Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TỊCH DẠ VÂN SƠ

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tháng Tư năm ấy, Hoàng đế băng hà, Dạ Minh quốc tang ba ngày, rồi lập tân Đế.

Không rình rang. Không đại lễ.

Chỉ một đạo chiếu thư viết bằng bút tự của Tiên Hoàng — ban xuống trong một buổi sáng nhiều sương:

“Thất hoàng tử Bất Dạ, chính trực, mưu lược, vì dân vì nước, nay kế thừa hoàng vị.”

Người trong triều không phản đối.

Vì người từng đứng trong gió tuyết chắn tên, dẹp loạn, gánh cả lòng dân — chứng minh mình xứng đáng.

Ngày hắn đăng cơ, ta đứng sau long điện.

Không kiệu vàng. Không kiêu sa.

Chỉ khoác y phục màu đen huyền, trâm bạc cài tóc.

Hắn nhìn ta giữa trăm quan.

Cũng là lần đầu, hắn nói trước triều thần một câu chẳng giống Đế vương chút nào:

“Hôm nay, trẫm đăng cơ.

Không chỉ vì thiên hạ.

Mà vì nàng ấy… vẫn còn ở đây.”

Triều thần dâng tấu lập Hậu.

Có kẻ nhắc: “Vân Sơ là người Đại An, nếu lập làm Hậu sẽ ảnh hưởng đến gốc rễ Dạ Minh.”

Hắn không đáp.

Chỉ đưa tay, đốt thẳng cuộn tấu trên long án.

Lửa cháy xém đầu ngón tay.

Hắn vẫn cười:

“Từ nay, hậu cung Dạ Minh, không lập phi.

Cũng không nạp thiếp.

Chỉ có một Hậu — là Vân Sơ.”

Lễ lập Hậu không phô trương.

Chỉ có một chiếc trâm vân long, do chính tay hắn cài lên tóc ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tich-da-van-so/chuong-14-hau-cung-chi-mot.html.]

Lúc trâm chạm mái tóc, hắn khẽ nói:

“Nửa đời trước ta c.h.é.m g.i.ế.c vì thiên hạ.

Nửa đời sau… ta chỉ muốn học viết chữ cùng nàng.”

Ta quay lại, nhìn hắn, giọng bình thản:

“Nếu có một ngày ta già, tay run không viết được nữa thì sao?”

Hắn cười, ôm ta vào ngực:

“Thì để ta viết.

Còn nàng… chỉ cần đọc.”

Ngày ta chính thức được phong Hậu, trời đổ mưa xuân.

Từng giọt như nước mắt cũ, rơi xuống hành lang phủ đầy cánh mai rụng.

Ta nhìn hậu cung rộng lớn. Phòng trống. Giường đơn.

Không mỹ nhân, không tranh sủng.

Chỉ có một chiếc bàn gỗ đặt bên cửa sổ, nơi hắn từng ngồi viết thư, từng ngủ gục chờ ta dạo chơi từ Giang Nam trở về.

Thanh Hương từng hỏi ta:

“Tiểu thư… thật sự không hối hận sao?”

Ta đáp:

“Ta không hối hận khi làm Hoàng hậu.

Cũng không hối hận vì đã yêu một kẻ… từng để ta hận hắn đến thấu xương.”

Về sau, người trong thiên hạ hay hỏi:

“Vân Hậu có gì hơn người?

Sao khiến Hoàng đế bỏ cả hậu cung?”

Có người nói nàng tài trí.

Có người bảo nàng hi sinh.

Nhưng chỉ riêng hắn — trong một đêm trăng vắng, từng nói với ta:

“Vì nàng là Vân Sơ.

Chỉ vì thế… là đủ.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TỊCH DẠ VÂN SƠ
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...