thương còn chưa có tốt, một đường này cũng vô cùng thuận lợi. Mạc Thanh Tuyệt mua một chiếc xe ngựa cùng hai con ngựa, thuê xa phu liền chuẩn bị ra khỏi thành.

Trong xe ngựa, bốn người ngồi, Mạc Thanh Tuyệt tùy tay thiết lập kết giới cách âm, sau sắc mặt nổi lên chút nghiêm túc.

“Phi Tình tất nhiên biết ta sẽ trở về lấy chân thân của ta, chắc chắn có phòng bị. Đây thật không phải chuyện phiền toái nhất, chuyện phiền toái nhất là như thế nào bình ổn nhóm Ma vương đang rục rịch.” Mạc Thanh Tuyệt nhíu mi.

Lam Yên bĩu môi: “Đó là đương nhiên, dù sao thân là Ma hoàng ngươi năm đó bị thần tộc phong ấn bọn họ sẽ cho rằng bị sỉ nhục, hơn nữa một vạn năm qua, không có bao nhiêu người còn có thể bảo trì vĩnh viễn trung thành.”

Đông Tuyết Giai nghe há to miệng, Ma hoàng? Ma hoàng? ! Lão công Bạch Phong Hoa là Ma hoàng?

Mà Bạch Phong Hoa nghe được Lam Yên nói những lời này, trong lòng đau xót. Nguyên bản ‘bễ nghễ thiên hạ’ Mạc Thanh Tuyệt, bởi vì bị nàng phong ấn, chẳng những gặp thống khổ lớn như vậy, cô phụ kỳ vọng ma tộc, hơn nữa hiện tại sự tình biến thành khó giải quyết.

“Không cần tự trách, không phải sai của nàng.” Mạc Thanh Tuyệt đã nhìn ra Bạch Phong Hoa khổ sở, vươn tay cầm tay hơi lạnh của nàng, an ủi.

Lời này làm Lam Yên mở lớn miệng. Hắn vốn tưởng rằng nữ nhân đi theo bên người Ma hoàng là tình nhân Ma hoàng, nhưng như thế nào cũng không nghĩ tới là thần tộc chiến tướng năm đó tỏa sáng rực rỡ_ Bạch Phong Hoa.

“Ma hoàng ngươi muốn làm cái gì? Đoạt lại chân thân về sau lại đoạt lại quyền thống trị?” Lam Yên áp chế kinh ngạc trong lòng hỏi.

“Không.” Mạc Thanh Tuyệt lắc đầu, “Thu hồi chân thân là tất nhiên, nhưng ta cũng không muốn quyền thống trị, ta chỉ là muốn ngăn cản thần ma đại chiến. Bởi vì thần ma một khi khai chiến, cũng sẽ lan đến nhân giới. Thần hoàng muốn nhất thống tam giới.”

Lam Yên nhíu mày: “Nhân giới thế nào liên quan gì đến chuyện Ma tộc chúng ta? Muốn đánh cứ đánh, thần tộc đám chính nhân quân tử sắc mặt ghê tởm kia ta xem liền phiền.” Lam Yên nói xong, chống lại mặt Bạch Phong Hoa, co rút khóe miệng bổ sung nói, “Ta không phải nói ngươi a.”

Đông Tuyết Giai ở một bên nghe hồ đồ, lôi kéo ống tay áo Lam Yên truy vấn Lam Yên này rốt cuộc sao lại thế. Lam Yên bất đắc dĩ nói ngọn nguồn trong lúc đó giữa Bạch Phong Hoa cùng Mạc Thanh Tuyệt, Bạch Phong Hoa ngẫu nhiên bổ sung vài câu. Làm cho Đông Tuyết Giai nghe mắt càng trừng càng lớn.

“Nhất định phải giúp bọn họ, nhất định phải giúp! Không thể khai chiến, khai chiến nhân giới sẽ phá hủy, ta còn chưa có đi a. Ngươi đáp ứng ta rồi, ta nghĩ đi nơi nào ngươi đều theo giúp ta, được không?” Đông Tuyết Giai nghe chuyện tình giữa Bạch Phong Hoa cùng Mạc Thanh Tuyệt thiếu chút nữa lệ nóng doanh tròng, kích động cắn cổ Lam Yên gầm nhẹ.

“Đã biết, khụ, đã biết. Ta nhất định toàn lực giúp, sau đó mang nàng đi nhân giới du ngoạn.” Lam Yên bị cắn hai con mắt đều nheo lại, nhưng vẫn không ngừng gật đầu thật mạnh.

“Chúng ta đây trước làm cái gì?” Đông Tuyết Giai vội vàng hỏi nói.

“Chúng ta trước đi U thành, hiện tại ngũ đại ma vương chia làm hai phái, U thành Tề Quỳnh vương cùng một ít quý tộc hoàng đô đều tán thành ta tỉnh lại sẽ cùng thần tộc khai chiến.” Mạc Thanh Tuyệt vuốt cằm nói xong, “Hy vọng bảo trì nguyên trạng là Chi Thiên vương cùng Họa Thiên vương, hai người này, trên mặt nói duy trì ta. Nhưng ta biết là bọn họ không nguyện ý cởi bỏ phong ấn của ta.”

“Vậy trước đến Tề Quỳnh vương. Chi thiên vương cùng Họa thiên vương thôi, hai người này ta có thể nghĩ biện pháp thôi miên. Nhưng thời gian không thể quá dài, vượt qua ba người thực lực ta không thể khống chế.” Lam Yên nhíu mày nói xong.

“Vậy là đủ rồi. Rất nhanh nhóm ma vương cùng quý tộc sẽ ở ma đều tề tụ, thời điểm mời dự họp đại hội, có ba Ma vương ý kiến nhất trí vấn đề sẽ không lớn.” Mạc Thanh Tuyệt trầm giọng nói.

Lam Yên nhẹ giọng thở dài, ở Ma giới vốn là dựa vào thực lực nói chuyện, nếu không phải một vạn năm trước phát sinh chuyện đó, không cần phiền toái như vậy. Ma hoàng bị thần tộc phong ấn, nay tự nhiên danh vọng rớt xuống trầm trọng. Bất quá, Lam Yên quay đầu nhìn Đông Tuyết Giai bên cạnh, trước kia mình không thể lý giải, có điều hiện tại đổi là mình, chính mình cũng sẽ làm vậy đi, hơn nữa còn không oán không hối hận.

Ngựa Ma giới so với ngựa nhân giới cường tráng cao lớn hơn, sức bàn chân lại thắng trên một bậc, sự chịu đựng tốt. Khi bọn hắn tới ma cung, là một vòng sau. Tại đây một vòng thời gian, Bạch Phong Hoa cùng Đông Tuyết Giai trong lúc đó đã không có gì giấu nhau, Bạch Phong Hoa đã vô cùng thích nữ tử thẳng thắn này.

“Nguyên lai ngươi là thần tộc a. Ai, ta liền bi kịch a, ta xuyên thành ma tộc, hơn nữa không có sức chiến đấu, chỉ có một đôi mắt có thể nhìn đến chân tướng. Yếu a yếu a.” Đông Tuyết Giai thở dài.

“Thế nhưng, hiện tại có Lam Yên bồi ở bên cạnh ngươi không phải tốt lắm sao?” Bạch Phong Hoa cười nói.

Đông Tuyết Giai chu miệng, không nói.

“Ngươi không đi qua ma?” Bạch Phong Hoa hỏi.

“Ta nào dám xuất môn a? Tùy tiện một cái Ma tộc thấp hơn đều có thể muốn mạng nhỏ của ta.” Đông Tuyết Giai tóm tóc, rất là ảo não.

“Ta cũng vậy lần đầu tiên đến Ma giới, ta cảm thấy Ma giới cùng nhân giới khác nhau thật đúng là không lớn, ta nói là bề ngoài.” Bạch Phong Hoa xốc rèm cửa sổ lên, nhìn bên ngoài, phía trước không xa chính là cửa thành Ma. Cửa thành nguy nga lộ ra hơi thở rất nặng.

Đông Tuyết Giai cũng tò mò nhìn bên ngoài, vào cửa thành, tìm gian khách sạn trước nghỉ ngơi xuống.

“Lam Yên, ngươi mang theo Tuyết Giai nơi nơi đi dạo đi. Ta cùng Thanh Tuyệt buổi tối đi hoàng cung thăm dò chút.” Bạch Phong Hoa nhìn Đông Tuyết Giai hưng phấn mỉm cười nói.

“Vậy các ngươi cẩn thận một chút. Phi Tình người này thực giảo hoạt.” Lam Yên ngưng trọng dặn dò.

Bạch Phong Hoa gật đầu.

Ban đêm dần buông xuống, Lam Yên mang theo Đông Tuyết Giai còn ở bên ngoài đi bộ. Bạch Phong Hoa nhìn bóng đêm lạnh lẽo, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía hoàng cung xa xa.

“Đi.” Mạc Thanh Tuyệt lôi kéo tay Bạch Phong Hoa, tiến nhập trong bóng đêm.

Hoàng cung thủ vệ sâm nghiêm, nhưng thủ vệ đối Bạch Phong Hoa cùng Mạc Thanh Tuyệt mà nói thùng rỗng kêu to. Mạc Thanh Tuyệt mang theo Bạch Phong Hoa thoải mái xuyên qua ở trong hoàng cung, nhắm thẳng chỗ thâm cung mà đi.

“Ở nơi nào?” Bạch Phong Hoa truyền âm hỏi.

“Ở phía dưới tẩm cung của ta .” Mạc Thanh Tuyệt cũng truyền âm trả lời.

Nắm tay Bạch Phong Hoa, hai người không tiếng động hướng tẩm cung đi. Bỗng nhiên, Mạc Thanh Tuyệt cước bộ ngừng lại. Bạch Phong Hoa cũng nhíu mày.

Phía trước có người, hơn nữa không ít, đều là người thực lực cao cường.

“Quả nhiên, Phi Tình đã sớm bố trí tốt lắm.” Mạc Thanh Tuyệt thanh âm ở trong đầu Bạch Phong Hoa vang lên.

“Hừ!” Bạch Phong Hoa nhíu mày, “Đô biến thái.”

“Hắn biết chúng ta sẽ đến. Mạnh mẽ đi không được, bọn họ tất nhiên sẽ phát hiện chúng ta, thân phận của nàng một khi bại lộ, thần ma lập tức sẽ khai chiến.” Mạc Thanh Tuyệt trầm tư nói một câu.

“Nhưng mà chân thân của ngươi ở bên dưới.” Bạch Phong Hoa có chút sốt ruột.

“Đi về trước, biện pháp còn nhiều mà, hiện tại không cần cùng bọn họ trực diện chống lại.” Mạc Thanh Tuyệt híp mắt, trong con ngươi bắn ra ánh sáng lạnh, “Không cần gấp, hôm nay chính là đến thăm dò.”

Bạch Phong Hoa cắn răng, rốt cục kiềm chế phiền chán trong lòng xuống cùng Mạc Thanh Tuyệt rời đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Phong thái Bạch đại sư….
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 235
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...