Lý Bá rất ít khi nhắc đến chuyện của ông trước đây.
Khi Kỳ Vương còn nhỏ, Lý Bá đã ở bên cạnh chăm sóc. Sau này, ông theo Kỳ Vương ra khỏi cung lập phủ.
Rồi sau đó lại trở về Hoàng cung này. Ông đã hiến dâng cả đời mình cho Hoàng thượng.
Hậu cung lại có ba vị phi tần liên tiếp có thai. Có người vui, có người buồn.
Trong số những người m.a.n.g t.h.a.i có Thục phi nương nương. Đây vốn là một tin vui, ai ngờ đứa bé chỉ ở trong bụng nàng hai tháng rồi biến mất.
Chuyện này nói thế nào đây? Đều tại Hoàng thượng hành sự không đoan chính ngày thường, mà Thục phi lại không ưa Hoàng thượng lắm.
Đứa bé mất, Thục phi nghĩ Hoàng thượng làm. Hoàng thượng lại nghĩ Thục phi làm.
Nếu là Hoàng thượng làm, vậy thì không sao. Dù sao đó cũng là con của hắn.
Nếu là Thục phi làm, vậy đó chính là tội lớn mưu hại hoàng tự. Cho dù đó cũng là con của nàng.
Hoàng thượng và Thục phi đều ở Càn Thanh cung. Bên trong có ba vị thái y vây quanh. Hạ nhân đều bị đuổi đi, chỉ còn ta đứng gác ngoài cửa.
Ta ở ngoài cực kỳ căng thẳng. Thục phi nương nương là một nữ anh hùng, ta thực sự không muốn nàng gặp chuyện. Nhưng chuyện này ta có thể làm chứng thực sự không phải Hoàng thượng làm.
Sau một lúc lâu, ta mới nghe thấy thái y nói:
"Thục phi nương nương chinh chiến nhiều năm, tổn thương thân thể, khó lòng có lại Long Thai (hoàng tự), cho dù có mang cũng khó lòng giữ."**
Nói cách khác, không phải Thục phi nương nương làm.
Sau khi thái y rời đi, ta nghe thấy tiếng cãi vã lại truyền ra từ trong cửa:
"Là Trẫm có lỗi với nàng."
"Hoàng thượng đương nhiên có lỗi với thiếp."**
"Chuyện con cái... sau này điều dưỡng tốt thân thể, có lẽ còn hy vọng."
"Không cần nữa. Nếu đứa bé không đi nhanh như vậy, thiếp có lẽ thực sự sẽ ra tay tiễn nó một đoạn."
"Nàng có ý gì?" Nghe chừng Hoàng thượng đã hơi tức giận.
"Ý thiếp là gì, Hoàng thượng không rõ sao? Người còn không muốn đứa con của chính mình, còn mong người khác giữ lại cho Người à?"
"Cũng may mắn là không thể sinh nữa, như vậy thiếp cũng bớt dính tội nghiệt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-nhien-geov/19.html.]
"Lục Ngâm Ngâm, nàng đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"**
"Thiếp được đằng chân lân đằng đầu ư? Hoàng thượng đừng quên vì sao thiếp khó mang thai."
"Thiếp! Cả Lục gia chúng thiếp, bảo vệ là giang sơn Đại Lương, là thiên hạ của Hoàng thượng Người!"
"Có bản lĩnh thì g.i.ế.c thiếp đi. Người dám g.i.ế.c thiếp sao?"
"Hoàng thượng muốn g.i.ế.c một phi tử bị ép vào cung như thiếp, hay g.i.ế.c Tổ phụ đã cả đời chinh chiến của thiếp?"**
Ta nghe mà đổ mồ hôi lạnh, vội vàng bước đi xa hơn.
Lúc Hoàng thượng mất mặt, không thể để người khác nhìn thấy."
Hắn tức giận đến cùng cực, đầu ta sẽ mất.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Dù cãi nhau gay gắt đến đâu, ngày hôm sau Hoàng thượng vẫn ban thưởng nhiều vật phẩm tẩm bổ để an ủi.
Hoàng thượng có lẽ lo lắng mình gặp Thục phi sẽ tức đến phát bệnh, nên sai ta đi đưa.
Thục phi cũng không ưa ta, nhưng nàng vẫn nhận lấy đồ.
Mặt mũi tổng thể vẫn phải giữ đúng không?
Thời tiết lại lạnh rồi. Cung điện dường như càng thiếu sức sống. Ta ra cung làm việc, nhân tiện mượn cớ công vụ dẫn Tiểu Lan ở lại bên ngoài thêm một chút.
Đối với hạ nhân trong cung, việc tùy ý ra cung là một vinh hạnh cực lớn, nhưng ngoài kia không có người ta lưu luyến, ta hiếm khi nán lại ngoài cung.
Tiểu Lan ngày ngày mong được ra ngoài chơi. Lần này ta cố ý đưa nàng đi. Mắt ta trơ tráo nhìn nàng ăn hai xâu kẹo hồ lô, ba cái bánh bao, cuối cùng còn uống một bát canh hồ tiêu cay (hồ lạt thang).
Nàng không bị bội thực sao?
"Trời lạnh mà được uống một bát hồ lạt thang thì hạnh phúc quá! Thư Nhiên tỷ tỷ, sau này tỷ ra cung nhất định phải gọi ta đi cùng nha."** Nàng thỏa mãn đến mức sắp khóc rồi.
"Ngươi làm việc tốt, sau này lên làm nhất đẳng nô tỳ, cũng sẽ có nhiều cơ hội ra cung." Ta cười nói.
Nàng nhìn vào bát hồ lạt thang, hiếm khi gật đầu đồng tình: "Sau này ta muốn giống như Thư Nhiên tỷ tỷ, làm nô tỳ giỏi nhất."
"Ngươi hãy làm tốt việc trước mắt đã. Nghe nói mấy hôm trước lại bị ma ma đ.á.n.h vào tay à?"
Quen biết ta lâu như vậy, nàng cũng biết ta và Hoàng thượng thực sự không có gì, nhưng vẫn luôn ngưỡng mộ ta, ngay cả làm nô tỳ cũng có vẻ mặt thể diện hơn người khác.
Nhưng nàng không biết, bất cứ chuyện gì cũng phải trả giá.
--------------------------------------------------