Lý Bá thích ăn ô mai nhất. Ta định lúc về sẽ mua ít bánh mềm ô mai. Có một cửa hàng xếp hàng rất đông, chắc chắn là rất ngon.
Quả nhiên cửa hàng đó kinh doanh phát đạt. Xếp hàng lâu như vậy, ta may mắn mua được hộp cuối cùng.
Tiểu Lan mặt mếu máo: "Huhu, chỉ còn một hộp thôi, làm sao bây giờ?"
Ta cười cười: "Ngoan, lần sau mua cho ngươi."
Vừa đi được hai bước đã nghe thấy tiếng gọi phía sau.
"Này, cô nương phía trước, bán hộp bánh ô mai trong tay cô cho ca ca này được không?"
Ta nghe giọng này thấy quen tai, quay đầu lại nhìn, một người mặc đồ đen đứng trên mái nhà của người khác, trên vai còn vác một cái bọc to.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Xa quá, ta không thấy rõ mặt. Nếu không phải hắn quá phô trương, ta suýt nữa nghi ngờ đó là một tên trộm.
Tên trộm kia huýt sáo với ta, rồi lại hét lên: "Ca ca này sẵn lòng trả gấp đôi giá đó."**
"Đó là ai vậy?" Tiểu Lan căng thẳng ôm hộp bánh ô mai vào lòng.
Ta lắc đầu. Chỉ thấy người đó nhảy từ trên mái nhà xuống, bước về phía ta.
Cái khuôn mặt đáng ghét đó dần hiện rõ trong mắt ta, ta tức giận nhặt viên đá dưới đất ném thẳng vào hắn, rướn cổ hét lên: "Thập Thất!!!"
"Này, này, này! Không bán thì thôi chứ, sao lại đ.á.n.h người vậy?"
"Ngươi có bệnh không!" Miệng thì mắng, nhưng đã lâu không gặp, ta vẫn ôm chầm lấy hắn.
"Ôi chao, cô nương đừng khóc mà, ta không mua nữa là được."
"Này, này, Thư Nhiên, ở đây nhiều người lắm đó, quần áo của ta kìa!"
Cuối cùng chúng ta cùng nhau về cung. Thập Thất để cái bọc lớn của hắn ở chỗ ta, rồi vội vàng đi bái kiến Hoàng thượng. Dù sao hắn cũng là người của Kỳ Vương phủ ngày trước.
Sau khi Thập Thất đi, Tiểu Lan mặt đầy vẻ si mê kéo ta lại: "Thư Nhiên tỷ tỷ, người... người đó là ai vậy?"**
Ta nhìn mặt Tiểu Lan đỏ bừng, mới nhớ ra nàng ấy ồn ào là thế mà suốt dọc đường lại im re. Ta không khỏi cười thầm: "Ngươi chẳng lẽ thích Thập Thất rồi à?"
"Ôi chao, ta không có. Tỷ nói cho ta biết hắn là ai đi mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-nhien-geov/20.html.]
"Hắn cũng là thị vệ theo Hoàng thượng năm xưa, họ Chu. Hoàng thượng ban cho hắn cái tên Thập Thất. Chúng ta đều gọi hắn là Thập Thất."
"Bốn năm trước theo đại quân đi Tây Bắc rồi, bây giờ mới về. Còn muốn biết gì nữa không?"
"Không... không còn nữa ạ. Vậy Thư Nhiên tỷ tỷ ta đi về trước đây." Nói rồi nàng ta xoay người muốn chạy.
"Quay lại!" Ta gọi nàng dừng lại, giật lấy hộp bánh trên tay nàng: "Đưa bánh ô mai cho ta."
...
Thập Thất trở về cùng ta đi gặp Lý Bá, tiện thể mang theo cái bọc lớn của hắn.
"Lý Bá, con về rồi!" Thập Thất xông lên ôm chầm lấy Lý Bá, suýt nữa thì siết c.h.ế.t người ta.
Lý Bá kích động đến mức nói lắp: "Về... về rồi. Còn biết đường về à..."
Thập Thất gãi đầu cười: "Con lại lập quân công rồi. Tướng quân thấy con ở Tây Bắc bốn năm, đặc cách cho con về thăm thân. Ăn Tết xong lại phải về."
"Ngoại trừ hai người, con chẳng còn người thân nào nữa. À, con mang rất nhiều đồ về cho hai người đây." Nói rồi hắn mở cái bọc lớn ra.
Thập Thất vừa nói vừa lôi đồ ra ngoài.
Hắn lấy ra một chiếc áo khoác da cáo choàng lên người Lý Bá: "Đây là con tự tay săn được con cáo đen, lột da rồi tìm người may đó."
Rồi hắn lại lấy ra mấy chiếc trâm cài đầu tục tĩu (không tinh tế), nhét hết lên đầu ta. Hít! Ta cảm thấy hắn cào vào da đầu ta rồi.
"Đồ dùng của con gái con không hiểu, cái này là huynh đệ con giúp con chọn đó."
Vậy thì nhãn quan của huynh đệ ngươi thật tệ!
Hắn lại lấy ra một cây cỏ nhét vào lòng Lý Bá. À không, hình như không phải cỏ!
"Cái thứ này con vô tình đào được, họ nói là nhân sâm, rất tốt cho sức khỏe."
Rồi hắn lại móc ra một con d.a.o găm, nhét vào tay ta.
"Cái này con thu được từ chỗ quân địch. Cô giữ lấy để phòng thân."
Ta cười cười: "Cảm ơn ngươi..."
--------------------------------------------------