Thập Thất đi rồi, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn từng ngày, công việc vẫn phải làm theo từng bước.
Hoàng thượng phong ta làm Nữ quan, điều này có nghĩa là ta không còn là nô tịch nữa.
Cần biết rằng nữ tử trong triều đại này phải đủ hai mươi tuổi mới có thể được phong chức Nữ quan, mà năm nay ta vừa tròn hai mươi tuổi, đây là vinh dự lớn lao.
Lệ phi nương nương sinh song thai long phượng, Hoàng thượng đại hỉ, phong nàng làm Lệ Quý phi, đặt tên Hoàng tử là Cảnh An, đặt tên Công chúa là Cảnh Hoa.
Một người là Bình an thuận lợi, một người là Vinh hoa phú quý, đều là những hàm ý tốt lành.
Không lâu sau, trong cung lại sinh thêm hai vị Hoàng tử và một vị Công chúa. Con cái nhiều lên, Hoàng cung cũng dần dần có thêm chút sức sống.
Hoàng hậu nương nương lại có thai, hai vị Tiệp dư cũng lần lượt mang thai.
Hoàng thượng cũng từng sủng ái rất nhiều nữ nhân, nhưng người thực sự thịnh sủng không suy vẫn là Lệ Quý phi, người có địa vị không thể lay chuyển vẫn là Hoàng hậu.
Hiền phi nương nương vẫn như trước, cung kính giữ lễ, cũng được thăng lên Hiền Quý phi. Hoàng thượng thỉnh thoảng triệu nàng thị tẩm, nhưng nàng vẫn chưa mang thai.
Còn về Thục phi nương nương, Hoàng thượng dường như không hề triệu kiến nàng nữa.
Tháng Năm, Tĩnh An hầu qua đời. Hoàng thượng để bày tỏ đau buồn, mặc tang phục, mệnh cho ông được an hưởng tại Thái Miếu.
Em trai của Thục phi nương nương thừa kế tước vị Tĩnh An hầu, cháu trai nhỏ của nàng được phong làm Tĩnh An hầu Thế tử.
Hoàng thượng có lẽ vì cảm thấy áy náy, đã đặc biệt triệu tiểu Thế tử vào cung làm bạn đọc cho Đại Hoàng tử.
Điều này có nghĩa là tiểu Thế tử có thể nhận được sự giáo d.ụ.c tương đương với Thái tử tương lai, và Thục phi nương nương cũng có thể thường xuyên đốc thúc dạy dỗ.
Đây chính là thuật cân bằng của Đế vương: nỗ lực làm suy yếu những gia tộc đang thịnh vượng, đồng thời nâng đỡ những gia tộc đang yếu thế.
Trong cung lại sắp sửa tổ chức yến tiệc. Nguyên Nhạc vương tử của Đông Lê tộc mang theo sứ thần đến thăm. Đại Lương ta là nước lễ nghi, tất nhiên phải tiếp đón chu đáo.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nhưng mấy ngày nay, Hoàng thượng phê duyệt từng bản tấu chương, tâm trạng cũng ngày càng trĩu nặng.
Hoàng thượng đăng cơ chưa đầy năm năm, triều chính chưa ổn định. Việc các Hoàng tử tranh đoạt ngôi vị trước đây đã tiêu hao không ít quốc lực.
Thập Thất từng nói với ta, trước đây Cao Nguyệt quốc nhân lúc Đại Lương nội loạn, xâm phạm biên giới Tây Bắc ta. Hoàng thượng đã phái một nửa binh lực đến Tây Bắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-nhien-geov/25.html.]
Tuy nói hiện tại Cao Nguyệt quốc thua liên tiếp, tình hình phe ta rất tốt, nhưng tạm thời cũng không thể rút quân.
Hiện giờ không phải là thời điểm tốt để tiếp tục chiến tranh.
Không biết sứ thần Đông Lê đến thăm lần này có ý đồ gì, nhưng nhìn sắc mặt Hoàng thượng, đối phương hẳn là có ý đồ không tốt.
Ta chưa bao giờ mong Hoàng thượng sống lâu trăm tuổi như lúc này. Người mà có mệnh hệ gì, ta nhất định cũng không xong.
Đây là lần thứ hai ta tham gia yến tiệc lớn trong cung. Lần đầu là năm Hoàng thượng đăng cơ.
Ừm... vẫn có chút căng thẳng.
Hoàng thượng lệnh cho ta đi theo bên cạnh Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu đang mang thai, quả thực sức khỏe không đủ, nên đã giao con trai nàng cho ta chăm sóc.
Có lẽ là do được làm anh cả rồi, Ngạn nhi quả nhiên trầm ổn hơn trước, mở miệng liền gọi ta một tiếng "Thư Nhiên cô cô".
Những quý nhân này cứ liên tục chúc rượu, tiện thể tâng bốc lẫn nhau, không liên quan gì đến ta.
Những chuyện chính sự họ nói, ta cũng không hiểu lắm, nhưng ta đoán cũng chỉ là những lời khách sáo.
Ta im lặng xem các ca nữ, vũ nữ biểu diễn. Sau khi triều ta biểu diễn xong sẽ đến phần trình diễn của người do sứ thần mang theo.
Phải nói là phong tục tập quán của các vùng miền khác nhau quả thực không giống nhau ha. Phụ nữ Đông Lê tộc mặc ít như vậy, nếu ở triều ta nhất định sẽ bị dìm lồng heo.
Mọi người trao đổi những lời khách sáo xong xuôi, thường là sẽ đi vào vấn đề chính.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Nguyên Nhạc vương tử bước ra giữa đại điện.
Vị Nguyên Nhạc vương tử này tướng mạo thì phải nói sao đây... hơi nhiều lông.
Tóc xõa, để râu, thắt da thú ngang eo. Mái tóc đó khô xơ vàng vọt, chắc chắn không thường xuyên gội.
Tuy có chút kinh ngạc, nhưng... tôn trọng sự khác biệt văn hóa.
Chỉ là ta ngày thường hầu hạ Hoàng thượng, làm việc cần ngăn nắp rõ ràng, nên khi nhìn thấy mái tóc lộn xộn của Nguyên Nhạc vương tử, ta không kìm được muốn giúp hắn chải cho suôn sẻ.
Lập tức cảm thấy Hoàng thượng của chúng ta, người anh tuấn tiêu sái lại giữ vệ sinh, dễ nhìn hơn nhiều.
--------------------------------------------------