Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịnh Thế Phong Hoa

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Tước thánh giả cũng thấy được bọn họ, nên ngừng lại. Hôm nay Chu Tước thánh giả vận một thân hoa phục lửa đỏ như trước, lẳng lặng đứng thẳng ở nơi nào giống nhau một gốc cây hàn mai cao ngạo, bên cạnh là hai vị người hầu anh tuấn như hai cây thanh tùng đứng thẳng. Chung quanh, mọi người đi ngang qua vẫn duy trì khoảng cách nhất định cùng bọn họ, không ai dám đi lên chào hỏi, lại đều dùng ánh mắt sùng kính nhìn bọn họ.

Là xảo ngộ (tình cờ) sao?

“Thanh Long thánh giả, thực đúng lúc.” Chu Tước thánh giả mỉm cười, dẫn đầu cả đám mà mở miệng.

“Chu Tước thánh giả, chúc buổi sáng tốt lành, thật sự là quá trùng hợp.” Mạc Thanh Tuyệt cũng mỉm cười, thản nhiên chào hỏi.

Bạch Phong Hoa cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh hành lễ “Ra mắt thánh giả đại nhân.”

“Ra mắt thánh giả đại nhân!” Bạch Tử Mặc tương đối hứng thú một ít.

“Ừ.” Ánh mắt Chu Tước thánh giả dời về phía hai người, thản nhiên gật đầu, khi nhìn thấy làn da ngăm đen của Bạch Phong Hoa, hơi hơi sửng sốt sau cũng liền gật gật đầu. Nàng đã biết Thanh Long thánh giả ở tại Thừa tướng gia, mà nữ nhân làn da ngăm đen cùng thiếu niên bên cạnh hẳn chính là tôn tử cùng cháu gái Thừa tướng. Ở trong mắt Chu Tước thánh giả, xem ra, hai người kia, là đệ tử có thân phận quý tộc, đủ tư cách nói chuyện cùng nàng.

Trong lòng Bạch Tử Mặc càng kích động, hắn không nghĩ tới Chu Tước thánh giả còn có thể để ý tới hắn, Chu Tước thánh giả đại nhân địa vị cao thượng nhưng cũng không làm giá kiêu ngạo một chút, lại rất xinh đẹp, uy nghiêm, hào phóng, còn hòa ái khách khí… Lập tức, hảo cảm của Bạch Tử Mặc đối với Chu Tước thánh giả nâng lên đến điểm cao nhất.

Bạch Phong Hoa nhìn cẩn thận, cũng không có phát hiện chút dị thường nào trong mắt Chu Tước thánh giả, Chu Tước thánh giả cũng không giống những người khác, vừa thấy bên ngoài của nàng liền tràn đầy khinh thường cùng khinh bỉ. Chu Tước thánh giả này, có lẽ thật sự như trong truyền thuyết, nhân cách cùng tướng mạo song toàn?

“Thanh Long thánh giả muốn đi đâu?” Chu Tước thánh giả mỉm cười hỏi.

“À, chỉ là tùy tiện đi dạo, Bạch công tử cùng Bạch tiểu thư làm người dẫn đường của ta đó.” Mạc Thanh Tuyệt tao nhã trả lời.

“Như vậy a…” Chu Tước thánh giả giật mình , khi ánh mắt đảo qua người hầu duy nhất phía sau Thanh Long thánh giả, đáy mắt hiện lên một tia trầm sắc.

“Nếu Chu Tước thánh giả không chê bai…” Khi Mạc Thanh Tuyệt mỉm cười đang muốn mở miệng mời Chu Tước thánh giả cùng đi chung đường, bên cạnh lại đi tới hai nữ tử trẻ tuổi .

Nữ tử đi ở phía trước lập tức đi tới trước mặt Chu Tước thánh giả liền lên tiếng chào hỏi, hành đại lễ. Nữ tử phía sau cũng nhanh chóng đi theo hành lễ. Hai người tựa hồ đều thực kích động. Nữ tử phía trước mặc đồ sang trọng, nữ tử phía sau một thân quần áo nha hoàn, hiển nhiên hai người là chủ tớ .

Bạch Phong Hoa nhìn hai nữ tử bỗng nhiên xuất hiện, khi nhìn dung mạo nữ tử phía trước, trong lòng sửng sốt. Đây không phải là Tiêu Tình Tình hôm qua ở trên đường bị đùa giỡn sao? Hành động trước mắt của nàng khiến Bạch Phong Hoa lập tức hiểu được , đối phương là tới đáp tạ.

“Các ngươi là ai?” Chu Tước thánh giả mở miệng nhẹ giọng hỏi, tuy rằng hành vi đối phương có chút vô lễ, cư nhiên trực tiếp vọt tới trước mặt của nàng. Nhưng Chu Tước thánh giả cũng không chán ghét loại cảm giác này, nàng đã quen cũng như hưởng thụ cảm giác được mọi người thăm viếng cùng sùng kính. Bất quá, hiển nhiên, Chu Tước thánh giả cũng không lập tức nhận ra thân phận hai người đang hành lễ trước mắt .

“Thánh giả đại nhân, tiểu nữ tử đa tạ ngài hôm qua ra tay cứu giúp.” Tiêu Tình Tình lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt dịu dàng cùng cảm kích.

“Hôm qua cứu giúp?” Chu Tước thánh giả hơi hơi nhíu mi thấp giọng lặp lại lời nói của Tiêu Tình Tình, tựa hồ đang nhớ lại cái gì. Bỗng nhiên, nàng nghĩ tới, nữ nhân trước mắt đang hành lễ đáp tạ chính là cái danh kỹ kinh thành kia! Trong nháy mắt, sắc mặt Chu Tước thánh giả khó coi đến cực điểm.

“Này là việc nhỏ đối với đại nhân không đáng nhắc đến, mời ngươi nhanh chóng rời đi, không cần ở đây gây trở ngại các đại nhân nghị sự.” Người hầu ở bên cạnh thấy sắc mặt Chu Tước thánh giả biến hóa, lập tức đối với Tiêu Tình Tình phát ra thanh âm đuổi khéo uyển chuyển .

“Dạ, thánh giả đại nhân, đa tạ ngài cứu giúp. Ngài quả nhiên là xinh đẹp chính nghĩa như trong truyền thuyết vậy .” Tiêu Tình Tình không chuyển mắt nhìn Chu Tước thánh giả, còn chân thành tán dương nàng.

Nhưng mà sắc mặt Chu Tước thánh giả lại càng ngày càng khó coi, nàng không nói được một lời, sắc mặt chuyển thành màu tím nhạt một mảnh.

“Lui ra! Không thấy đại nhân đang có việc sao?” Người hầu kia nhìn thấy sắc mặt Chu Tước thánh giả càng ngày càng khó coi, lo lắng lên, nhịn không được vươn tay đẩy mạnh Tiêu Tình Tình.

Tiêu Tình Tình cả kinh, bị cỗ lực đạo này đẩy cho thối lui, suýt nữa té ngã. Nha hoàn phía sau thấy thế vội vàng đỡ Tiêu Tình Tình.

“Tốt lắm, ta còn có chuyện quan trọng muốn làm, Thanh Long thánh giả, ta đi trước, cáo từ.” Sắc mặt Chu Tước thánh giả khó coi đến cực điểm, vội vàng nói ra những lời này với Mạc Thanh Tuyệt, liền xoay người rời đi, nhóm người hầu nhanh chóng đi theo ở phía sau cũng vội vàng rời đi.

Tiêu Tình Tình cùng nha hoàn của nàng gạc nhiên đứng ở tại chỗ, không biết làm sao.

Mạc Thanh Tuyệt nhìn bóng dáng Chu Tước thánh giả, cười nhẹ.

Bạch Tử Mặc nhìn hết thảy, trong lòng cũng có chút khó hiểu. Vì sao Chu Tước thánh giả phản ứng kỳ quái như vậy? Có người sùng bái cùng cảm tạ, vì sao nàng có thái độ như vậy? Bạch Tử Mặc rành mạch nhìn thấy đáy mắt của Chu Tước thánh giả vừa rồi có chán ghét thật sâu .

Tiêu Tình Tình lấy lại tinh thần, liếc liếc mắt một cái nhìn Bạch Phong Hoa, trong ánh mắt cư nhiên còn dẫn theo một tia khinh thường, cùng nha hoàn rời đi. Ở trong nhận thức của nàng, Bạch Phong Hoa xấu xí thấp kém thậm chí còn không bằng nàng, chuyện ồn ào huyên náo của Nam Hoa Vương cùng Bạch Phong Hoa cũng làm cho Tiêu Tình Tình hận Bạch Phong Hoa thấu xương, tự nhiên lúc này sẽ không hòa nhã nhìn nàng. Mà Thanh Long thánh giả, ở Thanh Hồng quốc cùng ngũ quốc gia phụ thuộc của hắn được dân chúng kính yêu cùng sung bái, nhưng không có nghĩa là những nhân dân của quốc gia khác cũng sẽ đối đãi với hắn như thế. Nếu có chính là tò mò, thậm chí còn mang một chút địch ý. Dù sao thì tứ đại quốc vẫn có những đợt sóng ngầm mãnh liệt, mặt cùng tâm không hợp nhau.

“Qúa đáng, cư nhiên dám dùng cái loại ánh mắt này nhìn tỷ của ta, nàng là ai vậy, còn không phải là kỹ nữ sao!” Bạch Tử Mặc thở phì phì thấp giọng nói thầm. Tiêu Tình Tình cuối cùng cũng rời đi, trước khi đi liền khinh thường liếc mắt một cái làm cho Bạch Tử Mặc rất là khó chịu.

Bạch Phong Hoa lại hơi hơi nhíu mi suy tư, thái độ của Chu Tước thánh giả lúc nhìn Tiêu Tình Tình, đó là cực độ chán ghét. Điều này chứng tỏ cái gì?

“Chứng tỏ Chu Tước thánh giả đại nhân cao thượng của ngươi đem con người phân chia ra ba mươi bảy loại, thực bất hạnh, kỹ nữ là loại người thấp nhất chịu phỉ nhổ.” Bỗng nhiên, ngay tại lúc Bạch Phong Hoa suy tư, bên tai lại truyền đến thanh âm Mạc Thanh Tuyệt đang cúi đầu có chứa một tia chế nhạo, trong giọng nói có một chút thản nhiên trào phúng.

Bạch Phong Hoa cả kinh, quay đầu nhìn về phía Mạc Thanh Tuyệt, Mạc Thanh Tuyệt bộ dáng hưng phấn nhìn những cửa hàng bên đường, giống như vừa rồi hắn cái gì cũng chưa nói qua. Bạch Phong Hoa nghi hoặc nhìn Mạc Thanh Tuyệt, Mạc Thanh Tuyệt mỉm cười cùng Tiêu Ly vừa nói xong cái gì, hoàn toàn không chú ý tới bên này. Mà Bạch Tử Mặc còn đang bất mãn nói thầm. Hiển nhiên, lời nói mới rồi, trừ bỏ Bạch Phong Hoa thì không có người nào khác nghe được, là Mạc Thanh Tuyệt dùng phương pháp đặc biệt chỉ khiến cho một người Bạch Phong Hoa nghe được.

Chu Tước thánh giả cao thượng? Trong lòng Bạch Phong Hoa lạnh lùng cười, nàng chưa từng cảm thấy có người nào cao thượng cả! Chu Tước thánh giả này đúng là một cao thủ giả trang.

Bất quá, Mạc Thanh Tuyệt khiến cho Bạch Phong Hoa cảm giác có chút thực phức tạp . Bề ngoài xem ra, Mạc Thanh Tuyệt cường đại lạnh lùng, bình tĩnh, khí phách, tự tin, trước mặt người khác không chê vào đâu được, không có khuyết điểm gì, như là một vị thần hoàn mỹ. Nhưng là, Bạch Phong Hoa lại cảm thấy bản tính của Mạc Thanh Tuyệt, tựa hồ là… sầu muộn? Đúng! Chính là sầu muộn! Mặt ngoài, thật sự là uy nghiêm như thần thánh, kì thực… Chậc chậc…

Khi đã xác định tính cách của người nào đó, trong lòng Bạch Phong Hoa cho bản thân một lởi cảnh báo, đừng chọc nam nhân này, nam nhân này, thật không dễ chọc…

Những ngày kế tiếp, Mạc Thanh Tuyệt đều biểu hiện giống như một người rảnh rỗi bình thường, được Bạch Tử Mặc cùng Bạch Phong Hoa dẫn đi dạo, tựa hồ như hắn thật sự tới đây du ngoạn mà thôi. Cùng lúc đó, tứ quốc đã nhận được bố cáo, người và ngựa bắt đầu di chuyển tới Đông Mộc quốc. Đông Mộc quốc càng ngày càng náo nhiệt, ở kinh thành tự nhiên có thể thấy được các loại xe ngựa xa hoa, là giới quý tộc của các quốc gia.

Mà hoàng đế cùng các đại thần thường xuyên thương nghị nên chọn người nào xuất chiến. Ngũ quốc tranh đấu, chia làm hai loại trận đấu là tập thể và cá nhân . Trận đấu cá nhân sẽ có hai tuyển thủ tham gia, chia làm hai trận. Mà trận đấu tập thể thì sẽ có một trận. Tổng cộng là có ba trận, ba thắng hai là được. Nếu trận đấu cá nhân thắng, trận tập thể thua, cũng là thắng. Tuyển thủ thi tập thể và cá nhân có thể được lặp lại. Đông Mộc quốc tuyển đến tuyển đi, quyết định chọn Nam Hoa Vương, Đồng Hòa Vương, còn có ba gã đệ tử khác sẽ tham gia trận tập thể. Lúc này đây, trong lòng hoàng đế vẫn tự tin đây là đội hình tốt nhất. Nam Hoa Vương có thể thắng một trận để có mặt mũi là được, hai trận kia có thể thua cũng không sao. Có thể kiên trì bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, phỏng chừng có lẽ lần này vẫn là quốc gia đứng hàng ngũ phẩm. Hoàng đế Đông Mộc quốc quân cùng các đại thần đều bi quan như thế, ai cũng không nghĩ đến, ở thời điểm ngũ quốc tranh đấu, bọn họ sẽ đều kích động đến thiếu chút nữa là ngất xỉu.

Các quý tộc của các quốc gia cùng những tuyển thụ hội tụ tại kinh thành Đông Mộc quốc, càng nhiều người, tự nhiên là càng nhiều cơ hội thắng. Tuy rằng Bạch Tử Mặc bị Bạch lão gia tử dặn đi dặn lại không cho phép gây chuyện, nhưng, ngày đó vẫn là xảy ra chuyện.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Phong thái Bạch đại sư….
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...